Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ
Tác giả: Jin Zhi Rim (a.k.a Cành cây khô =.=!)
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3217233
Bình chọn: 8.5.00/10/1723 lượt.
hụt hẫng có chút buồn.Cái nắm tay đó vẫn còn hơi ấm. Bàn tay ấy từ bao giờ đã buông khỏi tay cô . . Thậm chí cô đã vui tới mức quên đi điều đó . . .
Anh Hội trưởng cũng tỏ rõ sự ngạc nhiên :
– WOW! Wonderful ! Hai đứa dấu cả bọn tập riêng chứ hả? Sao có thể hòa hợp tới vậy
– Em/Anh chỉ ngạc nhiên về Vyl/ Puny – Lin và Zita lại ăn ý tập hai
Rồi cả hai người nhìn nhau tít mắt cười. .
– Puny của tớ vừa dễ thương, vừa hát hay nữa – Gum ôm Puny ngưỡng mộ
Có sự an ủi này cô bé mới nở được nụ cười mà lẽ ra nó vẫn phải thường trực trên môi cô nhất là khi ở trong hoàn cảnh như thế này. Vậy mà ai dè . . lại có người “ đáng ghét” vậy chứ !!!!
Về nằm suy ngẫm, cô bé hình như nhận ra trong cuộc sống của mình không thể thiếu cái kẻ đáng ghét đó . . . dù chỉ trong vài phút giây cũng không thể . . .
Vote hoặc Cmt nếu mọi người thích nó ^^~
Chap 31: Người nào đó
Vyl nặng lẽ đi ra dạo theo con đường gần đó. . Những lời nói của bé Hạt Tiêu vẫn còn đọng trong kí ức của anh . . .
Bé Hạt Tiêu chạy lại gần Anh Hạt Dẻ, cười hồn nhiên:
– Anh Hạt Dẻ có biết hát không?
Hạt Dẻ gật đầu .Bé Hạt Tiêu tiếp tục:
– Vậy anh Dẻ hát cho bé Tiêu nghe đi!
– Nhưng anh không thích hát
Bé Tiêu ủ rũ lắc lắc tay anh Dẻ nũng nịu :
– Anh Dẻ hát đi mà! Huhuhu
– Được rồi. Bé Tiêu đừng khóc
Hạt Dẻ lau nước mắt cho Hạt Tiêu. . Trông cô bé khóc thật tội nghiệp. Vậy mà sau khi hát xong, bé Tiêu lại hí hửng vỗ tay ca ngợi anh Hạt Dẻ “yêu” của mình.
Hạt Dẻ chỉ biết bó tay với bé Tiêu . Nhưng câu nói ngay bây giờ đây liệu có làm cho Bé tiêu đau lòng và ghét cậu không. .
– Bé Tiêu !
Bé Tiêu ngoan ngoãn lễ phép đáp lại:
– Vâng anh Dẻ ! Anh Dẻ hát hay nhất quả đất đó
– Anh xin lỗi
Cô bé ngơ ngơ chưa hiểu:
– Sao anh Dẻ lại xin lỗi bé Tiêu ! Anh hát hay mà !
– Không phải vậy! Chuyện khác
– Là chuyện gì mà anh Dẻ lại xin lỗi
Nghe giọng nói trong trẻo và ngây ngô của bé Tiêu, Hạt Dẻ lại không đành lòng nhưng vẫn phải tiếp tục
– Nếu 1 ngày nào đó anh không ở cạnh bé Tiêu thì bé Tiêu vẫn phải vui vẻ, lạc quan như bây giờ, biết chưa?
– Sao . . Sao anh . . lại không ở cạnh Tiêu ! Không được đâu ! Ứ Ừ !!!!! Tiêu không chịu đâu . .
– Ngoan, anh Dẻ từ giờ sẽ không thể hát và chơi cùng bé Tiêu rồi
– Hức. . hức . . anh Dẻ ác lắm! Anh Dẻ bỏ Tiêu . . huhuhu
Bé Tiêu đánh vào người Hạt Dẻ nhưng cậu biết cô bé không dám đánh mạnh vì sợ cậu đau . .
– Anh Dẻ ác lắm nên bé Tiêu hãy quên anh Dẻ đi và sống hạnh phúc biết chưa?
