Old school Swatch Watches
Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Tác giả: Jin Zhi Rim (a.k.a Cành cây khô =.=!)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213890

Bình chọn: 9.5.00/10/1389 lượt.

i Ryo!

– Cậu chủ!Cậu nhất quyết không đi?

Vyl lãnh đạm đáp:

– Còn phải nói bao lần nữa

– Nhưng cô chủ cũng đi mà!

Anh quản lí sợ mất thời gian của bà chủ nên không khuyên nhủ nữa. Toan đi ra ngoài thì bị Vyl gọi lại.

Ryo hí hửng:

– Thế nào? Cậu thay đổi quyết định rồi sao?Biết ngay mà!

Anh vẫn bộ dạng điềm tĩnh trả lời:

– Con bé bị say xe nên anh đừng bật điều hòa

– Chỉ thế thôi sao? Cậu không đi hả?

– Đương nhiên

Anh quản lí bái phục cái tinh thần và ý chí “ như sắt như đồng” của Vyl. Thực sự thuyết phục anh đến gãy răng mà không thể lung lay được. Anh bất mãn đi ra ngoài

– Huy nó không đi sao?

– Không thưa bà chủ!

Cô bé thoáng thấy lạ nhưng rồi nghĩ anh cũng không thích đi mấy bữa tiệc đó cho lắm. Thực ra anh không thích thì cô càng không thích gấp bội

– Ryo! Anh không bật điều hòa à!

– Cậu chủ nói rằng cô chủ bị say xe thưa bà!

Đột nhiên bà Vân quay sang nhìn Puny làm cô thấy là lạ cũng ngạc nhiên nhìn về phía bà

– Con dâu. Con bị say xe sao?Thế mà con không nói làm mẹ sơ ý quá!Để mẹ đi mua thuốc chống say!

Cô vội xua tay :

– Không sao đâu ạ. Con chịu được mà. Không bật điều hòa là được

– Con bé ngoan ngoãn này. Chỉ biết nghe lời thì phải làm sao?Dễ thương quá cơ-Bà Vân không kìm được ôm Puny!

* * *

Đến nơi, Puny choáng ngợp vì toàn cao ốc đồ sộ từ tầng 1 tới tầng . . . Cô bé cũng chẳng biết nữa. Thực sự nơi này là quá xa xỉ với cô.Ngắm đi ngắm lại đều không dám nhìn cái mác giá

Mẹ của Vyl dừng lại ở tầng thứ 7! Có lẽ đây là nơi quen thuộc của bà nên bà đi rất thuần thục.Cô bé chỉ biết đi theo mà chóng cả mặt

Vào một gian hàng mẹ Vyl vào thử đồ . Hình như đã chọn trước rồi nên bà nói gì đó với cô nhân viên rồi nhận lấy bộ đồ luôn! Thử xong bà hỏi cô bé:

– Mẹ mặc được chứ!

Puny may mà cũng có mắt thẩm mĩ nên cô thấy bộ này hình như hơi già so với khuôn mặt trẻ trung của bà Vân. Cô chỉ cười chưa nói gì hết. Nhìn thoáng qua có thể thấy bộ váy ở cạnh cô hình như hợp hơn. Nó có kiểu dáng trẻ hơn và cũng sang trọng hơn.Cô vội lấy ra đưa cho mẹ Vyl:

– Bộ này có vẻ hợp hơn đấy ạ!

Cô nhân viên đứng đó cũng thán phục khả năng chọn đồ của cô bé:

– Cô bé này thực sự có mắt thẩm mĩ đó. Phu nhân nên thử ạ!

Bà Vân nhìn cô con dâu cười hiền

– Chắc đây là thư kí của Tổng giám đốc? – Cô nhân viên hỏi để chắc chắn

– Không phải. Đây là con dâu tôi

– Vậy sao ?? Chúc mừng Phu nhân. Mới đây mà đã có con dâu rồi!

