trùm Hắc Ám bí mật bám theo Mustafa để lần ra chỗ cư ngụ của họ.
– Bộ anh tin cái tên lén lén lút lút hôm qua là người của trùm Bastu thật hả?
K’Tub giương mắt nhìn Nguyên và hỏi một câu kỳ cục đến mức Nguyên phải giương mắt chòng chọc nhìn lại nó:
– Chứ chẳng lẽ hổng phải?
Cái nhìn như xoi thủng cả gỗ của Nguyên khiến K’Tub lúng túng đưa tay gãi đầu.
– Hôm qua em cũng nghĩ như anh. – Nó bối rối đáp – Nhưng sáng nay em bỗng ngờ ngợ. Nếu là người của phe Hắc ám tại sao hắn lại bảo mình đi gặp Tam phù thủy. Anh và anh K’Brêt mà tìm ra được núi Lưng Chừng thì bọn chúng chỉ có khóc.
– Không cần phải thông thái mới biết được đó là đòn đánh lạc hướng, K’Tub à. – Păng Ting ngọ ngoạy đầu trong chiếc áo chùng, nóng nảy kêu lên, bữa nay nó lại nhuộm tóc đen khiến Nguyên và Kăply cứ nhìn sững – Chị không tin Hắc tinh tinh và Bạch kỳ lân biết đường đến núi Lưng Chừng, thậm chí chị nghĩ chưa chắc bọn họ đã biết hòn núi đó nằm ở đâu.
Nguyên nhìn Păng Ting bằng ánh mắt tán thưởng:
– Hiện nay người của trùm Bastu đang theo mình rất sát và chắc chắn đã biết tỏng ý định của tụi mình. Rõ ràng bọn chúng đang lo lắng tìm đủ mọi cách để làm mình hoang mang…
Êmê không bỏ lỡ cơ hội hùa theo Nguyên, giọng hớn hở chưa từng thấy:
– Thầy N’Trang Long đã khẳng định thế nào anh K’Brăk và anh K’Brêt cũng tìm ra núi Lưng Chừng. Trùm Bastu có lẽ đã đánh hơi được điều này nên… nên…
Đang thao thao, Êmê đột nhiên ngắc ngứ như đang nghẹn một đống cá pha lê trong họng khiến cả bọn ngạc nhiên ngước lên và nhận ra tụi nó đang chui qua mái che trước cổng trường.
Thằng Steng! Kăply bật kêu khổ thầm, nhưng sau khi dáo dác nhìn quanh nó chẳng thấy bộ mặt lấm tấm mụn nào ở gần đó. Ủa, thế sao Êmê… Nhưng Kăply không có đủ thì giờ nói hết cái câu tự hỏi trong đầu vì ngay lúc đó nó kịp nhìn thấy cái gì đã chẹn ngang cổ Êmê: Tít đằng xa, Bolobala đang chạy như bay về phía tụi nó, vừa chạy vừa vung vẩy tay, và trông cái vẻ mặt tươi hơn hớn của con nhỏ khi nhìn thấy Nguyên, Kăply không thể cưỡng được một cái liếc mắt hồi hộp về phía Êmê.
– Chào K’Brăk.
Bolobala vui vẻ kêu lớn, và cái bộ dạng mừng rỡ quá trớn của nó khiến Nguyên đỏ bừng mặt.
– Chào Bolobala.
Nguyên đáp giọng ỉu xìu, trong bụng ao ước phải chi người đang đứng trước mặt nó lúc này là thằng Steng quách cho rồi.
Bolobala cầm tay Nguyên lắc lắc:
– Hôm nay có giờ Thần chú chiến đấu, tôi biết thế nào bạn cũng đến mà.
Nói xong, nó toét miệng cười, khuôn mặt bầu bĩnh của nó nở ra như được nhúng trong niềm vui khôn xiết.
Trong khi Êmê hầm hầm dán mắt vào bàn tay Bolobala lúc này vẫn đang nắm cứng tay Nguyên thì những đứa còn lại chăm chăm dán mắt vào mặt nó, với cái vẻ lo âu của những người đang rình một quả mìn vừa bị châm ngòi.
Bolobala như không nhìn thấy vẻ căng thẳng trên mặt tụi bạn, lại lắc lắc tay Nguyên và kêu lên bằng giọng hân hoan lộ liễu:
– Đi! Tụi mình vô lớp đi!
Vừa nói nó vừa kéo Nguyên về phía lớp Cao cấp 2 trong khi thằng này có vẻ như đang ra sức ghì lại.
– Buông tay ra, Bolobala. – Tới nước này thì Êmê không thể tiếp tục làm ra vẻ mình là quả mìn bị thối; nó rít lên như con ngỗng mái bị bắt mất con – Bạn không nghĩ là anh K’Brăk không thể tự mình đi đứng đó chớ?
– Ờ, ờ, mình quên! – Bolobala ngoảnh lại nhìn Êmê, buông tay Nguyên và đáp bằng cái giọng hớn hở như muốn nói chẳng có gì đáng để làm ầm ầm lên như thế.
Vẻ tỉnh queo của Bolobala càng làm Êmê tức uất. Nó hít vào một hơi thật dài, như chuẩn bị phun lửa qua chiếc mũi hếch. Nhưng nó chưa kịp gầm lên thì Nguyên đã ngoái cổ lại, vẫy tay:
– Tụi anh vô lớp trước nhé.
Chỉ đợi có vậy, Kăply co cẳng lật đật chạy theo Nguyên và Bolobala. Cũng như Păng Ting và K’Tub, nó vô cùng nhẹ nhõm vì trận tử chiến giữa Êmê và Bolobala đã không có cơ hội xảy ra trước khi tụi nó kịp tách làm hai nhóm.
“Chào K’Brêt! Trò và trò K’Brăk dạo này vẫn khỏe chứ hả?”. Giọng nói quen thuộc của thầy Hailixiro vang lên ong óng trong đầu khiến Kăply sực nhận ra nó đang đi ngang qua lớp Cao cấp 1. Kăply ngoảnh nhìn vào trong, cố tìm xem Mua đang ở đâu nhưng nó chỉ bắt gặp gương mặt tròn quay của thầy Hailixiro đang tươi cười nhìn nó. Thầy vẫn nặng nhọc chôn khối thịt nung núc của thầy trong chiếc ghế bành với tấm áo chùng đỏ quấn quanh người, cái hình ảnh mà Kăply có cảm giác suốt cả ngàn năm nữa chắc cũng không thay đổi. Chỉ có chiếc đầu hói của thầy là Kăply không thấy đâu, chắc vì mới vào lớp nên thầy chưa kịp gỡ chiếc nón chóp ngù vàng vốn chưa bao giờ làm thầy thấy thoải mái, nhất là nó quá chật so với chiếc đầu bự chảng của thầy.
Kăply mấp máy môi “Chào thầy”, hy vọng thầy Hailixiro đọc được sự lễ phép của nó qua cử động của đôi môi. “Ta nghĩ các trò phải rất cẩn thận trong những ngày sắp tới”. Nụ cười trên mặt thầy Hailixiro thoạt biến mất, thầy nghiêm nghị nói tiếp, vẫn bằng cái lối thần giao cách cảm mà Kăply cực kỳ ngao ngán: “Gần đây ta cảm thấy có một hiểm họa vô hình nào đó đang lơ lửng trong trường”.
Kăply nghe tim đập binh binh, hoàn toàn bất ngờ trước lời dặn dò của thầy Hailixiro. Như vậy, hóa ra không chỉ có thầy