– Anh Dẻ . . Anh Dẻ không ác . . Tiêu xin lỗi . . Tiêu sai rồi. Anh đừng ghét Tiêu. Từ bây giờ Tiêu sẽ học chăm, ngoan ngoãn, không khóc nhè, không làm khó anh Dẻ . . Không có anh Dẻ , ai sẽ bảo vệ cho Tiêu, Tiêu sợ bị bắt nạt. Không có anh Dẻ, không ai dỗ dành Tiêu hết. Không có anh Dẻ, Tiêu buồn lắm ! Anh Dẻ ở lại với Tiêu đi mà
– Bé Tiêu . . Anh . .
Chưa kịp nói hết câu bé Tiêu đã nhào vào ôm chặt Hạt Dẻ. . Cậu cũng ôm chặt cô bé. Ai mà không ghét cảnh chia li đầy nước mắt nhưng dù thế nào người ra đi vẫn là người đau và vấn vương hơn cả.
– Vậy . . anh Dẻ phải về thăm Tiêu nha – Bé Tiêu mãi mới chịu buông Hạt Dẻ ra và vẫn còn đang sụt sịt
– Chắc khó lắm
– Anh Dẻ đi xa lắm à?
– Ừ
– Em cũng muốn đi
– Xa vậy bé Tiêu không đi được đâu. Tiêu hứa với anh là ngoan rồi nhớ không?
Bé Tiêu gật đầu miễn cưỡng . .
– Phải nghe lời mẹ. Không được khóc nhè
– Vâng. Từ giờ Tiêu sẽ không được nghe anh Dẻ hát nữa. Anh Dẻ phải hứa một điều với Tiêu cơ
– Bé Tiêu hư! Dám đặt điều với anh à?
– Không biết đâu ! Anh Dẻ toàn thắng Tiêu thôi phải cho Tiêu một lần thắng chứ
– Được rồi. Ngoại lệ 1 lần
– Anh chỉ được hát cho mình Tiêu nghe thôi! Tiêu không thích ai khác cũng được nghe anh Dẻ hát cho như vậy đâu ( bé mà đã biết “ giữ người” rồi đấy)
– Bé Tiêu dễ thương! Chỉ hát cho mình Tiêu thôi được chưa!!!
– Anh hứa rồi đấy! Ngoắc tay nào
– Ngoắc tay
Hạt Dẻ xoa đầu bé Tiêu . . Và chào tạm biệt. Trước khi đi Hạt Dẻ có nói:
– Anh sẽ nhớ em lắm, bé Tiêu ngốc !!!!!
Vyl vẫn miên man theo dòng cảm xúc về điều bé nhỏ hồi đó . Và lời hứa đó giờ đây đã không còn. . .
“ Em có ghét tôi không khi giờ đã phá đi lời hứa đó. Em có còn hay khóc như trước không? Liệu khi nhìn thấy tôi như khi nãy em có oán trách hay hờn dỗi . Xin lỗi , cô bé ấy quá giống em, giống đến nỗi tôi không thể tin được. Có phải tôi đã thích cô bé ấy rồi?”
– Cậu lại nhớ bé Hạt Tiêu à! – Huan từ đâu bất chợt lên tiếng
– Ừ. Lời hứa
– Cũng đâu thể trách được. Cô bé giờ ở đâu cậu có biết không? Ngay cả cái tên thật của cô bé cậu còn không rõ. Thì đừng cố chấp với lời hứa hẹn của thời con nít nữa. Quay về với thực tại đi ! – Huan vỗ vai Vyl
Huan biết mình cũng không thể làm gì hơn. Anh chỉ nói vậy để Vyl sớm có thể quên lời hứa với cô bé đó. . Anh để Vyl lại 1 mình . .
Dù khi ấy chỉ là lời hứa của một cậu bé và một cô bé nhưng đó là cả một loại tình cảm đặc biệt. Cô bé ấy là người đầu tiên cười thân thiết và hồn nhiên với anh, là người đầu tiên đứng trước mặt anh mà bật khóc nức nở, là người đầu tiên ôm anh bằng tình cảm ấm áp, là người đầu tiên làm trái tim lạnh lùng b