Pair of Vintage Old School Fru
Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Tác giả: Jin Zhi Rim (a.k.a Cành cây khô =.=!)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213372

Bình chọn: 9.5.00/10/1337 lượt.

thể gọi là tạm chấp nhận được. Bởi vì đóng giả làm người có khuôn mặt biến dạng sẽ dễ hơn là một người bình thường đóng những vai đau khổ. Thế nên dù sao phim ma và kinh dị vẫn thu hút người ta xem hơn. Diễn viên cũng không cần quá quan trọng ngoại hình đơn giản là hù người xem thôi!

Theo phân tích của anh thì là như thế, Puny nghe xong ớn đến tận cổ họng. Biết rõ người ta sợ cái này rồi còn đòi xem. Rõ là cố ý. Kiểu giống trong phim đến cảnh ghê rợn thì la lên rồi ôm lấy người bên cạnh. Rất tiếc, cô chỉ cần nhìn cái poster phim thôi là đã đủ ngất lên ngất xuống rồi. Puny kiên quyết:

– Em không xem phim kinh dị!

– Ma – Anh lại đáp

– Cả ma nữa! – Puny ỉu xìu

– Viễn tưởng

– Phi thực tế

Thật khó chiều. Anh mặc kệ. Cô muốn xem cái gì thì xem. Tốt nhất đừng có hỏi ý kiến anh điều gì nữa

– Chúng ta xem phim hài nhé! – Puny chỉ chờ có vậy

Anh khẽ gật đầu miễn cưỡng. Sau khi vào được đến nơi. Puny còn tưởng tượng ra vô vàn biểu cảm của anh lúc xem phim hài. Cô rất muốn xem cách anh cười thoải mái chứ không phải mấy cái nụ cười thường nhật kia

Vừa xem được khúc đầu, Puny đã không thể nhịn nổi cứ cười phá lên. Tất nhiên, mọi người cũng không ngoại lệ đều phá lên cười. Khuôn mặt đang vui vẻ chốc lát của Puny tan biến khi thấy người bên cạnh không chút biểu lộ cảm xúc. Cô còn tưởng sẽ không ai có thể nhịn được chứ!

Vyl vẫn thản nhiên nhíu mày xem diễn biến của bộ phim tẻ nhạt kia sẽ đi đến đâu. Trời ơi !Cô điên lên mất!Không lẽ lại có thể nhịn được cười sao?

Một lúc sau, Puny lại phá lên cười. Lần này, cô nghĩ dù thế nào mình cũng không nhịn được nữa. Cười đến đau cả miệng. Cô lại nhìn sang người bên cạnh. Vẫn vô cảm.Vốn dĩ đi xem phim hài là cô đều cười rất thoải mái. Mỗi lần đi xem phim với Lin , Gum có bao giờ buồn tẻ thế này đâu. . . Lần sau, không đi cùng anh nữa, cùng Lin và Gum đi xem còn vui hơn. Tự nhiên biến cô thành cái người bất bình thường. Cười cũng cảm thấy khó khăn hơn trước. Vì mỗi lần cười là lại thấy người bên cạnh im lặng. Có lẽ không nên đi xem phim

– Anh không thấy buồn cười sao?

– Có gì đáng cười. Nhảm nhí !

– Xì. Hay thế còn muốn sao nữa?

Con người ta nên có chút cảm xúc phong phú chứ! Anh có cần khinh bỉ đạo diễn phim vậy không? Có lẽ Puny nên thành khẩn xin lỗi đoàn làm phim vì đã cho kẻ thế này đi xem phim

Mỗi lần cười không ngưng được chỉ cần nhìn anh là cô lập tức sẽ dừng lại hơn thế còn xem rất nghiêm túc. Con người ấy, tốt nhất đừng bao giờ dẫn anh vào rạp chiếu phim

Sau cái chủ trương xem phim bị anh phá tan tành. Tất nhiên từ hài kịch đã thành bi kịch xong xuôi! Puny mặc kệ anh, giờ thì tùy anh quyết định. Cô sẽ bị anh phá thêm mấy cái mộng tưởng về hẹn hò lãng mạn mất!

* * *

Vyl đưa Puny tới vùngngoại ô thành phố. Ở đây, có một nơi anh rất thích, một vùng đất thật yên bình – Green Prairie

Puny đã từng tới đây khi còn nhỏ, lúc bố cô cho đi chơi cũng thường lái xe dạo quanh nơi này. Ngồi trên nơi ấy có thể nhìn ngắm toàn cảnh ở phía dưới . Gió miên man thổi , cây cối theo gió đong đưa theo. Phong cảnh hữu tình làm cô tưởng tượng ra thật nhiều viễn cảnh tươi sáng. Cảm giác bây giờ chính là ngập tràn hạnh phúc dành cho anh!

Anh đột nhiên kéo cô lại gần, giọng nói rất trầm ấm nhưng cô lại chẳng thích chút nào. Bởi vì lời anh nói lại khiến cô bị tổn thương một lần nữa

– Anh phải sang Nhật một thời gian. Ngày mai sẽ đi. . .

Đúng vậy. Anh cũng vẫn là dùng lời nói tàn nhẫn này mấy năm trước. Không cần anh thừa nhận mình là Hạt Dẻ thì ngay tại thời khắc này cô cũng sẽ tự nhận ra anh chính là cái người độc ác năm ấy làm tổn thương trái tim cô

– Anh lại bỏ rơi em nữa sao? Tại sao mọi người ai cũng đều bỏ rơi em vậy?Bố em cũng bỏ em mà ra đi, Luxu cũng bỏ em đi. Anh đã bỏ em đi một lần rồi biệt tăm biệt tích, anh bất ngờ quay lại rồi làm em phải yêu anh, giờ đây anh lại chính là kẻ đã bỏ rơi em. Em phải làm sao đây? Anh bỏ em đi rồi trở lại, cho em hạnh phúc rồi lại định bỏ em đi. Em không hiểu, hoàn toàn không hiểu

– Có những chuyện phải đến khi em ở hoàn cảnh ấy mới có thể hiểu không phải chuyện gì muốn là có thể được

– Ở lại, ở lại đi, xin anh đấy !Em không thể để anh bỏ rơi em thêm lần nữa! Cho dù 20 năm ,em đều đợi anh nhưng không phải vào lúc này, em còn chưa chính thức nói lời yêu anh. Anh không thể bỏ em đi như thế!

– Ngoan, nghe lời đi. Em làm được, phải không? – Anh đưa tay lên xoa đầu cô

Puny ôm chặt anh, lắc đầu, cô như không thể chấp nhận điều anh vừa nói ra

– Em không, không làm được. Anh phải ở lại, em không cho anh đi đâu hết. Anh đang đùa phải không?Nếu là đùa thì chuyện này chẳng thú vị, chẳng vui chút nào. Anh đùa chuyện khác đi. Em không thích chuyện này, không thích! – Cô cứ ôm anh như vậy như sợ rằng chỉ cần một chút buông tay thì anh sẽ đi mất

Ước gì nó là một trò đùa, ước gì đây chỉ là giấc mơ. Xin hãy trả lại một hiện tại có thực cho cô! Xin hãy nói đây không phải là thật!

Vyl cũng không còn cách nào khác, chuyện này với anh thực khó. Nhìn cô đau khổ như vậy, lẽ nào anh không đau

– Nghe lời đi. Lần này anh không biết khi nào sẽ trở lại. Thế