Pair of Vintage Old School Fru
Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Tác giả: Tát Không Không

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210290

Bình chọn: 9.00/10/1029 lượt.

hông thể để lộ sơ hở, lập tức dùng một giọng điệu thoải mái nhất để nói: “Ôi chao, thật khéo, sao cô lại ở đây?”

“Tôi đến tìm Khuất Vân.” Đôi mắt nhỏ dài quyến rũ của Đường Ung Tử giống như muốn bay vào hai bên tóc mai.

Sau đó, giống như sợ Du Nhiên chết chưa đủ nhanh, cô ta còn bỏ thêm một câu: “Trước đó Khuất Vân đã nói với tôi chuyện anh ấy và cô chia tay… Cảm ơn cô đã để anh ấy đi.”

Nghe vậy, trái tim Du Nhiên giống như bị đâm cho một cái.

“Khuất Vân vẫn cảm thấy có chút thiệt thòi cho cô, vì vậy anh ấy tuyệt đối sẽ không đề nghị chia tay, giờ cô đã đề nghị trước thì cũng tốt.” Đôi môi Đường Ung Tử căng mọng, cô ta liếc mắt nhìn Du Nhiên, nhẹ giọng nói: “Nếu tôi hẹn hò với Khuất Vân, cô có để ý không? Ý tôi là, tôi và Khuất Vân, mới xứng đôi, không phải sao?”

“Đương nhiên sẽ không.” Du Nhiên nhún vai: “Dù sao, thứ tôi ném đi lại bị cô nhặt lên coi như bảo bối, tôi cũng không tiện nói gì.”

Võ mồm của Đường Ung Tử cũng không tệ, nói lại ngay: “Khi đó, không phải cô cũng nhặt lấy Khuất Vân tôi đã bỏ đi đấy sao?”

“Chuyện đó không giống đâu.” Du Nhiên khoát tay: “Tiểu thư cô thân thể yếu ớt, vì vậy tới tay tôi, Khuất Vân coi như còn mới tinh, nhưng trước đó vài ngày, đã bị loại con gái như lang như sói tôi đây dùng rồi, Khuất Vân nhà cô có lẽ đã bị mài mòn nhiều lắm, sau này cô dùng có lẽ sẽ không thoải mái đâu.”

Nói xong, không đợi Đường Ung Tử lên tiếng, Du Nhiên từ trong số tiền học bổng rút ra một tờ in hình ông nội Mao, nhét vào túi áo Đường Ung Tử, thản nhiên nói: “Coi như phí hao mòn của Khuất Vân đi, không cần thối lại, ngài chậm dùng nhé.”

Sau đó, Du Nhiên xoay người, giẫm lên tuyết bỏ đi.

Sau khi trở lại phòng ngủ, Du Nhiên kéo màn giường lại, nằm ngửa mặt nhìn lên.

Cho đến khi bạn ở giường bên xem xong một bộ phim điện ảnh hài, cô vẫn duy trì tư thế như vậy.

“Du Nhiên, cậu đang làm gì vậy?” Bạn cùng phòng A cảm thấy gần đây cô rất kỳ quái mà không biết kỳ quái ở chỗ nào.

Nói xong một lúc lâu Du Nhiên mới nhẹ nhàng trả lời: “Tớ muốn khóc… Nhưng khóc không được.”

Không biết vì sao, từ khi trở về trường, Du Nhiên đã cảm thấy trong lòng mình có điều gì đó tức nghẹn, cô muốn khóc thế nhưng đôi mắt lại chỉ nóng lên.

“Khóc còn không dễ sao?” Bạn cùng phòng B vừa lau nước mắt vừa xem phim Hàn Quốc.

“Ai làm tớ khóc, tớ sẽ mời người đó ăn Pizza Hut loại lớn.” Du Nhiên vẫy vẫy tiền học bổng trong tay, dụ dỗ.

