Disneyland 1972 Love the old s
Chú và Cháu

Chú và Cháu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324865

Bình chọn: 8.00/10/486 lượt.

miếng.

– Nhưng càng nhiều mồi ngon thì sẽ không còn thích thú nữa.

Phương Vy khịt mũi không trả lời, cô biết mình đấu khẩu không lại Hải Anh, càng nói chỉ càng thêm “nhụt” chí anh hùng. Thôi thì cứ “ngậm bồ hòn” giả vờ như không nghe, không thấy và không biết gì.

– Pé Pi, con bao nhiêu tuổi rồi.

– Sắp 17 tuổi, sao?

Hải Anh bất ngờ kề sát mặt mình thật gần Phương Vy, anh bông lơn.

– Nếu tối nay, chú “thịt” con…chú sẽ “có sao” không nhỉ?

Phương Vy chớp mắt thật nhanh:

– “Có sao”…là sao?

– Là liệu chú có…bóc lịch vì dụ dỗ con hay không?

Phương Vy vô tư trả lời:

– 17 tuổi thì là án treo.

Hải Anh hôn phớt lên môi cô:

– Vậy con hãy cầu nguyện để tối nay đừng có chuyện gì xảy ra đi nhé. Chú không hứa điều gì đâu!?

Phương Vy ghì cổ Hải Anh lại khi anh định ngẩng lên.

– Chuyện gì là chuyện gì?

Hải Anh bật cười.

– Khỉ thật, pé Pi của chú còn khờ lắm.

Nói xong, anh hôn vào mắt của cô, đôi mắt long lanh như có nước và bỏ đi về phía cửa, nơi có những cái bàn chứa đầy thức ăn

Phương Vy dựa đầu vào tường, nheo mắt:

– Chuyện gì nhỉ?

Chương 20: Sự kiềm chế. 11.30 PM.

Phương Vy say mèm, cô uống nhầm cái ly rượu whisky do một ông chủ của công ty J.O.L mời, bây giờ đầu óc cứ quay vòng vòng…điên hết lên.

Hải Anh bàn xong hợp đồng liền xoay người tìm Phương Vy, thấy cô đang đứng ở góc bàn để đồ tráng miệng, anh lại gần.

– Hey, nãy giờ ăn no chưa cô bé?

Phương Vy ngất ngưởng quay lại, chân này vấp phải chân kia liền chao đảo. Hải Anh đưa tay ra đỡ cả thân người cô.

– Hix…no cái khỉ gì, nãy giờ cứ thấy buồn nôn, không ăn được gì…cả!?!

Hải Anh nghi ngờ, anh nâng vai của Phương Vy, nhìn khuôn mặt cô.

– Chết tiệt, con lại uống cái gì nữa vậy pé Pi?!

– Này, này…! Anh đừng có mà…quát tháo tôi nhé. Tôi đại diện cho…APPAT đến đây…không phải để anh…quát tháo đâu.

Hải Anh nhăn nhó, anh gặng hỏi:

– Lúc nãy, con uống cái gì?

Phương Vy cười tỉnh rụi.

– Hổng có nhớ nữa ta ơi…! Hình như là…cái ly màu hồng hồng, đẹp thấy mồ lun…hơ hơ.

– Cái con bé này, uống bậy bạ rồi bây giờ nói nhăng nói cuội gì vậy.

Phương Vy gào lên:

– Ê, vô duyên thúi. Tôi nói chuyện với anh sao mà anh trả lời. Chú tôi đâu, tình yêu của tôi đâu?…!

Hải Anh bật cười, anh khịt mũi:

– Đây, “tình yêu” của con đây, khổ quá pé Pi ơi. Con là chúa gây rắc rối.

Phương Vy mất thăng bằng, ngã người vào Hải Anh.

– Rắc rối thiệt…buồn ngủ thiệt…chán đời…thiệt!

