Chờ em lớn được không?

Chờ em lớn được không?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326655

Bình chọn: 7.5.00/10/665 lượt.

của cải. Nhất là những bang phái người Trung, bọn họ dồn hết sức nịnh nọt những Hoa kiều có khả năng kinh tế hùng hậu, sau đó thu được càng nhiều lợi ích.

Tên Bình ca này gần đây “việc làm ăn” càng làm càng phát đạt, có người nói là do bám víu vào một một ông chủ lớn nào đó.

“Cô chính là Tiêu Vi?” Bình ca dùng tiếng Trung hỏi cô, rất khách sáo.

“Đúng vậy.” Cô ngồi ở chỗ cũ không nhúc nhích, vẫn còn đang duy trì tư thế mà cô cho là đẹp nhất.

“Có người muốn gặp cô.”

“Gặp tôi? Là ai vậy?”

“An Nặc Hàn.”

Nghe thấy tên này, Tiêu Vi lạnh từ trong lòng ra ngoài.

Bình ca không đợi cô trả lời, trực tiếp nói với thuộc hạ: “Đưa cô ta đi!”



Tiêu Vi có chút sợ hãi, muốn phản kháng, rồi lại nghĩ lại, sợ cũng vô dụng. Thứ nhất chạy không thoát, thứ hai trốn không xong, không bằng phối hợp một chút, làm những tên đàn ông tay chân to khỏe kia cáu lên lại tự mình chuốc khổ.

Vài người dẫn cô lên một chiếc xe tải, chiếc xe chạy được một đoạn đường, dừng lại.

Khi Tiêu Vi nhìn thấy công viên tĩnh mịch nhất trong trí nhớ, trái tim tự cho là đã sớm chẳng còn cảm giác gì dần dần thắt chặt lại.

Cô đi xuống xe, đi từng bước trên con đường rừng đầy cây râm mát, rất nhiều hình ảnh tốt đẹp vụn vặt được chắp vá với nhau một lần nữa.

Trên thềm đá, cô lại thấy bóng lưng kia, bóng lưng cô tưởng rằng mình sẽ không nhìn thấy lại nữa.

Cô âm thầm nắm chặt bàn tay, quyến rũ cười trong màn đêm lạnh lẽo không gì sánh được: “Không phải anh nói không bao giờ muốn gặp em nữa hay sao? Thế nào? Mới nhanh thế mà đã nhớ em à?”

An Nặc Hàn quay người lại, anh vẫn đẹp trai giống như trước vậy.

Dưới ánh trăng trắng bạc, vùng giữa hai hàng mày của anh nhăn lại tạo thành một lớp u sầu, thật khiến con tim người ta loạn nhịp.

“Đã lâu rồi không tới nơi này xem cảnh đêm, vẫn đẹp như vậy đấy!”

Cô nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ rơi. Nếu như thời gian có thể quay trở lại những ngày xưa cũ, cô sớm biết đàn ông một người so với một người lại càng xấu xa, cô nhất định sẽ ôm chặt người trước mặt, không cho anh rời đi.

Anh chậm rãi mở miệng. “Vi… Tôi thừa nhận tôi rất tàn nhẫn, cô từng bước đi tới ngày hôm nay, có trách nhiệm của tôi, không trốn tránh được. Cô muốn tôi làm thế nào để bồi thường cô, nói đi.”

Bồi thường cái gì cũng không thể khiến thời gian quay ngược, khiến cô tìm lại được trái tim đập mạnh vì tình kia.

“Em chỉ muốn biết, anh có từng yêu em không?”

“Từng yêu! Khi chúng ta ngồi ở chỗ này xem cảnh đêm, em khi đó… thật sự rất đẹp.”

“An.” Trong lòng cô dấy lên hy vọng, vài bước chạy đến trước mặt anh, nhào vào trong lòng anh: “Anh có thể thể tha thứ cho em không?”

An Nặc Hàn lạnh lùng cười, từ từ đẩy cô ra. “Những chuyện cô làm, bất kì người đàn ông nào cũng không thể tha thứ được.”

Ánh đèn thành phố thật mơ hồ, Tiêu Vi lảo đảo lùi về sau hai bước.

“Vì sao anh chỉ có thể nhìn đến sự phản bội của em, nhưng lại không nhìn thấy sự tổn thương anh gây ra cho em. Anh vì sức ép của gia đình mà không thể không đồng ý lấy cô ta, em có thể hiểu. Nhưng anh không phải như thế, cô ta gọi một cuộc điện thoại, anh lập tức đứng ngồi không yên, cô ta vừa khóc, anh liền cái gì cũng không quan tâm, bỏ em lại trong cửa hàng,… Hôm nay, nếu không phải vì Hàn Mạt, anh sẽ đến nhã nhặn xin lỗi em sao?”

An Nặc Hàn nhìn về phía thành phố rực rỡ ánh đẹn dưới chân, nói. “Mạt Mạt lớn lên trong lòng tôi, tôi dạy cô bé nói chuyện, dạy cô bé bước đi, dạy cô bé viết chữ… Cô không hiểu được tình cảm của tôi đối với cô bé sâu đậm thế nào. Cô ấy giống như em gái tôi, hoặc như con gái…”

“Cô ta cũng không coi anh như anh trai, coi như bố. Cô ta yêu anh!”

“Cô ấy là một đứa trẻ con! Bé gái khi bảy tuổi, yêu búp bê vải, hai mươi bảy tuổi còn có thể yêu sao?”

Tiêu Vi không nói thêm nữa.

“Vi, tôi đã từng vô cùng hận cô, hận đến nỗi không muốn giải thích với cô bất kì chuyện gì, cũng không muốn có bất kì cái gì dính dáng với cô nữa. Thế nên mấy năm nay, trong lòng cô tích lũy rất nhiều thù hận, không biết trút ra thế nào…” Giọng nói của An Nặc Hàn nghe chân thành như vậy đấy. “Cô muốn trả thù, có thể hướng về phía tôi, chuyện của chúng ta không liên quan đến Mạt Mạt.”

Không liên quan? Nói thật đơn giản, không có Hàn Mạt, An Nặc Hàn sẽ không mang trên vai hôn ước, cô sẽ không vì trong lúc nhất thời say rượu phát sinh quan hệ với Jack, cô lại càng không đi tới bước này ngày hôm nay.

Bây giờ cô giống như một đóa hoa héo tàn, mặc cho người người giẫm đạp, dựa vào cái gì Hàn Mạt có thể được muôn vàn chiều chuộng yêu thương!

Cô không cam lòng, cô không chiếm được An Nặc Hàn, cô cũng không để Hàn Mạt đạt được.

Trong lòng oán hận, Tiêu Vi vẫn biểu hiện ra nụ cười quyến rũ: “Anh đánh giá em rất cao rồi, cô ta có tiền có thế, ra ngoài đều có người bảo vệ, em nào có bản lĩnh trả thù cô ta?”

“Cô không làm được, còn ai có thể làm được.” An Nặc Hàn cười giễu cợt: “Vi, cô có một người em trai tốt, vừa có tài lại cũng thật lòng tốt với cô. Chẳng qua, tôi khuyên cô làm việc đừng có quá tuyệt tình, một vừa hai phải thôi.”

“Rất xin lỗi, em có thể ngăn cản Thành tiếp cận Hàn Mạt, em kh


pacman, rainbows, and roller s