Old school Swatch Watches
Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215043

Bình chọn: 7.00/10/1504 lượt.

i nghe lỏm – Ngay từ hồi chủ nhân lâu đài K’Rahlan còn sống, trùm Bastu đã đe rồi. Hắn bảo cái ngày mà hắn thống trị được xứ Lang Biang thì việc đầu tiên hắn làm là tống cái thứ dân nhập cư như tôi vô trại tập trung hết ráo.

Trong khi Nguyên và Kăply tò mò ngắm khuôn mặt ngăm ngăm của lão Alibaba, thấy nó quả thật không có chút gì bà con với nước da trắng bóc của dân Lang Biang thì Suku buột ra tiếng cười khảy:

– Hắn nói khoác vậy thôi, chứ hắn đã thống trị được xứ Lang Biang đâu.

– Ai mà biết được. – Da mặt lão Alibaba càng lúc càng rúm lại – Thế nào rồi cũng tới cái ngày đen tối đó, cậu Suku à. Vợ chồng K’Rahlan chết rồi thì ai mà chặn tay hắn chứ.

Suku định phun ra cái tên của ông nó nhưng rồi nó kềm lại được. Mackeno, Pi Năng Súp, Păng Sur thì già trẻ lớn bé gì cũng đều trọng vọng nhưng ai cũng biết rằng không thể trông mong gì ở họ. Có lúc nó định trấn an lão Alibaba bằng cách khoe khoang hai chiến binh giữ đền đời thứ ba của xứ Lang Biang đang ngồi chình ình trước mặt lão, nhưng rồi nó cũng nhanh chóng dẹp bỏ ngay sự cao hứng đó. Nó biết một khi K’Brăk và K’Brêt còn chưa ăn được những quả táo vàng ở núi Lưng Chừng thì nó có quảng cáo đến sùi bọt mép cũng chẳng ai tin.

Suku đưa mắt nhìn quanh, mắt tối lại như thể nó đang nghĩ căn phòng khách toen hoẻn có mấy mét vuông của lão Alibaba là một thứ xó xỉnh hôi hám gì đó:

– Lão chui nhủi vô cái hốc bà tó này thì khách hàng làm sao biết mà mò đến?

– Bây giờ tôi chỉ tiếp khách quen như cậu thôi, cậu Suku à. – Lão Alibaba nhún vai, giọng cam chịu – Công việc làm ăn nói chung cũng không đến nỗi bệ rạc, nhưng dĩ nhiên là không bằng hồi trước được.

Như sực nhớ ra, lão dán mắt vào mặt thằng nhóc:

– Ủa, hôm nay cậu đến đây có việc gì vậy?

– Tụi tôi muốn thuê một tấm thảm bay. Chừng một hai ngày thôi.

Lão Alibaba gật đầu:

– Được thôi. Cậu thì khỏi cần đặt cọc. – Đang nói, mày lão bỗng nhíu lại – Nhưng có ai trong ba cậu có bằng lái không?

– Bằng lái à?

– Lái chổi thì khỏi cần. Nhưng lái thảm bay nếu không có bằng, mấy cậu sẽ bị bọn phù thủy tuần tra phạt cho méo mặt đấy.

Suku lắc đầu làm cho mấy lọn tóc trước trán lăn qua lăn lại:

– Nói thiệt với lão là chưa có đứa nào trong tụi tôi học tới lớp Hướng nghiệp hết. Cho nên tụi tôi không những không có bằng lái mà ngay đến lái cũng hổng biết luôn.

– Không có vấn đề gì. – Lão Alibaba khoát tay, dễ dãi – Tôi sẽ cho cậu thuê luôn tài xế. Chừng nào cậu bắt đầu khởi hành?

– Ờ, chắc là… chiều nay.

Lúc tiễn bọn trẻ ra cửa, lão Alibaba ân cần nói thêm:

– Chiều nay các cậu ở đâu, tôi sẽ kêu tài xế lái thảm tới đón.

– Khỏi khỏi. – Suku rối rít xua tay – Cảm ơn lão. Lão cứ bảo tài xế ở đây đợi, tụi tôi sẽ tự đến.

Từ khi bước vô nhà lão Alibaba cho tới lúc quay trở ra, Nguyên và Kăply tịnh không hé môi lấy một tiếng, mặc cho Suku đối đáp. Nhưng trên đường về thì Nguyên không cách gì giữ cho cái đầu bình tĩnh được nữa. Nó rít qua quai hàm nghiến chặt:

– Thiệt là cái thứ chẳng ra gì!

– Mình phải thông cảm cho lão, anh K’Brăk à. – Suku lên tiếng phân trần – Tình cảnh của lão nói chung là rất tội nghiệp. Từ ngày ba mẹ anh bị hại, lão hoảng sợ đến nỗi bắt lũ con nghỉ học luôn. Lão sợ chúng đi láng cháng ngoài đường, nhỡ gặp…

– Anh không nói lão Alibaba! – Nguyên quạu quọ cắt ngang lời thằng nhóc – Anh đang nói đến trùm Bastu. Hừm, hắn dựa vô cái gì mà ngang ngược vậy chớ?

– Ờ, – Kăply cất giọng cảm khái – ngó căn nhà của lão Alibaba giống y chang cái hang chuột, thấy tội cho lão ghê.

– Tại mấy anh chưa đọc cuốn Thế giới thuộc về một người của Macketa. – Suku nói giọng rầu rầu – Cuốn này được coi là sách gối đầu giường của các lãnh tụ phe Hắc Ám. Macketa không những kêu gọi tẩy chay người ngoại quốc mà còn đưa ra nhiều đề nghị rất quái gở. Hổng biết căn cứ vào đâu, hắn khơi khơi chia thế giới ra làm hai loại: chủng tộc thượng đẳng và chủng tộc hạ đẳng. Hắn chủ trương gom hết loại người mà hắn cho là chủng tộc hạ đẳng vào một chỗ như chúng ta gom rác rồi cho banh ta lông hết. Hắn bảo phải làm thẳng tay như vậy thì xứ Lang Biang mới còn lại toàn loại người ưu tú.

– Đúng là hắn điên rồi!

Nguyên cau mày lẩm bẩm, rồi như muốn cho qua phứt cái đề tài tồi tệ này, nó lảng sang chuyện khác:

– Suku nè, cái lớp Hướng nghiệp em nói khi nãy là cái lớp gì vậy? Hôm trước tụi anh có nghe thầy Haifai nhắc tới một lần nhưng hổng biết nó là thứ quái quỷ gì.

– Đó là lớp dành cho học sinh đã học xong lớp Cao cấp 2. Lớp Cao cấp 2 là lớp cao nhất ở trường Đămri. Nhưng trước khi tốt nghiệp ra trường, học sinh bắt buộc phải qua lớp Hướng nghiệp. Chà, lên tới lớp này là thành sinh viên rồi, oai lắm đó, anh K’Brăk. Anh và anh K’Brêt ráng lên đi!

– Chắc đây là lớp dạy nghề chứ gì? – Kăply ra vẻ hiểu biết, thỉnh thoảng nó vẫn muốn khác cục gạch chút xíu.

– Anh đoán đúng đó, anh K’Brêt. – Suku gật đầu – Lớp Hướng nghiệp dạy đủ mọi ngành nghề. Ai muốn làm thầy lang thì học ngành y, ai muốn trở thành thầy cúng, thầy mo thì học ngành cúng tế, còn ai muốn sau này về dạy ở trường Đămri thì học sư phạm. Ngoài ra còn có các ngành lịch sử, ki