độ rơi đang dần dần chậm lại.Tôi biết, đó là nhờ hắn không bỏ qua bất cứ vật nào nhô ra trên vách đá – dù chỉ là một cành hoa ngọn cỏ – có thể giúp làm chậm tốc độ rơi.Nhưng cho dù là như thế, cú va chạm mạnh vào lồng ngực ấy vẫn khiến tôi bất tỉnh ngay tức khắc.Cũng tốt… đau đớn chưa tới một giây như thế thì tôi đủ sức chịu đựng.……Lúc mở mắt ra tôi ngẩn ngơ mất một lúc, thử cử động bỗng cảm thấy mặt đất sao lại mềm mại như thế. Haha, chẳng trách sao tôi không bị ngã chết, quả nhiên mạng rất lớn, hoặc phải nói rằng, nhân vật chính không thể nào chết được.Một tay vỗ vỗ lên trán vẫn còn đang choáng váng, một tay chống xuống đất gượng đứng lên…“Trời ơi!” Tôi ngoác miệng, trừng mắt nhìn chằm chằm vào ‘mặt đất mềm mại’…Hiên Viên Tiêu, thằng cha này điên rồi sao? Hắn thật đúng là một tên thất phu ‘nguyên chất’. Thật sự khoe dũng khí của bọn thất phu hay sao.Cũng còn may! Cách đầu hắn chưa tới nửa cánh tay là góc nhọn của một tảng đá lớn, lỡ như…Aizzz! Tôi lặng lẽ thở dài.“Hiên Viên Tiêu.” Tôi lay lay hắn, không hề có động tĩnh, tôi dốc hết chút sức lực còn lại lôi hắn sang một bên, quần áo trên người hắn đã bị ướt quá nửa, bởi vì ngay bên dưới Phượng L ạc sơn là một nhánh của con sôngGia Lăng, nước xiết vô cùng.Mất hết hơi mới kéo lê hắn đi được nửa thước. Tôi cẩn thận kiểm tra đầu hắn, hức, hình như bị chảy máu, nhưng không nhiều, cũng còn may. Song vết thương trên bả vai hắn mới nhìn đã biết rất nghiêm trọng, không rõ bị vật gì cứa trúng, vết trầy xước dọc ngang bê bết máu, nhìn thảm không chịu nổi.Nhưng chỉ cần đầu hắn không bị rách toạc thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ tỉnh lại, tôi cũng không phải lo nữa, bèn đứng dậy xuôi theo dòng nước mà đi.Tôi tâm niệm, cho dù Đông Phương Cửu có chết cũng phải nhìn thấy xác.Không đâu, tên ngốc kia sẽ không chết, tôi còn không sao, hắn nhất định cũng sẽ không sao.Nhất định.“Đông Phương Cửu!”Tôi gọi. “Đông Phương Cửu!”“Đông Phương Cửu!” “Đông Phương Cửu…”Tôi không khóc, bởi vì hắn còn sống, tôi tin chắc là như vậy.Hắn đã nói, phải sống. Tôi phải sống, hắn cũng vậy.“Đông Phương Cửu chết tiệt nếu dám lừa bà, bà sẽ khiến mi hối hận cả đời! Cả đời!…Hahahahahaha!” Tôi thở hổn hển, tức tối đấm đá mặt nước sông, bọt nước tung tóe lạnh lẽo khiến tôi dần dần tỉnh táo lại.Vẫn còn một tên ngốc đến nỗi nhảy theo tôi xuống vực ở đằng kia.……“Hiên Viên Tiêu!”Lạnh quá! Người đàn ông đang nằm trên mặt đất đầy sỏi đá lạnh lẽo từ từ mở mắt ra, phản chiếu trong đôi mắt vàng kim ấy là một đôi mắt khác chứa đựng vẻ lo âu, một đôi mắt màu đen thấp thoáng một màu xanh lục như có như không.