Hải Anh ôm Phương Vy, anh cuối người và bế bổng cô trên tay, để đầu cô dựa vào vai mình. Mọi người xung quanh để ý, trong đó có một người đàn ông từng theo đuổi Đoan Thụy…anh ta đã thấy tất cả.

——————————————— Ngồi trong xe hơi, Phương Vy “tự tin” ngủ thoải mái, khuôn mặt hồng lên vì rượu, môi cô quyến rũ thật tự nhiên. Hải Anh than thở trong đầu.

“Cả đời chú không bế ai bao giờ, sọ khỉ à. Con liệu mà chuẩn bị tinh thần khi tỉnh dậy, chú không có bế “free” đâu”

– Dạ thưa giám đốc, mình về đâu ạ?

Hải Anh suy nghĩ, giờ cũng đã hơn nửa đêm, về nhà Phương Vy chắc cũng không tiện.

– Về nhà tôi.

– Dạ vâng.

———————————————- Vừa bế Phương Vy vào nhà, anh vừa gọi to:

– Vũ, mày đâu rồi?!



– Vũ!

Vậy là người bạn nối khố của anh không có ở nhà. Tối nay, chỉ có anh và cô thôi sao?!

Đặt Phương Vy xuống chiếc giường màu xanh caro của mình, anh khẽ thở dài.

– Đêm nay, đừng có làm phiền chú đấy, sọ khỉ!

————————————————- Phương Vy mở mắt, cô quờ quàng trong bóng tối để tìm đường đi vào bathroom.

– Nóng quá…!

Cô cởi bỏ bộ cánh màu đen của mình, bước vào bathroom để tìm sự thư giãn. Chắc là vì say, Phương Vy không để ý mọi vật xung quanh rất khác với phòng cô.

“……” (tiếng nước chảy, mọi người tự tưởng tượng nhé)

Phương Vy chỉ quấn cái khăn tắm quanh mình, cô nghe mùi thơm từ cơ thể toát ra thật quen thuộc. Nhưng không phải là mùi của cô hằng ngày. Mặc kệ, Phương Vy không để ý điều đó…cô mò đến giường. Cởi bỏ cái khăn quanh mình, nằm lên và ủ thật gọn trong chăn.

Hải Anh nằm ngay sofa, anh đã cố gắng không nhìn. Nhưng là đàn ông, anh cũng có cái giới hạn của nó.

– Khỉ thật, chú đã nói là con đừng làm phiền chú mà! – Anh thì thầm với chính mình, cố gắng không ngồi dậy.

….

3.00 AM

Hải Anh từ bathroom trở ra, mắt mơ màng tìm đến cái giường quen thuộc của mình. Cái lưng anh đau buốt, và anh quên luôn người con gái đang nằm trên giường kia.

Phương Vy khẽ trở mình, cô cảm nhận được một mùi thơm lạ…cũng quen thuộc như mùi thơm lúc nãy trên người cô. Mùi thơm…quyết rũ, mạnh mẽ và…cứng cáp.

– Ưm…thơm quá!

Hải Anh cảm nhận một bàn tay thon gọn ôm lấy mình. Mùi nho lan tỏa đâu đây.

– Phương Vy…

Anh ôm lấy cô, đặt môi mình vào đó…nhẹ nhàng, từ từ, chậm rãi để cảm xúc dâng trào.

Phương Vy run người, cơ thể cô phản ứng lại với những mơn trớn trên khuôn mặt mình. Tay cô bị khóa lại thật nhẹ nhàng bởi tay người đàn ông vô hình đó.

Anh hít hà những gì trên làn da mềm mại của Phương Vy, anh khẽ lướt xuống cổ, chạm vào bờ vai nhạy cảm và len vào trái tim người con gái trinh nguyên trong tay anh.

Phương Vy không bị động nữa, tay cô được thả tự do và níu lấy cổ Hải Anh, cô khẽ kêu lên:

– Đừng…!