quý của người, người chẳng lẽ không biết người là hậu nhân của Nữ Oa sao?” A Bích nhíu mi nói, chẳng lẽ nàng bây giờ còn không nhìn ra nàng là hậu nhân của Nữ Oa? !
“Cái gì Nữ Oa ếch trâu, ta chỉ muốn làm chính mình!” Ngữ Diên không suy nghĩ mà trả lời, một giây sau, nàng ngây ra một lúc, nàng vừa mới nói cái gì?!
Phượng Ly Ca nhìn về phía nàng trong mắt xuất hiện kinh ngạc còn có một chút nhân tố làm cho người ta đoán không ra, “Ngươi là hậu nhân của Nữ Oa nương nương?!”
Ngữ Diên lắc đầu, nàng không biết a, tiếp theo lại nhìn về phía A Bích, nàng cũng có rất nhiều điều không hiểu, nàng làm sao có thể từ xà yêu nháy mắt biến thành hậu nhân Nữ Oa?! Chuyện này quá đột ngột, đột nhiên đến làm nàng có chút trở tay không kịp.
“Công chúa người đi theo em!” nắm tay Ngữ Diên nàng ta đi về phía trước, Phượng Ly Ca đi theo, mà Ngữ Diên thẳng thân mình kéo cái đuôi đi theo nàng ta về phía trước, trên mặt đất toàn bộ các nữ nhân hô lớn: “Hoan nghênh công chúa trở về, hoan nghênh công chúa trở về!”
A Bích ngoái đầu nhìn lại cười nói: “Tất cả mọi người đi về trước đi, để cho A Bích mang công chúa trở về, các ngươi đi trước nói cho Quốc vương, ngài nhất định sẽ vui vẻ không thôi!” nàng vội vàng cười nói với mọi người, mọi người nghe thấy vậy toàn bộ đứng dậy vui vẻ rời đi.
Ngữ Diên nhìn Phượng Ly Ca liếc mắt một cái, mà hắn cũng như thế, trong mắt có rất nhiều điều khó hiểu.
Dưới sự dẫn dắt của A Bích, bọn họ xuyên qua cảnh vật duyên dáng đi tới một cái hồ khổng lồ, đối diện hồ có rất nhiều núi cao, có chút cảm giác giống Sơn Thủy Quế Lâm, nhưng mà hấp dẫn nàng không phải sông núi tương tự với hiện đại, mà là trong hồ nước kia một bức tượng, bức tượng rất cao rất cao, nhân vật là một nữ tử, mặc dù là tượng đá, nhưng như trước có thể thấy được nữ tử này cao nhã điển quý, khóe miệng nàng lộ ra nụ cười thậm chí có thể dùng từ khuynh quốc khuynh thành để hình dung, nhưng mà kinh ngạc nhất phía dưới nữ tử này cũng là thân rắn. . . . . .
“Công chúa, bà là Vương Hậu Linh Tiên quốc, cũng là mẫu thân của người, hậu nhân của Nữ Oa.” A Bích nhìn về phía Ngữ Diên trong mắt lộ ra tán thưởng.
Ngữ Diên nghe thấy vậy nhìn về phía bức tượng này, thần nữ đoan trang như thế lại là mẫu thân của cái thân thể này của nàng, mà cái đuôi xoay quanh khắp nơi dưới thân kia giờ phút này nàng nhìn ra, đã không có loại cảm giác ghê tởm này, nhưng lòng của nàng lại tuôn ra một loại cảm giác chua xót, Mộng Ngữ Diên ngươi đến tột cùng là chết như thế nào, ngươi cũng đã biết vận mệnh của ngươi so với bất luận kẻ nào không giống nhau, nàng biết cái gì là Nữ Oa, Nữ Oa vĩnh viễn đều phải làm người phục vụ, Nữ Oa là vĩ đại, là rộng lượng, mà nàng lại là ích kỷ . . . . . .
“Vương Hậu rất tốt, con dân Linh Tiên quốc đều vô cùng tôn kính bà, bà đối đãi với con dân giống như người thân, mẹ em, cha em đều chịu qua ân huệ của bà, trên cơ bản phương diện này con dân đều chịu qua ân huệ của Vương Hậu, mà Vương Hậu cho tới bây giờ đều không có tự cao, chỉ cần nhìn đến người khác chịu khổ gặp tai hoạ, bà sẽ ra tay cứu giúp!” A Bích nhìn về phía thạch bích trong mắt lộ ra kính nể.
Ngữ Diên nghe thấy vậy giữ im lặng, chuyện này cùng nàng có quan hệ gì, đây là mẫu thân của Mộng Ngữ Diên chết đi, không phải là mẫu thân của nàng!
“Công chúa, hoan nghênh người trở về!” A Bích chân thành nói.
Ngữ Diên không nói gì, mà cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
“Công chúa, e, dẫn người đi gặp Quốc vương thúc thúc đi, tất cả nghi vấn của người ngài ấy đều có thể trả lời!” A Bích cười nói.
Ngữ Diên nghe vậy gật đầu đồng ý, “Ta nên gặp ông ấy, để biết rõ tình huống!”
Ngữ Diên cùng Phượng Ly Ca đi theo bước chân của A Bích hướng Linh Tiên quốc thần thánh kia đi đến, con dân trong thành nhìn thấy nàng không hề sợ hãi, hơn nữa còn vô cùng nhiệt tình, điều này làm cho tâm Ngữ Diên rốt cục cũng để xuống, đi theo nàng ta không bao lâu đến một cung điện khổng lồ.
Chính là, trên đường đi đến đại điện, Ngữ Diên càng ngày càng nghi hoặc, cuối cùng thời điểm sắp đi tới cung điện, nàng dừng bước, mày chau thật cao hỏi: “A Bích, vì sao nơi này treo nhiều băng lụa như vậy, là vì hoan nghênh ta sao? Nhưng mà. . . . . . Nhưng mà vì sao nơi này dùng nhiều hôn kiệu như vậy? Chẳng lẽ quốc vương lại lấy thiếp thất rồi?!”
A Bích nghe nói thế cười ngọt ngào xua tay nói: “Công chúa a, ngươi thật sự là đoán mò, Quốc vương kiếp này chỉ yêu một mình Vương Hậu, từ khi bà qua đời, quốc vương đến nay đều chưa bao giờ lấy nữ tử khác!”
“Vậy. . . . . . cỗ kiệu này là bài trí a?” Nàng khó hiểu nhìn hướng cỗ kiệu hồng ăn mừng này.
A Bích nghe vậy lôi kéo tay nàng cười nói: “Công chúa, người lại nói sai rồi, cỗ kiệu này cũng không phải là trang trí, hôn kiệu này đều là vì công chúa mà chuẩn bị nha, đúng rồi, quên chúc mừng công chúa!”
“Chúc mừng ta cái gì?” Ngữ Diên đề phòng hỏi, mơ hồ cảm thấy sự tình có chút không đúng lắm.
“Chúc mừng công chúa ngày mai xuất giá a” A Bích đơn thuần cười lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ đáng yêu
“Cái gì?!” Ngữ Diên cùng Phượng Ly Ca đồng thời kinh hô.
Chương