XtGem Forum catalog
Chú à, anh không biết yêu

Chú à, anh không biết yêu

Tác giả: Zero Lân

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326261

Bình chọn: 8.5.00/10/626 lượt.

ang định gọi bọn họ, Tề Mông đã cười hì hì đi tới, nắm tay bà kéo tới cửa soát vé: “Mẹ, nhanh lên kẻo trễ.”

“Mẹ còn chưa nói chuyện với anh con mà.” Khúc Nghiên Thanh thầm oán.

Tề Mông khuyên nhủ: “Nương nương không phải vừa mới nói một tràng trên xe à? Được rồi, lão gia còn đang đợi chúng ta kìa.” Tề Mông nói xong chạy tới người kiểm vé.

Chu Mông Mông nhìn ba người đi vào, tuy mặt ngoài mang vẻ tươi cười nhưng trong lòng lại bất an không yên. Nhất là luôn cảm giác được hơi thở áp bức phía sau khiến mạch máu cô giống như bị chặn, không thể lưu thông.

Cô vừa xoay người rời đi Tề Xuyên phía sau đã giữ cánh tay cô lại, nói: “Cùng anh về.”

Sắc mặt Chu Mông Mông cứng đờ, quay đầu lớn tiếng nói: “Anh không thể để cho em yên tĩnh được sao?”

Tề Xuyên cau mày. Lúc này đã rất nhiều người đi qua quay lại nhìn bọn họ, cũng không đợi Chu Mông Mông chạy ra bên ngoài Tề Xuyên đã phá lệ vác cô hướng bãi đỗ xe đi đến.

Chu Mông Mông bị động tác lưu loát này của anh làm cho hoảng sợ, thậm chí còn không kịp phản kháng hai người đã đến bãi đỗ xe B1. Tề Xuyên không nói hai lời, mở cửa xe, đặt cô vào trong.

Thẳng cho đến khi anh ngồi vào ghế lái Chu Mông Mông cũng chưa có ý nghĩ muốn mở cửa rời đi, bởi vì cô không dám, vì thật ra cô rất sợ thái độ này của Tề Xuyên. Nếu không phải khi đó Tề Mông giúp cô bày kế giăng lưới, phỏng chừng cả đời này cô cũng đừng hòng bắt được Tề Xuyên. Đối với Chu Mông Mông mà nói Tề Xuyên vừa là người đàn ông cô yêu, vừa là vị thần cô kính sợ, xa vời không thể trèo cao.

Nhất thời cô cảm thấy mình thật vô dụng, trước đây anh hai thường nói cô là con sên, bị người khác bắt nạt cũng chỉ biết trốn sau lưng anh. Sau này anh hai đi bộ đội, năm năm cũng chưa về. Cô nhớ rõ khi đó lúc anh hai vác hành lý bước ra cổng, cô đã đồng ý với anh là về sau nếu như cô bị người khác bắt nạt, nhất định sẽ ăn miếng trả miếng. Nhưng, bây giờ thì sao?

Ánh sáng trong bãi đỗ xe rất yếu, Chu Mông Mông im lặng không tiếng động nghiêng đầu nhìn Tề Xuyên bên cạnh, ngược sáng khiến cho cô không thể thấy biểu cảm anh lúc này, chỉ cảm thấy cặp mắt thâm trầm sâu như vực kia hiện lên một tia cân nhắc khó đoán.

Cũng không biết làm sao ý nghĩ của cô nhất thời nóng lên, trong đầu toàn xoay quanh câu nói “Ăn miếng trả miếng” của anh hai, cô cũng không thèm nghĩ nhiều xoay người ngồi lên đùi Tề Xuyên. Vì xe này là xe SUV, không gian so với xe bình thường lớn hơn rất nhiều cho nên hành động của Chu Mông Mông không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Tề Xuyên nhíu mày lại, Chu Mông Mông bá đạo chế ngự đầu của anh, cúi đầu hôn xuống. Nháy mắt môi lưỡi hai người giao nhau, nụ hôn nóng bỏng kịch liệt khiến Tề Xuyên cảm thấy cô chẳng khác nào đứa trẻ bướng bỉnh.

Chợt đáy mắt Tề Xuyên hiện lên ý cười không dễ phát hiện, hai tay anh dần dần ôm chặt eo cô, đầu lưỡi phối hợp với cô, chậm rãi đưa cô vào cảnh đẹp.

Giây lát trong xe đã trở thành một cảnh kiều diễm nóng bỏng. Chu Mông Mông tỉnh tỉnh mê mê cảm thấy phía dưới bụng Tề Xuyên có chút quái dị, đang định giơ tay chạm vào đã bị anh nhanh chóng giữ lại.

Anh dán lên môi cô, giọng khàn khàn khác thường: “Đừng chạm vào, anh sẽ không nhịn được.”

“…” Tai Chu Mông Mông đỏ bừng, trong đầu ù ù ong ong.

Nhưng lúc này đột nhiên có người gõ lên cửa xe, Chu Mông Mông cả kinh, Tề Xuyên nhanh chóng vươn tay ôm đầu vào lòng, giống như trong tiềm thức luôn muốn bảo vệ cô, tự nhiên như vậy.

Không đợi Chu Mông Mông phản ứng xem tình huống bất ngờ phát sinh này là gì thì bên ngoài xe đã truyền vào một giọng nam dễ nghe lại có chút khàn khàn: “Này! Muốn yêu thì về nhà mà làm, đây là nơi công cộng, đừng làm ảnh hưởng tới bộ mặt thành phố.”

Chu Mông Mông cách áo sơmi cảm nhận được ngực Tề Xuyên phập phồng, hơi thở ấm áp thổi qua tai, anh cúi đầu, giọng nói có chút trầm lắng vang trên đầu cô: “Tôi xin lỗi.”

Người đàn ông bên ngoài xe khinh thường hừ một tiếng, lát sau có tiếng bước chân lướt qua xe hai người ngồi, rồi nghe một tiếng “Bíp” mở khóa, Chu Mông Mông lặng lẽ nhìn qua vai Tề Xuyên, thấy ngoài xe là một bóng lưng thon dài, trên người mặc một bộ thường phục xanh lục của quân đội, cánh tay rắn chắc, thân hình cao ngất, nhìn qua đúng là mười phần anh khí.

Chẳng qua chỉ là liếc mắt một cái lại khiến cho Chu Mông Mông giật mình, bóng dáng này dường như rất quen thuộc. Không đợi cô nhớ lại người này là ai thì người đàn ông mặc quân phục kia đã mở cửa xe, nghiêng người ngồi vào bên trong.

Chu Mông Mông còn chưa kịp hoàn hồn thì di động trong túi đột nhiên vang lên. Cô kinh ngạc đang định ngồi dậy khỏi người Tề Xuyên thì Tề Xuyên bỗng duỗi cánh tay dài, giơ di động ra trước mặt cô.

Là ông nội cô gọi tới.

Chu Mông Mông lén nhìn Tề Xuyên, ôm di động nhỏ giọng nói với anh: “Em xuống xe nhận điện.”

“Ở trong này nhận.” Tề Xuyên thản nhiên nói.

Chu Mông Mông cúi đầu nhìn hai tay Tề Xuyên ôm chặt eo mình, vẻ mặt lúng túng, nhưng vẫn nhận điện: “Ông nội, có chuyện gì ạ?”

Giọng nói Chu Kiến Nghiệp từ loa truyền ra, bởi vì bên trong xe rất yên tĩnh, khoảng cách lại rất gần, cho dù không mở loa ngoài thì Tề Xuyê