The Soda Pop
Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Tác giả: Jin Zhi Rim (a.k.a Cành cây khô =.=!)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212832

Bình chọn: 10.00/10/1283 lượt.

ờ có cơ hội được như vậy. Cảm giác này rất hạnh phúc !! Chúng ta nên mặc nhiều đồ đôi hơn nữa !!

Thấy vẻ hào hứng của anh quản lí, Puny chỉ cười xuề xòa vì cô chợt thấy cái vẻ khó chịu của Vyl. Không hiểu sao cô lại cứ quan tâm đến thái độ của anh. Nhưng xem ra anh quản lí rất thích thú với việc đó!!! Mặc kệ Vyl, anh quản lí cứ rộn ràng cả lên.

Anh quản lí vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt thì Vyl ho khan một tiếng. Anh dị ứng với cái kiểu này. Gì mà đồ đôi chứ!!! Tự nhiên lại thấy khó chịu . Biết cậu chủ của mình đang khó chịu nên anh quản lí ngừng ngay. Làm cái công việc này sợ nhất chính là làm cho cậu chủ của anh nổi giận. Vì mỗi lần làm Vyl giận, anh đều bị trừ lương. Từ khi làm quản lí đến giờ anh năm này qua năm khác đều bị trừ lương 1 cách điên đảo. Chiều theo cậu chủ hắc ám này cũng khá là khó khăn

Cô bé ngồi xuống đối diện Vyl. Cô không dám ngẩng mặt lên dù chỉ 1 chút. Cảm giác ấy hình như lại đến tê toàn thân. Chính cô cũng không biết tại sao bản thân lại như thế

– 2 bác đi đâu rồi sao ạ ?? – Puny cố vờ đi cái cảm giác kì lạ đang lấn tới

– Họ đi họp mặt cùng bạn bè cũ rồi ! Cháu dâu phải gọi là bố mẹ chứ – Bà quản gia lên tiếng

– C-C-Cháu không quen ạ – Puny ngập ngừng đáp lại

– Từ từ rồi sẽ quen thôi

Bữa cơm hôm nay cô bé ăn ít hơn ngày thường lí do đơn giản vì 2 con mắt của người đối diện cứ chằm chằm vào cô bé làm cô vừa định ăn lại đặt xuống. Cô đang thầm nguyền rủa kẻ trước mặt . Ngay cả ăn cơm cũng không cho người ta ăn tử tế nữa . . . ( Rim : Người ta chỉ nhìn thôi chứ có làm gì để bạn không được ăn đâu nhỉ? )

– Cháu dâu à!! Để bà lấy thêm cho cháu nhé!!

Puny vội từ chối. Cô đáp:

– Thôi ạ. Cháu chỉ ăn thế thôi. Bà cứ đi nghỉ đi ạ

– Thế à?? Mọi lần cháu đều ăn rất giỏi mà. Hôm nay lại chán ăn sao??

Cô cười xuề xòa. Có thèm thật nhưng bị ai đó làm no bụng rồi. Khỏi cần ăn nữa. Dù sao thì bữa tối cũng không nên ăn quá nhiều. Cô lại tự an ủi bản thân. . .

Vyl cũng cảm thấy là lạ khi cô bé thờ ơ với đồ ăn như vậy. Mọi lần đều ăn uống rất ngon miệng. Dọn dẹp xong cô bé lên luôn phòng làm bài tập. Thấy cô bé ngồi học bài anh nhẹ nhàng đi vào nằm xuống giường ngủ trước. Thỉnh thoảng liếc sang bên đó nhìn cô bé học.

Và sau đó, anh thấy cô bé ngủ thiếp đi trên bàn học. Anh ngồi dậy tiến đến phía bàn học. Học bài xong lại còn lấy giấy ra vẽ đủ thứ đồ ăn nữa chứ! Thật hết nói nổi . .