“Tỉnh rồi à? Thấy sao? Cử động được không?” Trông cái kiểu trừng mắt nhìn tôi thế kia chắc không phải bị ngã thành ngốc luôn rồi chứ? CHƯƠNG 150: GƯƠNG MẶT QUEN THUỘC, NỤ CƯỜI XA LẠHiên Viên Tiêu giơ tay ôm trán, chống người muốn ngồi dậy, “Đầu của ta…” Đau chết mất.Tôi vội đè hắn xuống không cho nhỏm dậy, “Khoan hãy cử động! Đầu của ngươi vừa bị chảy máu đó!” Nhẹ giọng hỏi:“Tay chân không sao chứ? Cử động thử xem.”Một đôi mắt vàng chằm chằm nhìn tôi, giống như đang quan sát một người hoàn toàn xa lạ, “Không sao.”Một lúc sau, hắn lại mở miệng: “Đa tạ.”Mím môi nặn một nụ cười gượng gạo, tôi nói: “Không cần cảm ơn ta, chăm sóc ngươi cũng… nên mà.” Nếu không có anh, tôi cũng không sống nổi. “Lẽ nào ta lại bỏ mặc ngươi không quan tâm, để ngươi chết dưới chân Phượng Lạc Sơn này?” Giọng tôi có chút lạnh nhạt, đối mặt với hắn trong lòng tôi vẫn không được thoải mái lắm, dù sao nếu lúc đó hắn chịu ra tay kéo chúng tôi lại, như vậy bây giờ sẽ không có ai trong chúng tôi bị rơi xuống vách núi này.“Đa tạ cô nương cứu mạng.” Hắn nói khẽ. Vừa nghe câu ấy, tim tôi hụt mất một nhịp.Luôn cảm thấy có chỗ nào đó là lạ. Tôi lập tứcquay đầu lại bằng tốc độ sét đánh, làm hắn giật thót cả người.Mặc dù chỉ là một chuyển động rất nhỏ, tôi cũng xác định 100%, hắn quả thực có giật mình một cái.Trời ạ, không ngờ tôi có thể dọa Hiên Viên đế giật mình!“Ngươi…” Không phải hắn… không thể nào… Ông trời làm ơn đừng giỡn nhé! “Ngươi vừa gọi ta cái gì?” Tôi trợn tròn hai mắt hỏi hắn.“Cô nương.” Hắn thản nhiên, ngắn gọn, và khẳng định lặp lại một lần nữa.“Ngươi gọi ta ‘cô nương’?!”“Không thích hợp sao?” Hiên Viên Tiêu nhìn vào mắt tôi tựa như đang quan sát một ân-nhân-cứu-mạng-đầu-óc-có-vấn-đề, chính là kiểu nhìn cảm ơn xen lẫn thương hại.“Hay là, ta nên gọi cô là ‘tiểu thư’?” Dứt lời, Hiên Viên Tiêu lại mỉm cười với tôi, một nụ cười ôn hòa chưa bao giờ, cũng không có khả năng, xuất hiện trên mặt hắn.Hiên Viên Tiêu không thể nào cười như vậy! Một nụ cười hiền hòa, tươi tắn, không hề mang theo vẻ ngang tàng phách lối.Không đợi tôi mở miệng hỏi rõ nghi hoặc trong lòng, câu nói tiếp theo của hắn trực tiếp đánh tôi rớt xuống tận đáy địa ngục.“Xin hỏi phương danh của cô nương,… mỗ…” Đôi mắt vàng trong nháy mắt mở to, “Ta… Ta là ai?!… a aa…” Hắn đau đớn ôm đầu, “Đầu của ta… đau quá…”Trong khoảnh khắc tôi hoàn toàn hiểu ra. Hắn mất trí nhớ rồi! Là thật sao?Tôi dùng ánh mắt hoài nghi quan sát hắn.“Aizz, ngươi đừng vò đầu bứt tóc nữa! Này! Hiên Viên Tiêu ngươi