ối ra phán đoán cuối cùng!
Ách…… Người ta đang nhìn mình kìa, Bối Bối im lặng, đưa tay ấn vào tầng 28, thang máy chậm rãi khởi động.
Hai người cùng trầm mặc, Bối Bối cảm giác có một ánh mắt trầm tĩnh đang nhìn cô từ đầu đến chân, sau đó lại nhìn từ dưới chân chuyển lên trên đầu, cảm giác sau lưng đều nhanh bị đốt nóng
Yêu nghiệt a, quả nhiên là yêu nghiệt a……
Người ở đằng sau đang nhìn cô chằm chằm, Bối Bối đổ mồ hôi.
Nhìn trên bảng điều khiển của thang máy, Yêu nghiệt hình như là đến tầng 33, Thánh Ân tầng 33 chính là khu vực hội nghị của tập đoàn Thánh Thế, hôm nay có người mới đến báo cáo.
Nói đến người mới, sẽ nói đến chuyên ngành của Bối Bối, cô phụ trách HR, phạm vi là huấn luyện nhân viên mới, văn hóa doanh nghiệp, quản lý hồ sơ của mọi người.
Thánh Thế tập đoàn gần đây nhất muốn tham gia vào ngành công nghệ game, muốn phát triển một trò chơi rất lớn, để chuẩn bị tạo ra một công ty trò chơi.
Hôm nay, những người mới này được công ty tuyển dụng để phát triển trò chơi mới, có lẽ tương lai sẽ là lực lượng nòng cốt, nói không chừng còn có thể trở thành một nhân vật có ảnh hưởng lớn đến công ty.
Điều không may là, đến phiên Tiền Trinh – cấp dưới của Bối Bối, đảm nhận việc thực hành đánh giá giảng giải cho nhóm người này “Khóa học đào tạo của tập đoàn Thánh Thế”, chính là đề mục mà Tiền Trinh phải tiến hành.
Tiền Trinh mới tiến vào công ty được một năm, tuy rằng Bối Bối chiếu cố rất nhiều đến cô ấy, nhưng trình độ của cô ấy vẫn là rất non, lại là lần đầu tiên chính thức lên bục giảng bài.
Cho nên, làm thủ trưởng Bối Bối hôm nay không dám xin phép nghỉ, phải đến ngồi nghe khóa đào tạo này, đề phòng trường hợp xấu nhất.
Tầng 33 a, Yêu Nghiệt này đại khái chính là người mới đây.
Nghĩ đến đây, làm Bối Bối – bốn năm làm việc ở Thánh Thế, tâm lý cân bằng.
Mặc dù là yêu nghiệt, cũng phải là người mới mà bắt đầu a……
Tiền bối như cô rất đắc ý vênh váo, lúc bước ra khỏi thang máy, giày cao gót bị kẹt ở cửa. Bối Bối khụy chân, người xiêu vẹo, ngã vào một vòng tay ấm áp.
Một đôi tay đặt ở thắt lưng của cô, đầu cô tựa vào vai của anh ta.
Một luồng khí nóng thổi nhẹ qua mặt cô “Cô không sao chứ?”
Giọng nói rất êm tai, đôi mắt xinh đẹp, khóe miệng mỉm cười, còn có mùi nước hoa cho nam giới mà cô yêu thích nhất: Burberry for men
(Burberry, một thương hiệu cao cấp)
mùi đàn hương thơm mát mang theo một phần xạ hương mê người……
Bối Bối nóng rực, hai chân như nhũn ra, chỉ mong biến thành một hồ nước.
Sau khi 419, thân thể quả nhiên không còn như trước, sao lại có phản ứng đặc biệt với người xa lạ. Hay là bởi vì Yêu nghiệt ma lực quá cường đại, cô không có móng vuốt thì không thể chống cự được?!
Bối Bối hô hấp, hít thở sâu, lại hít sâu, lại hít thật sâu hít sâu…… Với kinh nghiệm bốn năm làm việc tại công ty, thân thể cô đứng thẳng dậy.
Bối Bối vỗ vỗ lại chỗ áo của Yêu Nghiệt bị cô tóm trúng làm cho nhăn nhún, bĩu môi, lấy phong thái của một tiền bồi nói: “Chàng trai trẻ, lần đầu tiên đến báo cáo nên ăn mặc phù hợp, cậu mặc đồ như vậy thực sự rất dễ bẩn.”
Nói xong, căn bản không dám nhìn lại vẻ mặt của hắn, lại lần nữa chạy ra cửa thang máy.
Chạy trối chết……
Chương 7: Khóa huấn luyện kinh hồn đáng nhớ (1)
9 giờ kém 2 phút, dòng người như sóng triều đổ đi làm, nhìn từ cửa sổ xuống, ở cửa của tập đoàn Thánh Ân, xuất hiện rất nhiều người.
Bối Bối cầm một ly cà phê đứng ở cửa sổ, vẻ mặt hoảng hốt, trên tay chính là cái cốc lấy được từ nhà của 419 tiên sinh.
Long Điện trước khi đi đã ném lại cho cô, Bối Bối cảm thấy chiếc cốc này rất đẹp mắt, hơn nữa cốc uống cà phê trong công ty đã vỡ rồi, cô liền lấy chiếc cốc này đem đến công ty.
419 nha, cô thật sự đã 419 a, cái cốc này chính là nhân chứng chứng minh cho việc sau khi cô uống rượu liền thay đổi tính tình!
Chiếc cốc thủy tinh trong suốt dưới ánh mặt trời tản ra những tia sáng rực rỡ, cà phê ở bên trong xoay tròn, giống như tâm tình hiện tại của Bối Bối.
Tiền Trinh bê một đống tư liệu lớn, vẻ mặt cầu xin, 10 giờ bắt đầu khóa huấn luyện, 9 giờ rưỡi cô ấy đã phải đi chuẩn bị.
Hai mắt nhìn nhau, một giây đi qua, vì thế xuất hiện một đoạn đối thoại như sau.
Tiền Trinh: Sếp Bối, em rất lo lắng a!
Bối Bối: Lo lắng là bình thường, không lo lắng mới là không bình thường, bây giờ lo lắng, về sau sẽ không thấy lo lắng nữa.
Tiền Trinh há hốc mồm: Sếp Bối, chị đây là đang an ủi người khác sao?!
Bối Bối: Tiền Trinh, chị là đang khích lệ em nhìn về phía trước, em phải biết rằng thất bại là mẹ thành công!
Tiền Trinh ngây ngốc: Sếp…… Sếp Bối, chị chị chị…… Chị vẫn là cấp trên của em sao?! Em còn chưa có bắt đầu, vậy mà chị đã nguyền rủa em!
Bối Bối: Bởi vì lần đầu tiên trên lớp chị cũng thất bại, không có lý nào em sẽ không thất bại a!
Tiền Trinh nắm tay: Oa oa oa…… Em muốn cố gắng không thất bại, em muốn vượt qua Sếp Bối!
Bối Bối: Được rồi, đi thôi, 10 giờ chị sẽ đến làm trụ cột tinh thần cho em.
Tiền Trinh gật gật đầu bước đi, bóng dáng hừng hực nhiệt huyết tuổi trẻ.
Đứa nhỏ này, một năm rồi, vẫn chỉ là người mới, như thế nào lại dễ bị lừa như vậy