Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

Tác giả: Lâm Phong Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210054

Bình chọn: 7.00/10/1005 lượt.

ã được công bố!

Thật là, phiền toái a……

Tiểu Đại vỗ vỗ thú bông “Keroro”, sau đó hôn một cái, đem nó đặt lên trên bàn.

Sau đó nhìn theo bóng dáng Bối Bối rời khỏi tầng quản lý hồ sơ……

Dụi dụi ánh mắt, lại gãi gãi đầu, trong lòng âm thầm nói.

“Vì sao Elaine lại nói hôm nay sếp Bối giống Diệt Tuyệt sư thái?! Chẳng lẽ cô ấy không cảm thấy sếp Bối mặc một thân màu đen bó sát người như vậy thật đẹp! Ngực tròn đầy, phập phồng, cổ thon trắng lộ ra, còn có vòng eo thon nhỏ, mông cong, đôi chân thon dài được che phủ bởi đôi vớ màu đen…… Thật sự thực sexy, thực gợi cảm……”

Bối Bối ra khỏi tầng quản lý hồ sơ, trở lại văn phòng, xa xa thấy một đám người mới trong khóa huấn luyện “Thánh Du”.

Đại đa số mọi người đang vây quanh ở bên bàn làm việc của Tiểu Tôn và Tiền Trinh, hai người đang bị những ngôi sao nhỏ vây quanh mặt trăng……

Mà trong đó có một người nổi bật giữa đám đông, tựa vào bàn làm việc, trên mặt là những ánh nắng mặt trời, nhìn thấy Bối Bối đến gần, lại lộ ra một nụ cười rạng rỡ.

Đoàn Huy, trong đầu Bối Bối hiện lên tên của hắn, nhờ có người này ban tặng, bài viết có tên cô trong diễn đàn “Bát quái thoại Thánh Thế” được xếp thứ ba!

Mà cô sắp sửa là người lãnh đạo trực tiếp của hắn, hừ hừ……

Bối Bối sửa sang lại quần áo, ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới, lạnh giọng nói: “Các cậu không ở tầng 36 đợi công việc, đến tầng 28 có việc gì sao?”

Mọi người nhận thấy có một luồng khí lạnh thổi qua, không một người dám lên tiếng……

Nhưng Đoàn Huy lại rất bình tĩnh, cười cười trả lời: ” Ở tầng 38, Linda, thư ký của CEO nói mọi người sắp chuyển lên tầng 36, sợ này nọ nhiều thứ quá nặng, sức con gái không thể đảm đương hết được, cho nên để chúng tôi đến hỗ trợ.”

Linda, hiệu suất của cô không phải quá cao đó chứ?!

Cho dù là phải chuyển, cũng phải để cho các cô có thời gian sửa soạn lại mọi thứ chứ!!

Bối Bối trong lòng 囧 đến cực điểm, nhưng là vì mặt mũi, vì cô là giám đốc quản lý, cô đi qua Đoàn Huy, ánh mắt đảo qua hắn, sau đó quay người cùng Tiểu Tôn và Tiền Trinh nói: “Elaine, Alice, những người này đều giao cho các cô. Những gì họ có thể dọn dẹp, những gì không nên để cho họ động vào, các cô nên biết rõ ràng! Có sai lầm gì, chỉ có các bạn chịu trác nhiệm!”

Tiểu Tôn và Tiền Trinh không dám hít thở, nhìn Bối Bối gật đầu.

Mọi người lại cảm thấy rét lạnh, người mới của “Thánh Du” đều xê dịch cách xa khỏi Tiền Tôn và Tiền Trinh một chút……

Nhất thời, toàn bộ người trong phòng hình thành cảnh tượng “chia ba thiên hạ”.

Bối Bối đứng ở trước bàn làm việc, Đoàn Huy tựa vào bàn, còn một đống người ở đằng sau thì đứng xa ba mét, coi cái bàn là một tấm cách ly.

Có mấy người có vẻ thân quen với Đoàn Huy, liều mạng liếc mắt với hắn:

Huynh đệ, lại đây, mau tới đây!

Kia không phải Chu Chỉ Nhược, đó là Diệt Tuyệt sư thái!

Chương 14: Cậu là tiên sinh 419 ?! (2)

Đoàn Huy thấy Bối Bối không thèm nhìn mình, lại thờ ơ hạ lệnh cho Tiểu Tôn và Tiền Trinh, hai hàng lông mày xinh đẹp nhíu lại, trên mặt nổi lên mây đen, che lấp ánh mặt trời.

Giống nhau không nhìn thấy ám chỉ của người khác dành cho cậu ta, cậu ta đứng thẳng dậy, chân dài nhấc bước đến bên cạnh Bối Bối!

Một số huynh đệ ở đằng sau vỗ vỗ trán, len lét ở đằng sau lá chắn đấm ngực dậm chân……

Đoàn Huy, cậu là một thanh niên ưu tú, tại sao lại học tập tàu Titanic, đâm đầu vào tảng băng như vậy?!

Thương tiếc một hồi, mọi người đều vội vàng, lỗ tai dựng thẳng đứng.

Hay nói giỡn, khuyên nhủ là giả, cùng xem kịch vui mới là cái thú……

“Tôi có thể giúp được gì không?”

Một bàn tay đặt tại bàn làm việc của Bối Bối, hơi thở nóng ấm nhẹ thổi qua tai cô, cô quay đầu nhìn về phía hắn.

Đoàn Huy trông thật không sai, vừa cao lại vừa đẹp trai, nhưng ở trong mắt của Bối Bối, cậu ta vẫn chỉ là một thằng nhóc.

Cô liếc mắt nhìn cậu ta, rút hồ sơ văn kiện ở trên bàn ra sửa sang lại: “Không có, trước hết cậu hãy trả lời tôi một số vấn đề.”

Đoàn Huy không tự giác đứng thẳng, thanh âm kích động: “Tốt, cô hỏi đi.”

Bối Bối sửa sang lại văn kiện, quay đầu hỏi: “Tại sao cậu lại biết tên tiếng Trung của tôi? Ai nói cho cậu biết?”

Sắc mặt của Đoàn Huy trầm xuống: “Cô nói sao?”

Bối Bối vòng vo, đảo mắt, nói: “Trước kia chúng ta đã từng gặp mặt sao?!”

Nếu nói lúc trước sắc mặt của Đoàn Huy là trầm xuống, thì hiện tại chính là đang nghiến răng.

“Cô đã quên tôi ?” Trong giọng nói lộ ra thất vọng cùng đen tối.

Bối Bối có chút kinh hãi, sẽ không giống như những gì cô đang suy nghĩ đi?!

Đoàn Huy tuổi còn trẻ, chung quy là không thể bình tĩnh, tiến đến trước mặt cô, nhẹ giọng cắn từng chữ: “Sau khi chúng ta thân mật như vậy, cô lại có thể quên được tôi! Biện Bối Bối, tôi muốn bóp chết cô!”

Chương 15: Nhà ăn của tập đoàn Thánh Thế (1)

Một câu nói làm cho chân của Bối Bối mềm nhũn……

Tay cô chống vào mặt bàn, cẩn thận đánh giá Đoàn Huy, lông mày kia, mắt kia, mũi kia, cô không hề cảm thấy quen thuộc, nhưng là thân hình cao to kia rất giống với dáng người của tiên sinh 419.

Đúng như những gì cô đang nghĩ sao?!

Nếu Đoàn Huy là tiên sinh 419……

Chẳng nhẽ cô đã làm chuyện kia cùng một ng


XtGem Forum catalog