Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ
Tác giả: Jin Zhi Rim (a.k.a Cành cây khô =.=!)
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3214013
Bình chọn: 10.00/10/1401 lượt.
– Thế anh làm gì?!
– Lau nước miếng cho cô !!
– …
Puny sốc lâm sàng. Chấn tĩnh lại mới đáp:
– Tôi có bao giờ ngủ mà chảy nước miếng đâu ( b ý dối lòng rồi :x )
– Cô thích mơ gà rán gì đó lắm mà
– … Tại tôi đói mà ~.~
– Hai đứa vào ăn cơm đi nào! – Mẹ Puny nói vọng từ phòng bếp ra
Không biết từ bao giờ cô có cảm giác việc Vyl tới nhà mình, gọi mẹ mình bằng mẹ là điều hết sức bình thường. . .
Mọi thứ lúc trước đã dần thay đổi. Với cô, Vyl là người rất quan trọng và dường như ở gần anh cô có cảm xúc rất quen thuộc và ấm áp!
Chào tạm biệt mẹ của Puny, Vyl kéo tay cô ra ngoài không quên câu nói quen thuộc:
– Con mượn cô ấy một lúc !
Mẹ cô bé cười hiền nhẹ nhàng đáp :
– Ừ. Về cẩn thận nhé con rể
Puny ngơ ngẩn đã bị anh kéo ra ngoài. Ở khu nhà của cô là nơi khá yên ả.Vào lúc muộn thế này lại càng tĩnh mịch
– Anh đưa tôi đi đâu. Muộn thế này
Anh dừng lại. Tay vuốt nhẹ mái tóc của cô
Dù đã nhiều lần anh chạm vào tóc cô nhưng lần này có vẻ rất khác. Tim cô đập loạn không sao làm chủ được. Khi bàn tay anh chạm vào khuôn mặt cô tất cả như tê liệt, rồi anh kéo cô lại gần mình, cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi cô
Kì Long tò mò muốn biết căn nhà của Puny thế nào nên đã đích thân đi theo cô tới tận nhà. Khi nãy anh có định bấm chuông cửa nhưng rồi nhìn thấy xe của Vyl đang để ở đó tâm trạng lại trùng xuống đi lòng vòng quanh nơi đây. Không có tâm hồn về nhà lúc này Kì Long thấy khung cảnh gần nhà cô cũng khá yên tĩnh nên đi dạo quanh đây!
Ai ngờ điều không nên thấy đập vào con mắt. . .
Nếu chỉ là đi cạnh, nắm tay đối với anh đã là quá đau đớn. Đằng này là hôn nên với Kì Long đó là 1 nỗi đau không thể thể hiện bằng bất cứ từ ngữ nào!! Nỗi đau này thực sự quá sức!!!
Một con người chưa từng rung động với ai này chỉ cần những chuyện nhỏ nhất cũng sẽ là niềm đau trong anh .Anh coi tình yêu là phù phiếm tất cả chỉ giả tạo ra thứ gọi là tình yêu nhưng anh sai rồi! Anh đã thương một người con gái
Chỉ vậy thôi . Kì Long cứ đứng như vậy .Không nhúc nhích. Như người mất hồn chỉ biết im lặng và cảm nhận cơn đau trong tim…
“ Nhất định phải để tôi thấy điều này sao?”
Thấy Puny vẫn đang nhắm nghiền mắt Vyl ghé sát tai cô bé thì thầm :
– Vẫn muốn tiếp tục sao??
Cô lúc này mới từ từ mở mắt và khuôn mặt đẹp trai của anh làm cô thấy khó xử! Cảm giác cứ như lúc làm bài kiểm tra Lí, Hóa vậy có khi còn hơn cả thế!!
( Tại Rim kì thị hai môn này nên bạn Puny cũng sợ nhé :v~)
– Anh. . . vừa. . .
