ội, cướp bóc, giết người, trộm cướp, phá phách, chỉ cần có liên quan đến bạo lực là hắn đều làm không biết mệt. Đối với một người lớn lên trong xã hội pháp trị, những tên như vậy chính là kẻ thần kinh. Cậu thậm chí không thể tưởng tượng nổi vì sao lại có kẻ thích giết người, thích đầy người nhuốm máu mà vẫn tươi cười sống.” Tôi mở ra bàn tay dính bùn, giọng điệu rất bình tĩnh. “Nhưng ở Meteorcity, người như Ubogin lại được xem như người bình thường.”
“Dù thế nào đi nữa, thì hắn chết vẫn chưa hết tội.” Minh Lạc trực tiếp nói “Cậu không thể nói rằng trong bệnh viện thần kinh, hắn là bình thường cho nên chạy ra ngoài nổi điên phá phách là vô tội, huống chi không nhất định là hắn chỉ bị bệnh thần kinh.”
Tôi vươn tay bắt lấy một đống bùn đất, tất cả đều là đá vụn, còn có màu đỏ nhợt nhạt. Lúc Kurapika giết Ubogin, khẳng định còn khổ sở hơn Ubogin, đám người kia luôn như vậy, tử vong đối bọn họ mà nói chỉ đơn giản giống như là uống chén nước, mặc kệ có phải là mình chết hay không.
Họ cũng không nghĩ xem trên thế giới này, bọn họ sống cực kỳ khác người, cực kỳ không bình thường.
Cho dù chết, cũng là người người trầm trồ khen ngợi chết chưa hết tội.
“Minh Lạc, tớ yêu hắn, tớ yêu người đàn ông tên Chrollo Lucifer ấy.” Gió đêm thổi bay mái tóc của tôi, tôi vươn ngón tay vuốt gọn lọn tóc hơi lạnh lại, giống một cô gái thành thục chính trực mỉm cười, thanh thản mà dịu dàng.
Tình cảm này sâu sắc khắc sâu hơn tình yêu, càng giống như một loại ràng buộc không cho phép buông ra. Tôi gần như quên ban đầu chúng tôi đã gặp nhau như thế nào, đã nắm tay như thế nào, càng không thể nhớ chính xác lúc nào, thế nào, là ai đã có ý muốn chết cũng phải kéo đối phương cùng xuống địa ngục đầu tiên.
Sống với người Meteorcity lâu, tam quan* của bạn ít nhiều sẽ bị vặn vẹo.
*(Tojikachan: tam quan là thế giới quan, giới trị quan, nhân sinh quan)
“Cái loại tên đó, toàn thân cao thấp không hề có một nơi nào có thể làm người ta yêu được. An, ánh mắt của cậu đúng là quá kém.” Minh Lạc không hề keo kiệt trêu chọc chèn ép địch thủ.
“À, cũng bình thường. Cậu… Là một người khác trong thân thể cậu đã hỏi tớ là vì sao rõ ràng biết băng Ryodan có nguy hiểm, lại không làm gì ngăn lại. Loại vấn đề này, nếu là cậu thì sao có thể hỏi.” Tôi hơi mệt, ngồi dưới đất, cả người đều ô uế nhưng cũng không để ý chút lôi thôi ấy.
“Vô nghĩa, hỏi câu đó đúng là quá thừa thãi, nếu cậu thật sự mở được miệng bán đứng Kurapika thì cậu vẫn còn là An Hân sao?” Minh Lạc nhếch miệng trào phúng, cậu ấy đứng thẳng tắp đón gió, sợi tóc màu vàng sáng lạn như cảnh đêm Yorknew vậy. “Bất luận là cậu yêu một người nhiều đến mức nào, cũng không có khả năng yêu đến mức quên hết tất cả. Giống như năm đó, cậu tự tay tống tớ vào ngục giam vậy, cậu yêu tớ, nhưng cậu vẫn buộc tớ đi tự thú. Tham ô công khoản lậu thuế trốn thuế, tớ đúng là một kẻ gian thương.”
Cuộc sống của Minh Lạc cũng không thuận buồm xuôi gió, lại càng không phải là một tờ giấy trắng.
“Tớ cũng từng dùng phương pháp này với hắn, nhưng vô dụng.” Tôi bất đắc dĩ thở dài một hơi, nhớ lại khoảng thời gian ngây ngô không biết tự lượng sức mình ấy. “Tớ quên là hắn không phải cậu, nơi này cũng không phải xã hội ở thế giới bọn mình. Đây là một thế giới có thể dễ dàng tha thứ các loại bạo lực hoành hành, mà các bộ luật ước thúc lại hầu như không có tác dụng gì. Nói thật, cho tới bây giờ, hắn luôn muốn kéo tớ lên con đường của hắn, hắn không hề cảm thấy sự khoái hoạt của mình thành lập trên sự đau khổ của người khác là một chuyện tội lỗi. Có một đoạn thời gian, hai chúng tớ đấu sức với nhau, thậm chí hắn gần như sắp hủy hoại tớ.”
Mọi người đều có thói hư tật xấu, tôi cũng vậy, những lúc đi vào ngõ cụt, tôi hay muốn hắn dựa theo suy nghĩ của tôi mà đi, ít nhất cũng đừng vô tư dẫm lên người khác mà đi. Nhưng sau đó tôi lại suy nghĩ cẩn thận, giống như hắn không thể kéo tôi đi, tôi cũng không thể kéo hắn lại.
Đặt đống đất trong tay sang một bên, lại bốc một đống đất dời đi. Tôi thờ ơ đào ra mọi kí ức ám ảnh tràn ngập huyết tinh “Hắn cho rằng tớ phản bội hắn, bởi vì tớ thật sự không chịu nổi tên chết tiệt đó buộc tớ phải chấp nhận những chuyện hắn làm, cho dù tớ bị điên cũng không thể thuyết phục nổi mình rằng tùy tiện giết người cướp bóc là chuyện bình thường. Tớ tố cáo hắn và cả băng Ryodan lên tòa án quốc tế, cuối cùng… cậu nhìn thấy rồi đấy, bây giờ hắn vẫn còn hoạt bát chạy khắp nơi.”
Hồi đó đúng là hỗn loạn đến mức chết người, lấy chỉ số thông minh cao của bang chủ đại nhân, là sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn như giết sạch mọi nhân viên trên toà án. Hắn chỉ là hóa thân thành luật sư cho băng Ryodan, giống như hắn vừa học tập pháp luật vậy, chỉ cần không có chứng cớ, hắn vĩnh viễn trong sạch.
Cuối cùng đầu lĩnh cường đạo trong sạch cười trở về, vừa cười vừa kéo tôi tới Meteorcity. Chẳng phải em cảm thấy sinh mệnh rất đáng giá sao? Vậy anh sẽ cho em thấy sinh mệnh ở đây có thể bị giày xéo đến mức nào.
Hắn luôn thông minh như vậy, hắn luôn biết bức bạn nổi điên như thế nào.
“Tớ yêu hắn, nhưng ngay từ đầu đến khi tớ
