Disneyland 1972 Love the old s
Chờ ngày mưa rơi

Chờ ngày mưa rơi

Tác giả: Hải Vũ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210782

Bình chọn: 8.5.00/10/1078 lượt.

lực nên mới chiến thắng được tên cáo già ma mãnh kia. Thiên Thy thích thú nhìn chàng trai đang khổ sở với chiếc mũi đẹp hoàn mĩ của mình. Thiết nghĩ nếu như nó có mệnh hệ gì thì chắc Đăng sẽ không dám ló mặt ra ngoài đường luôn quá. Vẫn biết cô nhóc kia có thể dùng bạo lực bất cứ lúc nào nhưng khổ thay Minh Đăng lại lo phòng thủ ở bụng mà quên mất đi khuôn mặt thanh tú quý giá của mình.

– Thiên Thy! Em có biết mình mới vừa làm gì không? – Minh Đăng vẫn cứ cúi người ôm chiếc mũi xót xa nhưng giọng nói thì đanh lại như đang giận dữ thật sự.

– Làm gì nào?

– Xâm phạm người của công chúng, và nặng nhất là hủy hoại cái đẹp.

Lần này thì Minh Đăng đã ngồi thẳng người lên, mắt bắn tia nhìn u ám về phía cô gái đang ngôi kế bên, chiếc mũi dọc dừa của anh đã đỏ ửng trông thật ngộ nghĩnh và có chút đáng yêu, nhưng trái lại với sự nghiêm túc của Minh Đăng, chưa được năm giây sau Thiên Thy lại phá lên cười ngặt nghẽo khiến cho Minh Đăng biết được cái mùi vị khó chịu khi bị người khác vì mình mà cười khoái trá như thế này, chỉ mới vài phút trước anh đã làm như thế với Thiên Thy.

– Không phải là hủy hoại mà là đang mài dũa cái đẹp. Anh thấy không, bây giờ mũi anh đỏ ửng lên trông rất đáng yêu.

Thiên Thy tỏ ra đắc thắc tột cùng, cô nháy mắt với chàng trai đang đơ người rồi đứng lên rời khỏi chiếc ghế trắng tinh, Thy thích thú chạy lại chơi đùa với sóng biển mặc kệ cho Minh Đăng đang tức điên lên với hai từ “đáng yêu”. Đúng là cái từ đó mà dành cho một chàng trai menly như anh thì quả là một sự “sỉ nhục” lớn. Xem như Thiên Thy đã thành công với âm mưu trả thù của mình rồi, cô quả thật là “ăn quả nào gieo quả nấy”, và đã lỡ ăn mà không gieo lại là không chịu được.

Bỗng chốc Thiên Thy bị xô ra xa vài bước khiến cho cô mất đà mà xém ngã nhào xuống mặt biển đang ánh lên nhưng tia nắng lung linh. Lập tức Thiên Thy quay người lại, là Minh Đăng đã đẩy cô, cô biết ngay mà, tên này đấu khẩu không được nên chuyển sang đấu lực chứ gì. Thiên Thy bật cười cho suy nghĩ vừa rồi, cô nhìn chàng trai đang đứng trên bờ cát đầy thích thú rồi vung chân đá nước biển vào người anh.

– Tức sao?

– Ừ.

Mặc dù chưa đặt chân xuống làn nước ven biển nhưng Minh Đăng đã ướt hết nửa người, tất cả cũng chỉ tại cú đá nước đầy thách thức kia. Thiên Thy đứng dưới làn sóng biển đang xô đều đặn, có vẻ như cô rất thích biển khi mà cứ nửa nô đùa với sóng nửa mời gọi khiêu khích Minh Đăng.

– Tức thì ra đây.

– Sẽ hối hận đấy!

– Không đời nào.

– Được.

Minh Đăng bắt đầu sải những đôi chân dài ra biển khơi, anh vừa đi vừa đá nước túi bụi vào người Thiên Thy khiến cô ướt từ đầu đến chân. Thiên Thy cũng cố gắng đá lại nhưng đôi chân ngắn của cô không tài nào địch lại đôi chân dài chắc khỏe của Minh Đăng, biết mình đang bị yếu thế nên Thy đành chạy đi để thoát khỏi những “vệt sóng biết bay” xuất phát từ đôi chân dài đáng ghét kia. Cô chạy nhanh trên làn nước đang nhấp nhô bởi những cơn gió còn Minh Đăng thì bắt đầu đuổi theo cô. Xem ra lần này Thiên Thy đã tự đưa mình vào thế thua khi hóng hách kêu Đăng ra biển rồi. Chẳng mấy chốc Minh Đăng đã túm được cổ áo của cô gái nghỗ nghịch kia, rồi tiện tay bế Thy lên khỏi mặt nước khiến cô la oai oái.

– Minh Đăng! Thả em xuống! Anh đang làm cái quái gì thế?

– Em đang đói phải không? Uống nước biển sẽ rất mau no đấy.

– Sao?

Nói rồi Minh Đăng bế Thiên Thy ra xa hơn và thả cô xuống cái “tủm” không thương tiếc. Thiên Thy bây giờ đang sặc sụa vì một ngụm nước biển đang ở trong miệng và cả thân thể đang vùng vẫy dưới làn sóng mặn chát, khó khăn lắm mới có thể ngoi đầu lên khỏi mặt biển.

– MINH ĐĂNG! ANH ÁC NÓ VỪA THÔI.

– Ác mới trị được em, nhóc à!

Minh Đăng vẫn cứ đứng im đó nhìn Thiên Thy đang khổ sở vì cay mắt với nụ cười đầy thích thú nhưng chưa được vài giây sau chính anh cũng bị ngã xuống biển bởi cái kéo áo bạo lực của Thy, cô thừa cơ hội lấy tay ấn đầu Đăng xuống nước rồi cất giọng khoan khoái nói to.

– Ai ác hơn ai nào! Đừng coi thường em như thế chứ ^_^ trị được em ư? Anh chưa đủ trình.

Mặc kệ cho cái đầu Minh Đăng đang ngúc ngoắc lia lịa dưới mặt nước, Thiên Thy vẫn cứ cố ấn mạnh nó xuống sâu thêm cho đến khi cảm nhận được Minh Đăng nãy giờ đang ôm eo cô, Thy mới giật mình thôi không nắm tóc anh nữa.

Tung mái đầu thật mạnh ra khỏi nước biển, Minh Đăng thở ra một hơi dài rồi tranh thủ hít một ngụm không khí căng đầy lồng ngực, hai tay anh vẫn giữ chặt lấy eo của Thiên Thy không rời nhưng có lẽ bây giờ cô đã không còn quan tâm đến chuyện đó nữa, điều Thy để ý

bây giờ là khuôn mặt Minh Đăng lúc mới nhúng nước xong trông thật đẹp và cuốn hút, còn cuốn hút hơn cả tối hôm qua lúc anh mới tắm xong. Tim Thiên Thy bắt đầu đập mạnh rồi muốn văng ra khi Minh Đăng nhanh chóng kéo cô vào lòng và chiếm lấy bờ môi mặn chát vì nước biển của Thy.

Thiên Thy chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra thì đôi môi cô đã bị Minh Đăng “khóa” thật chặt bằng chính bờ môi mỏng của anh. Hai bàn tay Đăng áp chặt vào đôi má đang ửng hồng phần vì hốt hoảng, phần vì ngượng ngùng của Thiên Thy, đôi mắt cô mở to hết cỡ vì ngạc nhiên lẫn