Bà Vân có vẻ hứng khởi lắm. Bà vào thử thấy cũng vừa vặn và trẻ hơn. Bà quyết định sẽ đi dự tiệc bằng bộ đồ này. Không quên cô con dâu bà lên tiếng:

– Con dâu. Con vào thử đồ đi!

– Con nữa ạ?

– Tất nhiên. Con đi với ta

Cô bé đau khổ. Đành rằng đi tới đây thôi cô đã thấy mình cố gắng lắm rồi. Giờ mà còn đi tới bữa tiệc gì đó nữa. Cô thật lòng không muốn nhưng lại đặc biệt ghét từ chối.Sợ làm người khác phật lòng !

Puny được mẹ Vyl chọn cho bộ váy khá đẹp nhưng tiếc rằng nó lại thiếu vải quá làm cô nhớ lại lần chị Jane lựa đồ kiểu vậy !

Đang không biết xử trí thế nào mẹ Vyl đã lắc đầu khi ướm vào người cô:

– Bộ này hoàn toàn không hợp với con!

Cô bé reo lên sung sướng! Cô sẽ rất bất tiện nếu phải mặc những bộ đồ khiến mình không thoải mái

* * *

Cuối cùng Puny đến bữa tiệc cùng mẹ Vyl với bộ váy trắng không như lần trước nhưng cũng thanh khiết y như thế. Bữa tiệc là bên công ti đối tác mở, khách mời khá đông, cô bé hơi sờ sợ . Bà Vân vẫn đi cạnh cô .Nhìn mấy đĩa đồ ăn cô bé thấy đói nhưng ở đây không như tiệc ở trường mà là nơi rất trang trọng vì nhìn đâu cũng thấy đang bàn về việc làm ăn

Cô ngán ngẩm nhìn mấy đĩa đồ ăn mà bụng cứ kêu lên . Có li nước cam cô vội đi đến nhấc lên uống ngay.Thấy cô thích như vậy bà Vân đi cạnh cô con dâu:

– Cứ tự nhiên đi nhé!Mẹ qua bên kia chào hỏi !

Cô bé gật đầu. Thực sự nước cam ở đây rất ngon. Khiến cô cứ mải mê uống thôi

– Cô chủ!! Cô muốn ăn gì cứ ăn đi! Không phải ngại đâu – Tiếng Ryo làm cô hứng khởi

Chắc có lẽ anh biết cô có niềm đam mê đồ ăn nên nói vậy. Cô bé gật đầu còn trầm trồ khen đồ ăn ngon làm Ryo cũng muốn ăn ngay!

– Triệu Cẩm Vân luôn cho rằng mình đang hạnh phúc lắm mà theo tôi thấy bà ta lần nào cũng đi tiệc một mình. Chồng và con trai cũng ghét bỏ thì lấy đâu ra hạnh phúc!

– Nhân tiện tôi cũng cũng nói là bà ta thật đáng thương!

– Phó Giám đốc thì sao?! Tôi vẫn khinh thường bà Triệu đó!

– Nhưng nghe nói hai người con trai bà ta rất có tài! Mà kể cả vậy cũng không bằng con trai tôi đâu

Puny loáng thoáng nghe thấy mấy lời bàn tán của mấy người phụ nữ bên cạnh. Rõ ràng hồi nãy trước mặt mẹ cô còn cười nói vui vẻ như vậy chỉ quay lưng thôi đã kể tội và chê trách bà! Sao mấy người họ lại nhỏ mọn tới vậy!

– Bác ấy có biết không anh Ryo? – Puny hỏi

– Bà chủ tính tình vui vẻ, dễ gần, vô tư! Bà ấy không biết đâu! Nếu Vyl mà đi đảm bảo mấy bà tám đó sẽ ngậm miệng lại ngay!

– Thế sao? Bác ấy mà biết thì buồn lắm!

– Cô nhìn xem. Mấy người đứng kia là con trai họ. Từ ngoại hình đến năng lực đã chẳng ra gì! Nghe nói chỉ đàn đúm, ăn chơi và phá hoại thôi! Có lần mấy bà kia vay một khoản lớn của bà chủ chính là để trả cho mấy