Bà Nguyệt Hoa khó hiểu
” Dạ do hai bạn đó yêu nhau. Bộ cô không biết sao ?” Yến cứ tưởng bà biết rồi nên trả lời ngay và luôn. Bà Nguyệt Hoa thật sự shock bởi câu nói của Yến ”hai đứa nó yêu nhau sao, hai đứa con trai và thậm chí họ còn là anh em mà sao lại có thể yêu nhau, thật không thể tin được”. Như nghĩ ra gì đó, bà vội quay vào xe bỏ đi ngay sau đó khiến Nhi và Yến không khỏi ngỡ ngàng, đúng ngẩn 1 lúc, rồi cả hai cũng đi vào trong nhà, vừa bước vào đã nghe tiếng nói đáng ghét của Phong
” Tưởng hai cậu chết luôn ở ngoài đó rồi chứ ”
” Hai cậu chưa chết thì sao tụi tui chết được ” Nhi trả treo lại
” Thôi tụi mình đi ngủ đây, à hai cậu trước khi ngủ thì nhớ khoá cửa lại nha ” Phong dặn dò xong quay lưng bước đi
” Này hai cậu có còn nhớ mình là ô sin của tụi tui không vậy, ôsin thì không thể sai chủ được, lo đóng cửa lại đi ” Yến đắc ý nhại lại Phong.
” Nhưng nhà này là của tụi tui, các cậu ở ké thì cũng có trách nhiệm chứ ” Phong cố nói.
” Nhà của ô sin cũng là nhà của chủ nhân ” nói rồi cả hai lên phòng ngủ ,bỏ lại hai tên đang tức điên bên dưới nhưng không làm gì được.
*****
” RẦM ” cửa phòng chủ tịch của công ty Thành Phong bật mở mạnh, một người phụ nữ trung niên đi vào, lớn tiếng
” Này, con ông đang yêu con trai đó, sao ông còn bình tĩnh quá vậy, sao ông không ngăn nó lại ”
” Ngăn như thế nào khi nó ép mình không thể thích con gái, còn con trai thì luôn bên cạnh giúp đỡ nó như thằng Nhật ”
” Nhưng ông cũng biết hai đứa nó là anh em mà ”
” Vậy thì sao!! tất cả cũng do bà. Vì bà mà hai đứa nó đau khổ và hận con gái cuối cùng lại khiến mình trở thành như bây giờ ” đến giờ thì ông Vũ Thành không bình tĩnh được nữa mà cũng to tiếng theo. Bà Nguyệt Hoa hoá đá khi nghe ông Vũ Thành nói, do bà sao, không ngờ mình lại gây ra những lỗi lầm đó. Lặng lẽ rơi từng giọt nước mắt mặn chát trên khuôn mặt đầy bi thương cùng với sự hối hận. Ông Vũ Thành rất muốn ôm lấy bà vỗ về trong những lúc này nhưng hiện giờ quan hệ của hai người không như lúc trước nữa rồi, ông chỉ biết đứng im lặng rồi nhìn bà mà thôi.
Chuyện tình hai chàng trai – Chương 16
Hè đến, lễ tổng kết cũng qua đi được hai tuần. Hôm nay là một ngày đẹp trời, chim hót líu lo, trời trong, từng mảng mây xanh bồng bềnh trôi.
Hai thân người đang nằm quấn chăn ấm, để mặc cho hai kẻ đang loay hoay dưới nhà.
” Nhi ơi, cháo cần nêm những gì vậy ”
” Mình không biết nữa, bạn cứ nêm hết gia vị vào đi ”
” Nêm như vậy liệu có sao không ”
” Chắc không sao ”
Lâu lâu, Yến lại hỏi Nhi những câu đại loại như vậy, hai người đang chạy lòng vòng dưới bếp lo tất mọi việc, vì hôm nay ôsin của họ đã bị ốm.
Khác hẳn với không khí căng thẳng nơi Nhi và Yến, trên lầu có hai kẻ đang cười hí hửng, vui vẻ ngồi coi hoạt hình, chơi game, xếp máy bay,….lâu lâu lại ngó xuống lầu quan sát tình hình.
” Phong cậu thấy mình giả bệnh như vậy có quá lắm không, mình thấy họ rất lo lắng ” Nhật hỏi, lòng có chút hối lỗi
” Chỉ giả bệnh vài ngày thôi mà , cho họ phục vụ lại tụi mình vài ngày thôi.”
Thấy Phong nói cũng có lí, từ khi Yến và Nhi dọn đến nhà Phong thì cuộc sống của họ như không còn tự do. Hằng ngày phục vụ cho hai cô chủ khó chịu, luôn bị ăn hiếp, vì chịu không nổi sự áp bức, tầng lớp ôsin như hai người phải nổi dậy đòi lại tự do, sẽ giả bệnh trong vài ngày để trả thù. Nghĩ đến những ngày khổ ải vừa qua, Nhật không còn bức rứt nữa, ánh mắt hiện lên tia quyết tâm đòi lại quyền bình đẳng của ôsin.
” Cậu nói đúng, phải cho họ biết hầu hạ người khác khổ đến mức nào ” Nhật nhìn sang Phong nói
” Đúng chúng ta phải cố lên, hãy vùng dạy hỡi những ôsin ” Phong cũng hưởng ứng
Cốc…cốc…cạch, mở cửa Nhi và Yến bước vào, trên tay là hai tô cháo còn bốc khói, đặt nó xuống bàn, Nhi hỏi
” hai cậu khoẻ chưa ”
” Nhìn hai cậu đổ nhiều mồ hôi lắm, hay mình gọi bác sĩ nha “ Yến vừa vào thì thấy Phong và Nhật đỗ nhiều mồ hôi lo lắng hỏi,song định lấy điện thoại lên gọi bác sĩ thì bị Phong ngăn lại
” Yến đừng gọi bác sĩ ”
” Đúng vậy, chỉ là cảm thường thôi, không cần phải gọi bác sĩ đâu ” Nhật cũng hùa theo. Tại các cậu vào gấp quá nên mình mới đổ nhiều mồ hôi thôi chứ bệnh gì. Nhật chỉ dám nghĩ thầm.
” Tớ thấy hai cậu có gì đó đang giấu thì phải ” Yến nói ánh mắt nghi ngờ gieo vào Phong và Nhật. Chết rồi Yến phát hiện rồi. Mồ hôi mẹ, mồ hôi con nó cứ đua nhau mà chảy, mặt Phong và Nhật giờ đây tái mét, lo lắng vì sợ Yến và Nhi biết hai người chỉ là giả bệnh
“ Có phải….” Đột nhiên Nhi reo lên, mắt nhìn chầm chầm vào hai tên đang đứng ngồi không yên kia. Thôi chết rồi, đợt này là tiêu thiệt rồi, huhu ông trời ơi xin hãy vớt những linh hồn tốt bụng như con, con chưa muốn bị hai tên tiểu yêu này hành hạ đâu.
” Hai cậu sợ bị tiêm chứ gì haha ” Phong và Nhật nghe Nhi nói xong thở phào nhẹ nhõm, may quá chưa chết.
” Ờ…đúng rồi tụi mình sợ tiêm lắm nên đừng gọi bác sĩ nha….” . Lấy đại cái lí do này cũng được. Hai người nghĩ thầm
” Hihi con trai gì nhác thấy sợ… À ăn cháo đi cho bớt bệnh, lát nữa hai đứa mình đi mua thuốc cho.” Nói rồi , Nhi đưa cho Phong và Nhật hai tô c