XtGem Forum catalog
Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Tác giả: Jin Zhi Rim (a.k.a Cành cây khô =.=!)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213581

Bình chọn: 7.00/10/1358 lượt.

mà rất nhiều lần . . .

– Em không sao chứ ? – Minh Yên chạy lại phía cô bé

– Á!!! Chắc em không chạy nổi nữa rồi! Anh cứ chạy trước điii – Cô xua tay tỏ ý mình ổn nếu nghỉ thêm chút nữa

– Chân em như vậy làm sao anh bỏ mà chạy được !

Puny vốn dĩ là người rất cứng đầu và khó bảo thế nên cô lại đứng lên cất bước. Vết thương chưa lành đã bật máu ra, cô bé ngay cả cố cũng không thể nữa rồi, chân đau đớn khuỵu ngay xuống. May mà Minh Yên nhanh chóng đỡ lấy Puny kịp lúc trước khi cô bé ngã ra !!!

Minh Yên dìu cô bé ngồi xuống một phiến đá gần đó

– Đội của chúng ta sẽ . . .

– Giờ còn quan tâm tới cái đó nữa sao. Em thật khiến người ta yêu đấy

– S-S-Sao anh lại nói như vậy ??– Cô bé ấp úng

Minh Yên lo lắng nhìn vào bàn chân yếu ớt đang chảy máu mà đau lòng. Anh thật sự rất lo nhưng có lẽ cô bé ấy chẳng thể biết được cảm xúc này. Anh lên tiếng:

– Chân em đau thì lên lưng anh đi

– K-Không đâu. Em tự đi được mà. . .

Cô bé từ chối lời đề nghị của Mình Yên .Thấy ánh mắt không hài lòng và có chút khó hiểu của Minh Yên , Puny liền tiếp:

– Ý em là em . . . nặng lắm !!!

– Hahaha . . . Em đang chê anh yếu sao??

– Em . . . không có ý đó chỉ là em sợ anh mệt thôi

– Không sao. Trời tối ở đây ghê lắm, em muốn hai chúng ta cùng ở đây cả đêm chắc???

Nghe tới trời tối trong một khu rừng như thế này cô bé sợ hãi đành phải leo lên lưng Minh Yên . . .

Puny thoáng nghĩ tới Vyl . . liệu rằng anh có sẵn sàng cõng cô khi ở vào hoàn cảnh này không?Tâm trí của cô bé lại không thể nào ngừng nghĩ về người nào đó . .

– Sao em lại quen với Prince ?? – Minh Yên lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô

– Cũng chỉ là sự tình cờ thôi ! Bắt đầu thế nào không quan trọng điều quan trọng là em và mọi người đều tìm được điểm chung và quan tâm tới nhau! Với em có được những người như vậy bên cạnh thật đáng quý !!! – Cô bé trả lời đầy tự hào và phấn khích

– Có vẻ mối quan hệ của em và họ rất tốt đặc biệt là với Vyl

– Thực ra thì cũng không hẳn là tốt. Mà em và anh ta chỉ có đấu khẩu thôi. Chưa được 2- 3 câu đã thành cãi vã rồi. Anh ta luôn là người thắng . . haizzzz . . có lẽ em không nên chọc tức anh ta nếu không muốn bị chế giễu . .- Puny chỉ cần nghĩ tới bộ dạng thảm hại khi bị anh ta châm chọc là bực không chịu được

– Dù vậy cậu ta cũng khiến anh phải ghen tị rồi !

Câu nói của Minh Yên có phần khó hiểu làm Puny phải xác nhận lại :

– Anh cũng đâu có thua kém Vyl đâu thậm chí anh còn là một người được nhiều người yêu quý, anh còn là học sinh xuất sắc nữa, anh đẹp trai , tài năng, gia đình danh giá . . có gì phải ghen tị chứ??

– Điều anh ghen tị chính là em

May mà chưa để Minh Yên nhìn thấy khuôn mặt đã đỏ lên của Puny !Cô rất hay đỏ mặt và ngại vì thế ngay sau đó dây thần kinh xấu hổ đã phát huy mạnh mẽ!! Không khí trở nên lắng xuống, cô vẫn như là chưa thể tin vào điều mình vừa nghe!

– Không chỉ chân bị đau mà hình như tai em cũng bị đau rồi !!! – Cô bé lảng tránh

Giọng nói trầm ấm và ngọt ngào lại vang lên :

– Anh nếu đã tài giỏi trong mắt em như vậy thì. . . em có yêu anh không, Bảo Uyên???

Lời tác giả :

Tỏ tình rồi kìa >__<

Vậy là bạn Hoàng Tử của chúng ta đã bị qua mặt roài :xxx

Chờ đón chap sau vào một ngày không xa nhé ^^

Cảm ơn các bạn iêu quý :**

Chap 29: Cảm xúc khác lạ

– Puny ! Xem này !Lần này tụi tớ thắng rồi nhé ! – Lin phấn khích kéo Gum với Huan lại khoe thành tích về nhất của hai người

Vừa về đến nơi, Lin đã hò reo với Puny. Cô bé vẫn đang thất thần vì câu nói của Minh Yên nên phải mãi một lúc sau mới đáp

– Vậy à! Chúc mừng nha!

– Mà chân cậu sao thế Puny? – Gum nhìn xuống chân Puny hỏi han cũng phần vì cô bé thấy Minh Yên cõng Puny về đây

– Hôm qua không cẩn thận bị ngã sáng nay lại bị vấp phải cành cây mới ra thế này . . Tí nữa băng lại là được mà

– Cậu lại bất cẩn rồi đấy – Gum than trách

– Hoa Phương!!! Sao cậu lại để người bị thương ở chân chạy thế !!! Đúng là vô tâm mà . . Hừ hừ – Lin nhìn Hoa Phương với con mắt không thể tức giận hơn

– Ồ ! Bảo Uyên bị đau chân sao? Tớ không biết! Tớ xin lỗi !!! Cậu không sao chứ thật tình tớ không biết nên mới . . – Cô nàng không thể nói gì ngoài giả tạo ra mấy câu tương tự vậy để nhận sự bao dung

– Không sao đâu . . Dù có không đau chưa chắc đã thắng được hai vận động viên của đội anh Tan phải không???

– Với hai đứa này thì chắc là vậy rồi đó – Zita, Tan đồng thanh

Lâu lắm rồi mới có giây phút hai người này đồng quan điểm và tiếng nói vậy. . . Có lẽ là từ khi chung nhóm nên đành chấp nhận tinh thần đồng đội . .

– Vậy chắc là cậu không chạy được suốt đoạn đường đó . . Anh Minh Yên phải cõng Bảo Uyên từ đó về . . Tớ có lỗi với hai người quá !!! – Cô ta dường như cố nhấn mạnh từng câu từng chữ

– Không có gì đâu! Em ấy nhẹ mà! Từ đây về có là gì chút nữa anh sẽ cõng em về chỗ cắm trại

– Bảo Uyên à! Cậu thật may mắn đấy!

Cô bé cúi đầu không nói gì . . thi thoảng liếc con mắt sang phía Vyl đang ngồi . . Có vẻ như anh chẳng quan tâm cô về đây bằng cách nào . . Nghĩ vậy lòng cô lại thấy tủi . .

* * *

Cả nhóm trở về sau khi nghe kết quả củ