Snack's 1967
Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Tác giả: Jin Zhi Rim (a.k.a Cành cây khô =.=!)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213794

Bình chọn: 8.5.00/10/1379 lượt.

bước qua Puny

– Này, anh . . . tôi muốn nói. . . – Cô bé lên tiếng nhưng bị hành động đó làm cho ngập ngừng

– Đừng xuất hiện trước mặt tôi

Câu nói lạnh lùng ấy vang lên làm cho Puny cảm thấy tim mình như nghẹn lại. Anh nhất thiết phải đối xử với cô thế sao??

– Anh . . . đã nói như vậy . . . thì tôi sẽ không xuất hiện trước mắt anh nữa. Dù sao thì anh cũng không muốn nhìn tôi mà!

Vyl rất muốn quay lại ôm chặt lấy cô gái nhỏ ấy nhưng lại tiếp tục bước đi với trái tim đau quặn

* * *

Buổi tổng duyệt hôm đó thật quá nhiều bất ngờ . Cho tới hôm nay khi mà buổi thi sắp cận kề tất cả vẫn không dám tin Vyl lại để Minh Yên vượt qua một cách dễ dàng như vậy. Ngay cả khi mắt thấy mà vẫn chưa thể tin . . .

Puny ngồi thất thểu ăn bỏng ngô và xem phim trên ghế sofa. Cô bé thầm cảm ơn cuộc thi nhảy đã cho cô được nghỉ ngơi cả tuần liền . Đúng là trường “xịn” có khác học ra học mà nghỉ cũng ra nghỉ . Cô San – Hiệu trưởng thật là tâm lý biết bao! Vừa ăn Puny vừa cười hí hửng tán thưởng bản thân vì được học tại đây

“ Đáng ghét” – Puny bất chợt nói trong vô thức

Chưa xem hết phim nhưng cô bé chẳng còn tâm trạng nào tiếp tục. Nhét cả đống bỏng ngô vào miệng rồi nuốt ực một cái cô chẳng còn quan tâm có cần nhai không nữa. Thực chất cô ngồi xem ti vi và ăn chỉ là cố tỏ ra bình thản trước khi đầu óc lại không ngừng nhớ về ai đó.

Để đồ ăn sang bên kia cô nằm xuống ngủ. Ngoài ăn, ngủ, xem ti vi ra cô còn có cách nào để bình thường được đây ! Thà cứ đi học để bận rộn chút còn hơn nhàn hạ ở nhà để rồi lại bận rộn vì nhớ nhung !

– Chỉ là tới muộn mà! Có gì ghê gớm tới mức phải giận thế không? – Cô bé nắm tai SuSu giật giật (k phải mỗi chuyện tới muộn đâu b ạ =.= )

SuSu đang ngủ bị nắm tai thì tỉnh giấc. Cô mèo vừa mới nằm ấm được chút thì đã bị cô chủ phá bĩnh rồi. SuSu bé nhỏ chỉ biết than thở bằng tiếng Meoz Meoz thảm thương

– Mà khoan. Hình như là không phải thế! ( đầu óc sáng hơn rồi đấy)

– Mà ngoài cái đó ra còn gì đâu nhỉ? Tên khó ưa ( . . . Quạ đen bay trên đầu Rim)

Không đánh được chủ thì quay sang nạt nộ thú cưng đây ! Mỗi lần giận Vyl cô bé đều trút giận lên SuSu tội nghiệp ! Nhưng rồi chỉ được lúc lại ôm SuSu khóc một trận mới lăn ra ngủ.Cả hai cứ thế ôm nhau ngủ tới chiều. Cảnh tưởng ấm áp vô cùng. Đến nỗi mẹ Puny về nhà còn không nỡ đánh thức giấc ngủ của hai con mèo lười . . .

* * *

– Sao cháu lại không ăn thế Huy?! Bà đã chuẩn bị toàn món cháu thích cơ mà!

