rồi nên mới thế. Đã vậy, phần thắng coi như thuộc về tay cô rồi, miễn…bàn cãi.
<ừ, cứ đợi đó, anh “iu”>
Hải Anh nhăn mặt, anh chỉnh:
<đùa thì đùa, không được xưng hô như thế>
Chương 2: Quen biết
– Mày thách thức với hắn?
– Ờ, ngạc nhiên lắm à.
– Rảnh vậy?
Phương Vy hất tay, cười khẩy:
– Không phải rảnh, một “game show” thú vị đó chứ.
Song Quỳnh rờ trán cô, giả vờ như sắp cháy cả bàn tay.
– Ý trời, nóng quá, nóng quá má ơi!
– Thôi đi nhá, mày vừa phải thôi chứ.
– Tao chỉ mún kiểm tra độ… “bình thường” của mày thôi. – nó chớp mắt ỏng ẹo.
Phương Vy lắc đầu gục xuống. Nếu không phải vì nó là bạn thân của cô, chắc cô đã tiễn nó một đoạn rồi, nham nhở!
– Mà này, mày kèo với nó cái gì?
– Nếu thua thì phải phục lệnh tao.
– Mày tính…
Mật độ gian tà trên mặt nó tăng tốc nhanh chóng.
– Dẹp mày đi, ngồi đó mà nghĩ bậy.
Một đám bàn trên quay xuống bà tám.
– Hey, xôm tụ vậy 2 cô nương.
– Đang có phi vụ lớn à?
– Tham gia với.
Phương Vy phì cười, dùng tập phủi phủi vào mặt mỗi đứa:
– Xùy xùy, xua tà xua quỷ…lạy chúa hãy để cho con được yên.
– Nam mô… “ai dí Phật Đà”.
Song Quỳnh ôm bụng cười sặc sụa, nó quác to cái mồm sung sướng như vừa ăn được tiền khi biết thế trận của cuộc đấu “tầm xàm bá láp” đó. Nó bảo:
– Mày dại quá Phương Vy ơi, lỡ mày thua thiệt, mày tính sao?
– Làm gì có chuyện thua, chưa gì mày đã trù tao rồi.
– Mày nghĩ mày có thể thắng hắn?
Phương Vy nhướng mắt vô tâm:
– Trước giờ có thằng nào tao muốn kua lại chẳng được không? Chưa nói đến những gì tao phán đoán, hắn cũng chỉ là những tên hay onl đêm đi chọc gái ở ngoài tiệm net thôi, cũng chẳng có tài cán gì, mày khỏi lo.
– Chắc chưa cô nương?
– Vậy mày nhìn vào mắt tao coi, có ghèn hem?
– Dạ hem – nó chớp mắt liên tục.
– Nếu vậy khỏi lo tao nhìn lộn, cứ ngồi đó chờ tao mang về một thằng osin mà sai vặt thôi.
Song Quỳnh giương đôi mắt to đẹp của mình nhìn vào Phương Vy, linh cảm một chuyện chẳng lành sẽ xảy ra. Liệu Phương Vy có thắng được anh chàng “lạ hoắc” kia hay không, và nếu chẳng may con bé thua thì sao? Đành để cho ông trời phó mặc cuộc đời nó vậy.
Chương 3: Quá khứ đáng sợ. Phương Vy bước vào nhà, người đầu tiên ngồi ở phòng khách nhà cô là những bà dì, ông cậu đang nói chuyện. Cô gật đầu chào mà không nói, sau đó quay lưng bỏ lên phòng của mình như chẳng có chuyện gì xảy ra. Cũng không có gì là lạ đối với cuộc sống của Phương Vy. Ngay từ nhỏ mất cha, cô chưa bao giờ được hưởng cho đủ một ngày hạnh phúc trọn vẹn cả.
Mẹ của Phương Vy gõ cửa, bước vào phòng.
– Mẹ có chuyện gì hả?
Vừa nói, cô vừa ngồi lên giường nghịch những con thú bông của mình.
– Sao lúc nãy con không ở dưới nói chuyện với mấy cậu dì.
– Con chẳng có chuyện gì để nói với họ hết.
– Sao con bướng quá vậy?
Phương Vy quay quắt sang bà, nheo mắt:
– Mẹ muốn con phải làm sao?
– Con không thể vì mẹ mà thay đổi cách cư xử của mình được sao?
Cô đứng lên, quát to:
– Mẹ muốn con phải đối xử thật tốt đối với những kẻ đã từng đối xử tệ bạc với con ngoài kia à?
– Phương Vy!
– Đừng có gọi tên con ra như thế. Và đây là lần cuối con nói với mẹ, không bao giờ họ nhận dc từ con 2 chữ “tôn trọng” đâu.
Bà giương đôi mắt nhìn Phương Vy, đôi mắt lúc nào cũng như muốn năn nỉ, cầu xin.
– Con xin mẹ đó, nếu mẹ thương con, làm ơn hiểu con một chút đi. Đã 16 năm rồi, chưa một lần nào mẹ để con được sống trong một ngày bình yên, mẹ có thấy bất công với con không?
– Ý con là gì hả?
Phương Vy lắc đầu mệt mỏi, cô quay mặt ra cửa sổ.
– Chẳng có gì hết, Mẹ ra ngoài đi, con không muốn cãi nhau nữa.
Bà ngồi đó thêm mươi phút nữa rồi lặng lẽ ra ngoài. Lần nào cũng thế, bà luôn muốn cô phải ngoan ngoãn, hiền dịu trong mắt của những người đó. Bà sẵn sàng mắng cô chỉ cần nghe một lời nói phong phanh nào của những người trong dòng họ. Bà cho rằng tất cả những gì bà nghe được từ họ là đúng, còn với con gái út của bà, nó hoàn toàn không ý nghĩa. Mười mấy năm nay, chưa một ngày nào Phương Vy không ngừng mong muốn bà sẽ hiểu cho cô một chút. Nhưng xem ra, tất cả vô vọng vẫn cứ còn mãi, còn hoài.
Tám năm trước, ngày mà bà bỏ con cái để đi làm ăn xa. Đứa con gái nhỏ của bà đã sống không khác gì một con chó nhỏ dưới những bàn tay của họ. Nó đã sống, đã khóc, đã mong mõi Mẹ của nó về thật lẹ để ôm lấy nó, bảo vệ nó. Không ngày nào là nó không khóc trong lặng lẽ, âm thầm. Chẳng ai tưởng tượng nổi chỉ mới 8t đầu, nó đã biết đến nước mắt, biết đến tủi nhục…khi đáng lẽ ra, nó phải sống trong hạnh phúc hơn nó nghĩ.
Nhớ lại kí ức ngày nào chỉ khiến Phương Vy nắm chặt bàn tay mà kiềm chế. Cô không muốn khóc vì sợ mình sẽ yếu đuối trước tất cả. Không, Phương Vy quẹt dòng nước ở khóe mắt.
– Một ngày nào đó, tôi sẽ không còn phải như thế này nữa.
Chương 4: Lần Đầu Tiên Tối qua, khi hẹn sẽ gặp mặt nhau sau 1 tháng “đấu võ mồm” trên YM khiến Phương Vy thấy rất háo hức.
(tên mà hắn vẫn hay gọi Phương Vy)