Mười giây sau, cái màn bị “xoẹt” một tiếng bị giật phăng ra, ba đôi mắt của bạn cùng phòng A, B, C đang lóe sáng.

Vì Pizza Hut loại lớn, ba bạn cùng phòng đã ép mình quên đi Du Nhiên chính là người đề ra yêu cầu này.

Đầu tiên là liên tục chiếu những bộ phim lấy nước mắt: “Mẹ sẽ yêu con lần nữa”, “mười điều ước hẹn của tôi và chó con”, “trí tuệ nhân tạo”… Cuối cùng, họ nhìn thấy Du Nhiên đang ngủ, không rơi một giọt nước mắt.

Sau đó là Dung ma ma sống lại, hai người bạn cùng phòng cầm tay Du Nhiên, người còn lại nhe hàm răng sáng bóng đâm vào ngón tay vô tội… Du Nhiên dừng lại một giây, hai chân theo phản xạ đá mạnh, đạp hai bạn cùng phòng ngã chổng vó, không rơi một giọt nước mắt.

Sau đó là giơ con gián đen ngòm trước mặt cô, sáu cái chân nhỏ dài không ngừng nhúc nhích, cách gương mặt Du Nhiên càng ngày càng gần, càng ngày càng gần… Du Nhiên chớp mắt, ngất đi, không rơi một giọt nước mắt.

Cứ như thế, dùng hết tất cả các biện pháp, đôi mắt Du Nhiên vẫn khô khốc.

Bạn cùng phòng kiệt sức, tuyên bố bỏ cuộc.

Ông nội Mao nói, tay làm hàm nhai.

Du Nhiên bắt đầu hành hạ chính mình, mua về một đống cánh gà nướng cay kinh khủng, thế nhưng năm xiên vào bụng, ngoại trừ môi sưng đến mức mất cảm giác, trong mắt lại không có một chút lấp lánh của nước.

Nếu chiêu ăn uống này vô dụng, vậy không ăn nữa.

Du Nhiên bắt đầu tuyệt thực, đồng thời, đứng ở bên ngoài quán ăn buôn bán tốt nhất ở cổng trường mà tuyệt thực – bụng rỗng nhìn người ta ăn thức ăn ngon, lại hứng gió lạnh, cô bé bán diêm cũng đã vì chuyện này mà tức chết, Du Nhiên nghĩ, chuyện này làm mình khóc hẳn không thành vấn đề.

Thế nhưng liên tục chiến đầu vài ngày, nước mắt vẫn không rơi xuống.

Ngược lại, quán ăn nhỏ lại vắng đi không ít người – người ta đang ăn ngon lành, liếc mắt nhìn thấy một cô gái bắn ra ánh mắt phóng xạ màu xanh, ở bên cạnh nuốt nước miếng, đúng là dọa người.

Cuối cùng, ông chủ quán ăn chủ động lấy ra lợi nhuận của hai ngày, khóc xin Du Nhiên đừng tới gần đây nữa.

Tiếp đó, Du Nhiên dùng một loạt phương pháp để hành hạ bản thân: đeo kính áp tròng loại không thoải mái nhất, thái hành tây, lau nước ép ớt…

Tất cả các biện pháp đã dùng một lần, nước mắt ngay cả dấu hiệu chảy ra cũng không có.

“Vì sao phải khóc mới được chứ?” Bạn cùng phòng không hiểu.

Du Nhiên cũng không giải thích, vì sao lại phải khóc chứ.

Chính là, chỉ muốn khóc thôi.

Hôm nay là ca trực câu lạc bộ kịch của Du Nhiên, chờ mọi người đi hết, Du Nhiên tắt tất cả đèn đi, kéo kín rèm cửa lại, ánh sáng trong phòng sinh hoạt lập tức mờ xuống, chỉ nhìn thấy bóng người không nhìn rõ mặt mũi.

Gần đây, có người mua một bể cá nhỏ nuôi trong phòng sinh ho