Bà quản gia lên tiếng khi thấy Vyl ngồi thất thần ở ngoài sân nhìn chiếc xích đu mà Puny đã rất thích thú khi ở đây

– Cứ kệ cháu – Anh trả lời nhưng rồi lại ngồi thừ ra

Bà quản gia chăm sóc anh từ bé làm sao không hiểu anh có chuyện buồn là ra đây. Cũng không tiện hỏi là chuyện gì nhưng bà biết anh đang rất khổ tâm

Thực ra nghe Ryo nói rằng hôm nay mới là buổi tập thử cho cuộc thi thôi nhưng có vẻ cậu chủ rất buồn. Lí do thì không biết nhưng có lẽ vì chuyện cuộc thi

– Dù thế nào cũng phải thắng bản thân trước đã. Nếu không cháu sẽ chỉ là kẻ thua cuộc

Vyl nghe bà quản gia nói mới trở về thực tại. Câu nói này thực ra cũng rất đúng. Bản thân Vyl quá cố chấp và không nhất quán nên để đối thủ của mình thắng dễ dàng vậy. Hơn nữa, nếu chỉ vì chuyện tình cảm mà mất đi khả năng của bản thân thì quả là kẻ thua cuộc rồi! Trước hết, bản thân phải thắng được bản thân đã

– Cảm ơn bà – Vyl đứng dậy bước về phía bà quản gia vòng tay ôm vị cứu tinh của mình

– Mà dạo này Bảo Uyên không tới nữa sao?? Bà nhớ cháu dâu quá!Nhìn nó ăn giỏi là bà cảm thấy rất vui! Mỗi lần nó tới nhà mình vui hơn hẳn!

Anh vẫn im lặng không cất lời. Bà quản gia lại tiếp tục:

– Con bé là người tốt đấy. Từ khi nó tới đây bà thấy anh thay đổi rất nhiều. Anh và cháu dâu giận nhau thì cũng nên làm hòa đi. Người như con bé đâu phải dễ tìm!

Anh không đáp chỉ nghĩ vẩn vơ. Con bé ấy làm cuộc sống vốn có của anh thay đổi. Anh vừa cảm thấy nhiều khi cô rất phiền phức nhưng nhiều lúc lại cực kì đáng yêu

Làm sao để tiếp tục chịu đựng khi mà cả hai đang cố gắng nén chặt mọi thương nhớ?

Chuyên mục lảm nhảm sau truyện của Rim bắt đầu

Tình hình là hai bạn trẻ giận nhau rồi ==

Không có cãi lộn cho tất cả xem nữa ==

Thôi thì coi tạm cặp Gum – Huan vậy ^vv^~

Cặp nào cũng dễ thương hết á! Các bạn có thích các cặp đôi khác giống Rim không nè :”)

Puny chen vô : Mau đi viết chap mới đi đồ Rim lười * lườm*

Rim : Dạ dạ. Em đi viết chap mới đây! * chuồn lẹ*

P/S: Vote và Cmt cho Rim nếu thích nha ^^

See you again everybody :** ~~

CHAP 36: DOWN BUT NOT OUT

Chap 36: Down but not out

Cuối cùng, ngày thi đấu quyết định cũng tới.

Huan ung dung hạ gục mấy tên có vài điều không phục Prince.

Sau khi bị Break Down, mấy tên đó mới thẩm thấu được sức mạnh của những bước nhảy Prince. Tất nhiên là sau khi chiến thắng , Huan hoàn toàn ngạo nghễ bước xuống phía dưới trước sự thán phục của các fan. . .

– Prince Huan !

– Anh Huan no 1 !

– Thấy chưa? Tôi không nói khoác chứ ! – Anh bước xuống đã khoe thành tích với Gum

Gum gật gù đồng tình. Hôm trước còn kêu anh ngạo mạn và khoe mẽ giờ có lẽ nên