Chín tuổi tiểu yêu hậu

Chín tuổi tiểu yêu hậu

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220584

Bình chọn: 7.5.00/10/2058 lượt.

ợt lên trước mình.

“Ha hả …”

Nam tử áo bào lam nhịn cười không được, tiếng cười làm cho tú bà cảm thấy kinh hãi.

“Mụ mụ.” Nam tử áo bào lam đột nhiên mở miệng nói.

“A, công tử có cái gì phân phó ?” Tú bà kinh ngạc nhìn hắn. Nhìn con ngươi hắn sâu như u đàm, không thấy được đáy, càng cảm thấy người này không đơn giản, sợ rằng hôm nay là lai giả bất thiện. Trong lòng trầm tư, hay là để xem tình hình đi sao.

“Chúng ta nguyên là mộ danh mấy hoa khôi của Duyệt Hương Các mà tới, không ngờ lần trước đến thì có việc gấp, đánh phải vội vội vàng vàng rời đi. Hôm nay vừa lúc rảnh rỗi mới tới đây. Không biết mụ mụ có hay không tạo thuận lợi cho chúng ta gặp các nàng.” Nói xong, lại xuất ra một thỏi vàng.

Thỏi vàng kim quang chói lọi, tú bà nhịn không được, ánh mắt lần thứ hai lại lóe sáng lên. Thế nhưng không dám tiếp nhận, mà chỉ là miệng cười cười nói.”Công tử nếu muốn gặp tự nhiên là không thành vấn đề, nhưng nếu muốn gặp cả bốn vị thì sợ rằng … ?” Một vị hoa khôi đã là giá trên trời, bốn vị cùng nhau gặp, tự nhiên là giá trên trời hơn nữa. Vả lại người này vừa mở miệng là đòi gặp bốn vị, không biết là có ý đồ gì ? Con ngươi chợt lóe sáng, nàng phải để ý mới được.

“Vậy Thủy Liễm đi sao.” Nam tử áo bào lam nói, nếu ta không có nhầm thì lần trước nàng kia là hoa khôi đứng đầu Thủy Liễm. Nhìn dáng dấp nàng lúc đó, hắn thầm đoán rằng, từ trên người nàng hẳn là có thể biết được điều gì đó.

“Được, vậy xin mời công tử chờ một chút. Ta đi xem Thủy Liễm.” Tú bà cười nói, rồi chạy lên lầu. Hai người này thân phận thần bí, ý đồ bất thiện, xem ra phải mời tiểu chủ tử ra tay mới được.

Đi tới nơi hậu viện trống trải, đưa mắt cẩn thận nhìn bốn phía, thấy không có ai, nàng duỗi tay đem một bức thư tín cột vào chân con chim Bồ câu. Hai tay nàng ôm lấy Bồ câu, vung tay lên. Bồ câu giang rộng đôi cánh bay đi, dần dần mất hút tại nàng trước mắt.

Ánh nắng lung linh chiếu rọi, nhưng ai biết mưa gió có hay không đột nhiên buông xuống đâu ?

Q.1 – Chương 25: Bí Mật Duyệt Hương Các ( Hạ)

Thủy Liễm Các.

Nơi đây sáng sủa sạch sẽ, không gian thoáng mát. Từng cơn gió nhẹ khẽ lướt qua, khiến cho rèm cửa phất phơ chập chờn, hương trà nồng đậm thơm ngát.

Mái tóc theo gió nhẹ bay, đôi mắt sáng chăm chú nhìn nam tử đang bước tới. Người này ngũ quan rõ ràng, con ngươi sâu thẳm, mũi cao, đôi môi mỏng, mặc một bộ áo bào màu lam thêu viền vàng, đai lưng khẩm một viên bảo thạch trong suốt. Bước chân uy nghiêm, khí chất cao quý không gì sánh được. Hắn chẳng phải là người lần trước đến rồi đã lại vội vã rời đi sao?

Thủy Liễm đột nhiên cảm thấy trống ngực rộn ràng, hai gò má trắng như tuyết ửng hồng. Vốn nói nơi đây không có chân tình, thế nhưng hiện tại nàng vẫn không thể rời đôi mắt đẹp mê ly khỏi người nam tử kia. Nàng lúc này chân tay luống cuống, đâu còn tác phong của hoa khôi đứng đầu đâu?

“Liễm nhi a, ngươi lo lắng gì chứ ? Xin mời công tử ngồi.” Tú bà thấy Thủy Liễm si ngốc nhìn nam tử áo bào lam, nàng khé cau mày. Nàng thiên toán vạn toán không có ngờ tới, chính mình khéo tay dạy dỗ, Thủy Liễm cũng không thể đối phó, bị mỹ nam tử kia mê hoặc. Việc này nhưng nguy rồi, vạn nhất hai người này thực sự là nhằm tứ đại hoa khôi mà tới, vậy không phải là mỗi người đều bị hắn mê hoặc đi sao?

“Dạ, mụ mụ” Thủy Liễm lấy lại tinh thần, hướng nam tử áo bào lam hành lễ. Nàng nở nụ cười yếu ớt, dịu dàng nói, “Vừa rồi ta thất lễ, xin công tử không lấy làm phiền lòng”.

“Cô nương chớ đa lễ, là do tại hạ mạo muội, quấy rối cô nương nghỉ ngơi.” Nam tử áo bào lam khóe môi nhếch cười, lời tuy áy náy, nhưng cử chỉ cực kỳ ưu nhã, có một loại cao cao tại thượng cảm giác.

Ảnh theo sau nam tử áo bào lam ngồi xuống, nhìn Thủy Liễm tráng tách rót trà, hương trà thơm ngát phảng phất bao trùm căn phòng.

“Liễm nhi, ngươi hãy hầu hạ hai vị công tử cho thật tốt. Mụ mụ ta sẽ không quấy rối nữa.” Tú bà nói xong, hướng nam tử áo bào lam hành lễ. Mụ mụ bước ra khỏi cửa phòng, vẻ mặt tươi cười giả tạo lập tức biến mất. Thần sắc nàng trở nên ngưng trọng, nàng phân phó nha hoàn hầu hạ Thủy Liễm nếu nghe được điều gì thì nói lại cho nàng biết. Sau đó vội vàng hướng ra ngoài bước đi.

“Hai vị công tử, có muốn nghe ta gảy một khúc đàn không ?” Thủy Liễm rót trà mời hai người, rồi ưu nhã ngồi xuống bên đàn. Ngón tay nhỏ dài tùy ý nhẹ lướt trên dây đàn, nở nụ cười yếu ớt hỏi.

“Nghe nói Thủy Liễm cô nương gảy đàn rất tuyệt, chúng ta sao lại có thể bỏ qua.” Nam tử áo bào Lam tay khẽ lay động ngọc phiến nói.

“Không biết công tử muốn nghe khúc nhạc gì ?” Thủy Liễm hé miệng cười, con ngươi quyến rũ lấp lánh. Trong nháy mắt, nàng hiện lên một cái ý niệm trong đầu. Nếu như có thể làm cho vị công tử này để ý đến nàng, dù cho có phải làm thiếp, thì cũng tốt hơn là ở thanh lâu này, để rồi chứng kiến tuổi thanh xuân dần trôi qua… Vả lại nàng đối với vị công tử kia rất có hảo cảm, ý niệm này khiến cho nàng cảm thấy có chút hạnh phúc.

“Cô nương gảy khúc nhạc gì, chúng ta sẽ nghe khúc nhạc đó.” Nam tử áo bào lam dựa lưng vào ghế, vẻ mặt có vài phần đắc ý.

Thủy Liễm cúi đầu suy


Duck hunt