hói tỏa như từng sợi hỗn loạn buộc lại với nhau, hương mây ẩm ướt
Nghi hoặc quay về trong giấc mộng Tương Vương*
……
Mùi vị hoan ái nồng đậm tràn ngập trong không khí, tấm rèm lụa màu trắng. Hai cơ thể triền miên lồng vào nhau, phập phồng. Mồ hôi rơi xuống từ cơ thể trơn bóng, rơi xuống mặt giường.
“A, Hoàng Thượng, nô tì không được.”
Mái tóc đen của nữ tử hỗn độn rơi trên nền gối, khuôn mặt trái xoan tinh xảo ửng hồng một mảnh, giống như đám mây ở hai má. Đầu lắc lắc loạng choạng, một dáng vẻ thoải mái lại không thừa nhận.
“Ái phi, như vậy mà đã không được. Vậy không ngoan rồi, Trẫm còn yêu ngươi chưa đủ.” Dạ Thanh Minh gợi môi lên, lộ ra nụ cười tà tứ. Ngũ quan nhân long nay lại trở nên gợi cảm, cơ thể tinh tráng nhẹ nhàng đẩy một cái xuống cơ thể xinh đẹp kia, nữ tử lại là thở gấp không thôi.
“Hoàng Thượng, người thật xấu.” Nữ tử mở miệng, gắt giọng.
“Trẫm xấu, ngươi không yêu sao?” Bàn tay của Dạ Thanh Minh xoa bóp trên bộ ngực đầy đặn trắng noãn, tà tà hỏi.
“Hoàng….”
“Cốc cốc”
Tiếng gõ cửa đánh gãy câu nói của nữ tử, khiến hai cơ thể đang ôm nhau ngẩn ra.
“Chết tiệt, là ai?” Lúc hoan ái lại bị người ta làm phiền, là nam nhân cũng không cao hứng.
“Hoàng Thượng thứ tội, thuộc hạ có chuyện trọng yếu cần bẩm báo.” Ngoài cửa truyền đến giọng nói thản nhiên của ám vệ của Dạ Thanh Minh, nếu không phải việc này là chuyện Hoàng Thượng tự tay giao cho quá, hắn sẽ chẳng đến làm phiền chuyện tốt của Hoàng Thượng đâu.
“Trước tiên lui xuống, Trẫm lập tức sẽ tới.”
Vừa nghe thấy thị vệ nói vậy, thần trí của Dạ Thanh Minh đã phục hồi. Hắn đứng dậy từ thân xinh đẹp kia, cầm lấy quần áo.
“Hoàng Thượng…” Nữ tử bất mãn gọi ngọt lịm.
“Ái phi, ngươi không phải rất mệt mỏi sao? Trước nghỉ ngơi đi.” Dạ Thanh Minh thản nhiên nói, để giọng nói ấy ở phía sau lưng.
Nữ tử bất đắc dĩ, không nghĩ tới một câu làm nũng của mình thành cớ để hắn không ở lại, aizzz. Có chút không cam lòng trừng mắt nhìn theo, kéo tấm chăn của Dạ Thanh Minh qua một bên, quấn vào người rồi dần chìm vào giấc ngủ.
“Két…”
Dạ Thanh Minh ra tới cửa phòng, liếc mắt nhìn thái giám đứng một bên cúi đầu. Bọn nô tài này không biết thông báo một tiếng trước sao? Thật sự là một đám phế vật.
“Đi thôi.” Thản nhiên nó với thị vệ.
Thị vệ mặc hắc y, theo hắn rời đi.
Ngự Thư Phòng
“Nói đi, đến tột cùng là chuyện gì?”
Dạ Thanh Minh ngồi ở long ỷ, híp mắt thản nhiên hỏi.
