XtGem Forum catalog
Chú Bé Rắc Rối – Nguyễn Nhật Ánh

Chú Bé Rắc Rối – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323322

Bình chọn: 9.00/10/332 lượt.

mỏi con mắt. Tôi mới thấy nó thấp thoáng đâu đây, bây giờ nó biến đi đâu mất tiêu.

Mãi một hồi lâu, tôi mới tìm thấy nó ngồi thu lu ngoài vỉa hè sau lưng lớp học. Mặt nó buồn xo.

Ngồi xuống cạnh nó, tôi thận trọng hỏi:

– Có chuyện gì vậy mày?

Nó không nhìn tôi:

– Anh Dự bị bắt rồi!

Tôi bàng hoàng:

– Ảnh bị bắt hồi nào ?

– Sáng nay, lúc năm giờ.

– Bộ “người ta” biết rồi hả?

Nó hắng giọng:

– Mày hỏi buồn cười. Không biết sao bắt?

Thấy bị hớ, tôi ngồi im re. Nó nói tiếp:

– Công an theo dõi lâu rồi. Nguyên “băng” bị tóm, cả thảy bốn tên.

Tôi định hỏi An về những hoạt động cụ thể của “băng” anh Dự nhưng lại ngại ngùng không dám mở miệng.

An đi guốc trong bụng tôi, nó vừa nói vừa nhăn mặt:

– Theo công an, đây là một “băng” trộm cướp chuyên nghiệp, hoạt động lâu rồi. Vụ đánh cắp mấy chục cái đồng hồ tại trung tâm thương nghiệp quận cách đây một tháng là do “băng” này tổ chức. Còn căn hầm ở lò thịt là nơi giấu hàng trước khi đem tiêu thụ.

Tôi nhìn An bằng ánh mắt thông cảm như muốn chia sẽ nỗi bất hạnh của nó. Nó nói những điều vừa rồi với một vẻ ghê tởm không giấu diếm, vừa cay đắng, vừa phẫn uất, nghe thật nhức nhối, xót xa. Có lẽ nó đau khổ ghê lắm, nhất là trước nay nó vẫn coi anh Dự như một mẫu người đáng noi theo. Bây giờ cái thần tượng ấy bị sụp đổ thảm hại khiến nó bị hụt hẩng, chới với đến tội nghiệp.

Tôi đặt tay lên vai An, bùi ngùi hỏi:

– Trước đây má mày biết chuyện đó không?

– Đến sáng nay má tao mới biết. Bả khóc quá trời!

Tôi lại ngồi im, mặc dù trong thâm tâm tôi rất muốn động viên, an ủi An vài lời. Nói điều gì cho có ý nghĩa trong lúc này thật là khó. Con người có tính cách khôi hài, ưa pha trò như An một khi đã buồn bã thì thật không dễ gì vực dậy. Thường ngày tôi với nó vẫn trò chuyện, vui đùa một cách tự nhiên sao bây giờ cái “tự nhiên” đó trốn đi đâu mất.

Hai đứa ngồi lặng lẽ bên nhau cho đến khi có tiếng trống vào lớp. Nhưng từ lúc đó, cái không khí nặng nề đeo bám tôi và An trong suốt buổi học cho đến tận lúc ra về.

Ngày hôm sau, An không đi học.

Trưa đó, tôi định chạy qua nhà nó nhưng ăn cơm xong, ba tôi chở tôi đi thăm cô Sáu tôi đang ốm đến tối mịt mới về.

Qua ngày hôm sau nữa, An vẫn không tới trường.

Sáng sớm vô lớp không thấy nó, tôi đã nghi. Nhưng tôi cố nghĩ là nó đi trễ. Hết mười lăm phút ôn bài đầu giờ, vẫn không thấy nó xuất hiện, tôi biết chắc nó lại nghỉ học.

Không biết chuyện gì đã xảy ra với An, lòng tôi như lữa đốt. Tôi ngồi học mà người cứ nhấp nha nhấp nhổm.

