ỉ còn biết quanh ra nhìn nhau
“chị, em là Hàn Phong này, chị không nhận ra em sao?”
“Hàn Phong? Tôi cso quen cậu sao?”
“Chị?……”
“Chẳng nhẽ cô ấy mất trí nhớ?” Hoàng Vũ lo lắng hỏi
“Hàn Dương, em không cần giả vờ nữa đâu”Hạo Thiên lạnh lùng nói
“Anh là ai? Sao lại nói tôi giả vờ?”
“Chắc chị ấy bị mất trí nhớ thật rồi” Hàn Phong chán nản nói
“Không cô ấy không hề mất trí nhớ, chỉ là cô ấy đã không còn coi cậu là em trai cô ấy nữa thôi”
“Những gì cậu ta nói là thật sao?”
“Hừ…đúng vậy, từ lúc cậu lựa chọn cái tổ chức đó cậu và tôi hoàn toàn cắt đứt mọi quan hệ”
Nói xong Hàn Dương lẳng lặng đứng dậy toan bỏ đi, nhưng vừa đứng dậy dưới chân truyền lên cảm giác đau nhói, cô khẽ nghiêng người, Hàn Phong nhanh chóng đỡ chị mình nhưng cũng bị cô gạt ra
“Không cần”
Cứ thế Hàn Dương tự mình đi ra cửa nhưng vừa bước tới cửa Hàn Phong đã gọi giật lại
“Em phải làm sao thì chị mới bình thường lại đây”
“Ra khỏi tổ chức” Hàn dương lãnh đạm nói
“Nhưng e…”
Chưa đợi Hàn Phong nói hết câu, Hạo Thiên đã lên tiếng
“Cậu ấy sẽ rút ra khỏi tổ chức, Ngũ Long sẽ không còn cái tên Phong Long nữa”
Cả 3 con người phía sau cùng đồng thanh nói
“Hắc Long, chuyện này….”
“Không nói nhiều chuyện này tôi đã quyết định, mọi xử phạt của Xích Long, Hắc Long này sẽ nhận lấy hết”
Hàn Dương quay đầu lại nói
“Tôi phải làm gì cho anh?”
“Ý em là sao?” Hạo Thiên nghi hồ hỏi
“Anh giúp Hàn Phong ra khỏi tổ chức tôi phải làm gì để đổi lại sự tự do của nó”
“chỉ cần em ở lại bên tôi đến khi ra trường, tôi sẽ không bắt ép Phong Long trở lại tổ chức nữa”
“Được, Hàn Phong đi thôi” Hàn Dương mệt mỏi nói
Đợi bóng Hàn Dương khuất, hàn Phong mới lên tiếng:
“Chuyện này e là…..”
“Cứ để 1 thời gian qua đi đã rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi”. Trí cao chấn tĩnh Hàn Phong
“mau đuổi theo cô ấy đi” Hạo Thiên mệt mỏi thả mình xuống ghế sôpha nói
…………………………………………..
“Chị ak, đợi em với”
“………………”
“Chị ak, chị đứng lại nghe em nói được không?” Hàn Phong dật mạnh tay Hàn dương lại.
“Có chuyện gì?” Hàn Dương lãnh khốc hỏi
“……..Thôi bỏ đi, về thôi”
Vậy là 2 con người ấy cứ lẳng lặng bước trên con đường đêm tối thanh vắng không một ai nói nửa lời
Địa điểm: Phòng Hàn Dương
Mệt mỏi bước vào phòng, Hàn Dương nhanh chóng vào phòng tắm.
Rào…Rào…rào
Từng đợt nước mạnh xối vào người cô, nếu có thể cô muốn dòng nước mạnh này có thể xối trôi hết mọi kí ức của cô, cô không muốn lưu đọng thứ kí ức kinh khủng này
Tắm xong, hàn Dương bước ra phòng khách đã thấy Hàn Phong ngồi tại đó, tay đag cầm 1 chai uyt-ky
“Chị ngồi xuống đây đi”
Hàn Dương mệt mỏi ngồi xuống, ánh mắt bâng quơ ném đi chỗ nào không hay
Hàn Phong nhẹ nhàng rót rượu vào 2 ly, rồi từ từ mở lời
“Chị thật sự muốn em ra khỏi tổ chức?”
Hàn Dương không nói chỉ khẽ gật đầu.
“Nếu em vẫn thật sự muốn ở lại tổ chức thì sao?”
“Đó là quyền của cậu, tôi không cản”
“Chị làm ơn đừng dùng cách xưng hô đó với em có được không?” Hàn Phong khẽ gắt
Hàn dương khẽ nhếch miệng cười, cô biết em cô nó đã đủ khôn lớn, đủ tự lập oy, cô không có quyền xếp đặt mọi việc cho nó nữa. Sao cô cảm thấy như mất mác đi thứ quý giá vậy.
“Giờ em muốn ở lại tổ chức đúng không?”
“Vâng”
“Tại sao lại muốn ở lại tổ chức?”
“Em mang ơn họ, em đã thề sẽ dùng cả mạng sống của mình để báo đáp công ơn này”
“Nợ gì?”
“Em…việc này…chị còn nhớ chứ trước khi vào Black Knight em đã từng học ở Youth, ở đó em bị bắt nạt, bị đánh đập, bị hành hạ, bị chúng nó sỉ nhục là đồ yếu đuối, nói em là đồ đàn bà. Nhưng tất cả em đều có thể nhẫn nhịn, đều là cố gắng chịu đựng đợi tới ngày tốt nghiệp. Nhưng rồi 1 ngày em bị bọn đầu gấu trong lớp mang tới 1 quán bar, chị có biết quán bar đó là gì không? Đó là bar dành cho dân gay, tại đó em đã bị hành hạ, đánh đập may mà em kịp thời chống cự chạy ra khỏi bar dơ bẩn đó. Nhưng em vẫn bị chúng dáo diết đuổi theo dồn vào chân tường và tiếp tục bị hành hạ may thay lúc đó tụi Hạo Thiên đi ngang qua đó họ đã giúp em, chính họ là những kẻ cưu mang em, giúp em trở nên mạnh mẽ hơn và cũng chính họ giúp em có thể tự tay trả thù”
(cái quái gì đã xảy ra với em cô vậy? Nó đã phải sống trong những ngày tháng kinh tởm ấy mà cô không hề hay biết. Cô có còn xứng đáng làm chị nó không cơ chứ)
“Chuyện gì đã xảy ra với những kẻ bắt nạt em?”
“chúng nó chết hết oy”
“Là tự tay em giết chúng nó”
“Có thể coi là vậy”
“Sao lại nói là có thể?”
“Vì em đâu có đuổi cùng giết tận bọn chúng chỉ là để chúng tự đau đớn, quần quại mà chết thôi”
“Tường thuật lại tất cả những gì em đã làm với bọn chúng”
“Thì sau khi hành hạ, đánh đập chúng 1 cách dã man, em cho tẩm xăng vào người chúng rồi đã có 1 vũ khúc lửa xảy ra, chúng bị cháy rụi thành than có thế thôi”
“Có thế thôi? Em nói dễ nghe nhỉ?”
“Em là đứa nhân từ nhất trong hội oy đó, Hỏa Long nổi tiếng với những ngón đòn bẻ cổ và tra tấn thời trung cổ, Kim Long là kẻ lắm mưu nhiều kế nhất trong hội, 1 hacker hàng khủng 1 khi hắn ra tay coi như kẻ đó không còn đường thoát thân”
“Còn Hắc Long và Xích Long”
“Xích Long đã không còn hoạt động từ lâu oy, giờ thành ô
