Snack's 1967
Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

Tác giả: Lâm Phong Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210383

Bình chọn: 9.00/10/1038 lượt.

gras là một trong những món tinh tế phổ biến nhất của ẩm thực Pháp, là 1 loại pa tê gan ngỗng)

Bối Bối có chút đăm chiêu, cuối xuống nhìn thực đơn, không phản đối, gật gật đầu.

Đoàn Huy tâm tình tốt, không chút câu nệ, nhìn Menu gọi thức ăn, thuận miệng dùng tiếng Anh lưu loát hướng phục vụ sinh gọi cơm, còn cố ý vì Bối Bối gọi những món mà cô ưa thích, gọi thêm một chai rượu vang nho.

Chương 20: Bị chàng bắt gặp (2)

Màn đêm buông xuống, nhìn ánh đèn rực rỡ từ Giang than chiếu xuống giống như xuyên qua lịch sử, như đặt mình trong một bức vẽ cổ xưa.

Không thể không thừa nhận, nơi này thật hoàn mỹ, nhà hàng xa xỉ nhất, mỹ vị tuyệt hảo, với món gan ngỗng ngon nổi tiếng, bánh ngọt làm từ socola và kem vali tan chảy.

Mọi việc đều cực hoàn mỹ, nhưng nội tâm Bối Bối lại thật cực đoan, hỗn loạn. Nếu như cô vẫn là nữ sinh mới tốt nghiệp, hoặc không có một bằng hữu “Nhà giàu mới nổi” như Long Điện. Hơn nữa, trước mặt là một cực phẩm tiểu soái ca, không chừng hôm nay có thể đem hắn đi đặt phòng.

Nhưng cô không phải nữ sinh mới tốt nghiệp, tuy rằng cô là người thích dùng đồ dùng của chủ nghĩa tư bản, cô không hề để lộ ra những cử chỉ ngạc nhiên, thích thú trên gương mặt.

Đưa tay cầm lấy ly rượu, cô uống xong một ngụm rượu, không nghĩ cứ im lặng như vậy, mở miệng nói chuyện.

“Đoàn Huy, điều kiện của cậu tốt vậy, sau khi tốt nghiệp hẳn phải có rất nhiều lựa chọn, sao lại vào Thánh Thế?”

Đoàn Huy buông dao nĩa, lấy khăn ăn xoa xoa miệng, thản nhiên cười nói: “Sao cô lại nghĩ vậy?”

Cô dựng thẳng mi: “Vô nghĩa, cậu có biết điều thứ 6 để đánh giá về Hean Georges là gì không?”

“Không biết, điều thứ 6 nào?” Cậu ta mờ mịt lắc đầu, với tay lấy ly rượu.

“Mẹ nó, mắc quá!”

(Mẹ nó, đắt quá)

╮(



_



” )╭

Đoàn Huy thiếu chút nữa phun rượu trong miệng ra, chăm chăm nhìn Bối Bối nửa ngày, một tay chống cằm, hai vai run run, cuối cùng không nhịn được cười ra thành tiếng.

“Không được cười!” Bối Bối nổi giận: “Đừng cho là tôi không biết, phần ăn của tôi là nga Foie gras nổi tiếng, cá hồi nấu chín, bánh ngọt sôcôla, phần ăn của cậu là trứng cá muối, cá tuyết chiên, cà phê Brownie, đều là những món ăn nổi tiếng của Hean Georges, không có nhiều người biết đến! Mà tính tiền lương từ ngày làm việc của cậu đến nay, còn không bằng một nửa bữa cơm này!”

Cô nhìn lướt qua hắn từ đầu đến cuối đều dùng hàng hiệu, sau đó dừng lại ở cổ tay bên trái: “Lại càng không muốn nói, vật trên tay cậu có giá trị bằng một năm tiền lương của nhân viên bình thường trong Thánh Thế. Cậu vì sao lại đến Thánh Thế làm việc?”

“Vì cô.”

=”=

Quả nhiên đã ngả bài!

Như có tín hiệu cảnh báo xoay quanh đầu, Bối Bối toàn thân tiến vào trạng thái đề phòng, ánh mắt không chút lưu tình hướng về phía cậu ta.

Đoàn Huy gục đầu xuống, dùng ánh mắt trong sáng nhìn Bối Bối, lại vội vàng tránh đi, trên mặt phiếm hồng, dùng âm thanh rất nhẹ nói: “Sau lần đó, tôi nằm mơ thấy cô, nhớ cô đến không ngủ được, khi biết cô làm việc ở Thánh Thế, liền nhận lời mời vào làm việc ở đó.”

Kia, kia, lần đó chỉ là một lần!!! (

 ̄口 ̄

)!!

“Một lần thực sự không tính, cậu không cần để ở trong lòng, những tổn thất kia tôi có thể bồi thường cho cậu.” Bối Bối giọng run run nói với cậu ta, cô thực sự không thể tượng tượng ra tình hình của “lần đó”.

Không ngờ Đoàn Huy giận tím mặt: “Tổn thất của tôi có thể tính bằng tiền sao? Cô có biết khi ở Thánh Thế tôi lập tức nhận ra cô, nhưng cô căn bản không nhớ rõ tôi, căn bản không nhớ rõ cô đã từng cường hôn tôi, chúng ta đã từng thân mật như thế, tôi không phải có quá nhiều tổn thất sao?!”

Còn có… còn chính mình chủ động !!!

“Thật xin lỗi, là tôi uống rượu, thật không nhớ rõ đêm đó đã xảy ra chuyện gì!” Bối Bối bị mấy tảng đá ập đến, không thể đứng thẳng được, đành cúi đầu xám hối.

Ngọn đèn màu đen thay đổi, chiếc áo sườn xám làm nổi bật làn da tuyết trắng của Bối Bối, một đóa hoa nhiễm ánh hồng vừa mới khai ở vùng ngực, làm kiều mị lạ thường. Đoàn Huy dời ánh mắt, sắc mặt phiếm hồng, lông mi rơi xuống, buồn bã nói: “Cô không nhớ rõ, cô có thể không để trong lòng, nhưng đó là lần đầu của tôi…”

Ách ách ách ách…… Chẳng lẽ là đêm đầu tiên?!(

 ̄口 ̄

)!!

Cuối cùng Bối Bối cũng không nói được gì, âm thanh bị nuốt vào trong bụng.

Trong lòng Bối Bối nổi trận phong ba…

Cô không những chỉ có 419, lại còn do cô chủ động!

Cô không chỉ chủ động, mà còn cùng với một xử nam?!

TMD, còn gì là đạo đức nữa?

(TMD: mẹ nó)

“Cái kia… tuy rằng đó là lần đầu của cậu… ách… nhưng là chúng ta đều là những người đã trưởng thành, hẳn là cũng cần phải học hỏi.” Bối Bối nắm chặt khăn trải bàn, gian nan nói.

“Kết hôn được không?”

=”=

“Sự ham thích về thân thể chỉ là tạm thời, có lẽ cậu chỉ mê luyến trong một thời gian nhất định, qua một thời gian, cậu sẽ phát hiện chuyện lần đó không nghiêm trọng.” Bối Bối cơ hồ rơi nước mắt, gian nan nói.

“Đó là suy nghĩ nghiêm túc, chúng ta kết hôn được không?”



-.-

“Tôi lớn hơn cậu bốn tuổi, theo tuổi mà nói là không xứng đôi, ở chung sẽ có rất nhiều trở ngại. Hơn nữa, tôi đã nói rồi đây chỉ là do phản ứng thân thể,