Giờ ra chơi, Nhuận hỏi tôi:

– Sao thằng An nghỉ học vậy?

– Tao không biết.

– Chiều mày ghé nó thử coi!

– Ừ, tao cũng định như vậy.

Buổi chiều, khoảng một giờ, tôi qua nhà An.

Nó ở nhà một mình. Má nó bán hàng ngoài chợ, buổi trưa ăn cơm luôn ngoài đó.

An đang lui cui bên chậu cá vàng, thấy tôi tới, nó ngước mắt lên nhưng không nói gì.

Tôi bước lại gầh:

– Mày mới mua chậu cá hả?

– Ừ.

Tôi ngắm nghía mấy con cá một hồi rồi nhận xét:

– Không có cá ông tiên. Cá ông tiên sống dai lắm!

– Cá ông tiên đen thùi lùi, tao không thích.

Tôi lại góp ý:

– Mày kiếm rong bỏ vào làm nhà cho cá ở.

– Ừ, lát chiều tao chạy đi xin.

An thò tay tính bắt mấy con cá nhưng vì nước đầy nó mò hoài vẫn không bắt đuợc.

– Mày bắt chúng chi vậy? – Tôi hỏi.

– Tao thay nước.

– Sao mày không đổ nước ra trước?

– Bắt vầy vui hơn.

Cuối cùng, nó cũng tóm được mấy con cá quỉ quái kia.

Đã mấy lần tôi định hỏi An về chuyện nghỉ học nhưng thấy nó muốn lờ, tôi đâm ra ngần ngại.

– Sao mày không mua cá lia thia về nuôi?

Tôi hỏi một câu chẳng ăn nhập gì với ý nghĩ trong đầu.

An không đáp, nó lặng lẽ đổ nước vào chậu.

Tôi lại nói:

– Lúc trước mày thích chơi cá đá lắm mà!

– Bây giờ tao hết thích rồi.

Nó nói với giọng trầm trầm.

Mấy phút trôi qua, hai đứa chẳng nói thêm với nhau một lời nào. Để xua tan bầu không khí ảm đạm, tôi rủ nó:

– Lát nữa tụi mình đi đá bóng đi!

An lắc đầu:

– Tao không đi đâu!

Tôi liếc nó:

– Mày ốm hả?

Nó lại lắc đầu.

Tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề:

– Vậy sao mấy hôm nay mày không đi học?

Nó nói gọn lỏn:

– Tao nghỉ luôn.

Tôi bàng hoàng cả người:

– Mày nói chơi hay nói thiệt đó?

– Nói thiệt!

– Thôi đi! Đừng có điên!

Nó nhếch môi:

– Điên gì! Thích thì nghỉ thế thôi!

– Má mày không nói gì sao?

– Tao đi học hay ở nhà, má tao chẳng bao giờ để ý.

– Nhưng tại sao lại phải nghỉ học?

Thoạt đầu An không muốn nói, nhưng sau một thoáng đắn đo, nó thú thật:

– Tao xấu hổ với tụi bạn trong trường.

Tôi hiểu ra:

– Chuyện anh Dự bị bắt chứ gì?

– Ừ.

– Nhưng mà đâu có ai biết!

An buồn bã:

– Trước sau gì mọi người cũng biết.

Tự nhiên tôi thấy thương An vô cùng. Nghĩ đến hoàn cảnh tệ hại mà nó rơi vào, nghĩ đến nỗi buồn chán nó đang mang trong lòng, tôi nghe cay xè nơi mắt.

Thấy mắt tôi đo đỏ, An gắt:

– Việc gì mày phải khóc!

Tôi nổi cáu vặc lại:

– Chứ việc gì mày phải nghỉ học! Chuyện anh Dự có liên can gì đến mày?

– Sao lại không liên can?

– Ảnh làm bậy chứ mày đâu có làm bậy!