Đặt cô bé xuống giường. Anh định đi thì cô bé kéo tay anh lại :

– Bố ! Đừng bỏ con ! Đừng rời xa mẹ con con được không? Con nhớ bố ! Về với con đi mà

Cô bé đang ngủ mơ chắc lại gặp ác mộng về lúc ông ta bỏ rơi hai mẹ con. Những giấc mơ như thế cứ lặp lại suốt một thời gian và bây giờ cô bé lại gặp lại nó. Vyl giờ mới hiểu vì sao cô bé muốn anh ngồi ăn cùng bố mẹ. Vì chính cô bé cũng muốn được một lần như vậy. Anh ghét bố mẹ vì đã bỏ rơi anh sang bên kia làm việc. Nhưng nếu anh muốn gặp họ thì cũng sẽ được gặp nhưng cô bé thì khác. Muốn gặp cũng không thể được tất cả chỉ là những giấc mơ tồi tệ về ông bố đó. Anh bỗng chốc có cảm giác muốn thương yêu cô gái này. . .

– Ngủ ngon – Vyl đặt một nụ hôn chúc ngủ ngon lên trán của cô bé

CHAP 9: KẾ HOẠCH THẤT BẠI

Chap 9: Kế hoạch thất bại

Sáng hôm sau, cả đám bàn kế hoạch hôm qua không hẹn mà gặp nhau ở trước cửa phòng tập. Mặt đứa nào đứa nấy hăng hái và hớn dễ sợ

– Cứ đúng theo kế hoạch chiều nay sẽ tới nhà Vyl – Cả đám xúm lại bàn bạc

– Mọi người đến sớm vậy ?– Puny từ đâu chạy tới cùng cả Vyl

– Ơ 2 người đ-đến từ l-lúc nào thế – Cả đám giật thót tim

Không biết từ bao giờ Puny cảm thấy cô và Vyl cứ như bị tách bạch ra với cả nhóm vậy. Cũng tại cái kẻ đứng bên cạnh cô, chẳng chịu cùng cả nhóm tụ họp gì cả. Chắc vì thế nên đi chơi đâu cả đám cũng khai trừ tên hai người ra. Vyl thì ổn nhưng với Puny thì chẳng thích tẹo nào. Tự nhiên mấy đứa ấy đưa đẩy kiểu cho hai người không gian riêng tư gì gì đó rồi tất cả đi chơi với nhau. . .

Puny ngẩn ra nghĩ ngợi , mãi một lúc sau mới đáp:

– Vừa mới đến ! Vào lớp thôi

2 nhóm chia ra mỗi nhóm 1 ngả. Và sẽ tụ họp vào chiều này tại nhà Vyl. Xem ra Puny và Vyl sẽ bị lộ tẩy hết thôi. Puny vẫn không hay biết chuyện vẫn hồn nhiên cười nói.

Đi học về Vyl nhớ ra chiều này đám bạn sẽ tới nhà mình. Anh gọi bà quản gia và anh quản lí tới :

– Chiều nay ! Anh và bà dù thế nào cũng không được gọi cô ấy là cô chủ hay cháu dâu gì hết! Nhớ chưa

– Nhưng mà sao lại vậy hả cậu chủ? – Anh quản lí hỏi lại

– Cứ làm đi

Sau khi bà quản gia giải thích xong xuôi mọi việc với ông bà chủ, đang định dọn cơm lên thì đã thấy Puny đang dọn lên từ bao giờ rồi. Bà từ lần đầu gặp cô bé đã rất ưng ý rồi. Nay ở cùng 1 thời gian bà càng yêu quý cô bé hơn nữa. Nhưng nếu bà mà biết cô chỉ là cháu dâu GIẢ thì không biết bà sẽ ra sao. Bà sống ở đây bao năm coi Vyl như là cháu ruột của mình bà mong anh sẽ tìm được 1 cô cháu dâu như thế này. Và bây giờ bà đã được toại nguyện. . .

– Cháu không cần làm đâu

Puny thấy bà quản gia quay lại đỡ bà ngồi xuống ghế:

– Bà cứ để cháu làm ! Nếu được nghỉ cháu sẽ lau dọn nhà cửa, giặt quần áo bà không cần làm