Bỗng dưng anh kéo cô ra ngoài làm cái hành động kì quái này làm cô thấy khó hiểu vô cùng!!
– Tôi thích cô – Anh chậm rãi lên tiếng
1s
2s
3s
Cô còn chưa định thần được điều gì. . .Anh đang nói gì thế??
– Chuyện quan trọng như vậy anh không nên đùa cợt. Anh chỉ nên nói với người anh yêu thực sự thôi. Chúng ta chỉ là đóng giả thôi mà. . .
Anh nắm lấy tay cô, ánh mắt rất ấm áp nhìn cô:
– Tôi không đùa cợt. Tôi thích đồ Gấu heo ngốc là cô rồi!!!
Cô không tin liền gạt tay anh đi:
– Hôm nay anh bị bệnh rồi. Làm sao mà anh thích tôi được? Tôi chỉ là. . .
Anh kéo cô lại gần, ôm chặt lấy. Cũng tại anh hay châm chọc cô nên giờ cô mới khó chấp nhận được điều khó tin này!
– Đồ ngốc, còn đợi tôi nói thế nào mới tin đây?
– Tôi. . .không nghĩ anh lại thích tôi . . . – Cô ngập ngừng đáp
– Muộn rồi. . . tôi phải về !! – Cô cũng có cảm giác nào đó với anh nhưng thực sự cô chưa thể hiểu nổi mình nữa
Cô đã quen với kiểu “ không đội đời chung” của cả hai rồi. Cô khó xử và bối rối trước tình huống này!!!
Vyl vốn dĩ không phải người vì thế mà bỏ cuộc. Anh chạy lại kéo tay Puny, lại một nụ hôn nữa lên môi cô nhưng lần này… như sợ bị cô từ chối
– Anh… nếu cứ như vậy tôi sẽ thích anh mất – Puny tránh nụ hôn ấy
Cô không muốn anh cứ tùy ý làm vậy. Nếu cứ thế này, cô có thích anh cũng chỉ là vì cảm xúc khi ấy. Cô sợ rằng mình chỉ vì anh làm vậy mà ngộ nhận tình cảm, cô cũng sợ một ngày nào đó anh sẽ rời xa cô… như ai đó!
Puny lấy tay lau nụ hôn của anh trên môi
– Vậy hãy cứ thích tôi – Anh kéo tay cô không cho lau
– Không! Tôi không muốn. Tôi không thể thích anh theo cái cách kì dị này được! Anh làm những hành động ấy lúc trước rõ ràng không phải vì thích tôi!
– Chính vì cô rất ngốc nên tôi mới nói vậy. Cô nghĩ tôi sẽ thân thiết với người tôi không thích ư?!
– Tôi… cần thời gian để suy nghĩ. Đầu tôi thực sự rất rối. Anh đừng hỏi nữa!
Kì Long chạy tới, kéo tay Puny ra khỏi Vyl. Một lần nữa, Puny lại bị nắm tay
– Kì Long, anh sao lại ở đây? – Puny ngạc nhiên
– Bỏ ra – Vyl trầm lặng đáp
Kì Long vẫn nắm chặt tay Puny, giọng đều:
– Cậu nghĩ tôi sẽ làm thế sao?? Đừng lừa dối tôi nữa.Hai người vốn dĩ không phải là người yêu. Nếu là vậy, tôi hoàn toàn có quyền theo đuổi Bảo Uyên
– Tôi nói bỏ ra – Vyl gằn giọng
– Tôi không bỏ
Chưa để Kì Long nói thêm , Vyl đã mất bình tĩnh kéo Puny ra rồi đánh vào khuôn mặt dương dương tự đắc của Kì Long. Khóe môi anh ta bật máu rồi sưng nhẹ lên
Vyl tất nhiên cũng bị Kì Long đánh.Hai người ấy vẫn cứ như nỗi tức giận trỗi dậy không cách nào dừng lại được
Puny thở dài. Rồi cô bé lao vào giữa hai người.