“Bẩm bệ hạ, thuộc hạ tuân theo ý chỉ của người giám sát nhất cử nhất động ở Hoàng cung Bắc Bang. Hôm nay biết được Hoàng đế Bắc Bang phái sứ thần chuẩn bị đi Thiên Diệu hoàng triều, hơn nữa Lăng Tuyết công chúa của Bắc Bang cũng sẽ đi theo. Hẳn là tính muốn đề cập hôn sự với Hiên Viên Thiên.” Thị vệ nửa quỳ, đem những chuyện dò thám được rành rọt hồi báo cho Dạ Thanh Minh.
Bàn tay đặt tay ở tay vịn của Dạ Thanh Minh xiết chặt, chậc chậc, Bắc Bang quả nhiên không từ bỏ. Hiện tại còn muốn đi trước cầu thân với Thiên Diệu, hừ, đoán xem, hắn sao có thể để bọn chúng dễ dàng như vậy.
“Lâm, nghe được bọn chúng bao lâu nữa sẽ xuất phát?” Dạ Thanh Minh híp hai mắt lại, ngón tay thon dài gõ trên tay vịn.
“Ngày mai.”
“Ngày mai?” Dạ Thanh Minh nói khẽ, “Bọn chúng gấp gáp đến độ không chờ kịp vậy sao?”
“Ám vệ đều trở về rồi sao?”
“Đã triệu hồi toàn bộ từ Bắc Bang.” Lâm đáp.
“Tốt lắm.” Dạ Thanh Minh đứng lên, “Chúng ta nhất định phải đến trước Bắc Bang.”
“Bệ hạ, có kịp hay không?” Lâm hỏi.
“Hừ…”
Dạ Thanh Minh hừ lạnh một tiếng, nhếch môi. “Bất kẻ mất bao lâu cũng phải đi trước bọn chúng.” Bất kể tất cả đại giới.
“Nhưng phái ai đi sứ Thiên Diệu đây?” Bộp chộp quá, khó tránh khỏi lo lắng không chu toàn.
“Cho Tể tướng đi.” Dạ Thanh Minh mở miệng, “Bằng năng lực của hắn định sẽ không thua sứ thần Bắc Bang kia, nhất định sẽ làm tốt.” Đối với người trầm ổn như Tể tướng, hắn rất yên tâm.
“Bất quá, lần này Trẫm cần là một kết quả hoàn mỹ, không thể để xảy ra một chút sai lầm.”
Không thể cho Bắc Bang một chút cơ hội nào.
Đôi mắt thâm thúy như màn đêm nay lóe ra ánh sáng nguy hiểm, khi quan trọng có thể hạ độc chiêu.
“Lâm, ngươi dẫn người phục kích đoàn người của Bắc Bang, nhất định phải ngăn công chúa Bắc Bang lại.” Không còn công chúa để cầu thân, các ngươi còn muốn đi nói chuyện gì. A, hắn nhếch môi, lộ ra cái nụ cười thâm trầm.
“Bắc Bang cùng Dạ Liêu ta phân thành hai đoàn, chỉ có vào trong Thiên Diệu thì mới có thể gặp nhau. Hoàng Thượng, nếu xảy ra chuyện ở Thiên Diệu, vậy…” Lâm có chút băn khoăn, nếu bị người của Thiên Diệu phát hiện, hậu quả không tưởng tượng nổi.
“Cho nên phải cẩn thận làm việc, tuyệt không thể sai nửa điểm.” Dạ Thanh Minh nhướn mi, lạnh lùng nói.
“Cho dù làm sai, cũng chỉ có thể để sứ thần Bắc Bang chết ở Thiên Diệu. Hung thủ cũng là bọn chúng…” Nếu như vậy, hai nước nhất định mâu thuẫn. Một khi hai quốc khai chiến, Dạ Liêu hắn không phải làm ngư ông đắc lợi sao?
“Dạ.”
“Được rồi, ngươi trước lui xuống chuẩn bị đi.” Dạ Thanh Minh phất tay với Lâm.
“Thuộc hạ cáo lui.” Lâm cúi đầu cáo lui.
Bắc Bang ư?
Dạ Thanh Minh híp hai tròng mắt, chặn đường đều phải rõ ràng.