XtGem Forum catalog
Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215213

Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.

đo đỏ, lôi theo cả chiếc ghế bành sau lưng. Trong tình cảnh hiểm nghèo, khối thịt đồ sộ lẫn chiếc ghế bự tổ chảng dường như không hề là một gánh nặng đối với thầy. Thầy phóng chừng năm, bảy bước đã chặn được lão phù thủy mập ú, có thể nói là ngang ngửa với thầy:

– Ông bạn ơi, bình tĩnh đã nào! Có chuyện gì mà ông làm ầm ngay trong trường thế?

Lúc này hai người đã đứng đối mặt, từ xa trông như một quả cầu đỏ và một quả cầu đen đang chuẩn bị húc nhau xem quả cầu nào phát nổ trước.

– Sao? Con tôi học ở trường này cơ mà! – Lão phù thủy trợn đôi mắt to cồ cộ, giọng oang oang – Tôi không làm ầm lên ở đây thì làm ầm ở đâu?

– Con ông là trò nào?

– Nó là con nhỏ Bolobala. – Lão phù thủy lại rống lên, miệng sùi bọt – Bolobala lớp Cao cấp 2, thầy nghe rõ chưa? Nhưng rồi nó đi đâu mất. Có nghĩa là sáng hôm qua nó đi học nhưng đến giờ vẫn hổng thấy nó về nhà.

Thầy Hailixiro xoa xoa cái trán hói:

– Ông không nên lo lắng quá mức. Có thể cháu nó đi chơi đâu đó. Ngủ lại nhà bạn bè chẳng hạn.

Lão phù thủy lại thét lên điên cuồng:

– Không bao giờ! Không bao giờ, thầy nghe chưa!

Lão huơ tay một vòng, như muốn nói với vô số những cái đầu lúc này đã chen chúc thò ra từ tất cả các lớp học:

– Từ bé đến giờ, con tôi chưa một lần nào đi đâu mà không xin phép. Chưa một lần!

Lão dộng cây gậy xuống đất một cách cáu kỉnh, chẳng có vẻ gì sắp dịu cơn điên:

– Tôi phải làm cho ra lẽ. Nếu cần, tôi sẽ làm đơn gửi lên…

– Chào ông Bolorađam.

Giọng nói trầm ấm của thầy N’Trang Long thình lình vọng tới khiến cả đống cái đầu giật mình ngoảnh phắt về phía ngọn tháp. Từ trong dãy nhà thấp cạnh chân tháp, thầy N’Trang Long tươi cười hiện ra và ung dung rảo bước về phía lão Bolorađam, người quấn trong vạt áo chùng tím thẫm không ngừng bay phấp phới, ngó giống như thầy đang trôi giữa một đám mây màu tím.

– Ngài hiệu trưởng! – Lão Bolorađam quạu quọ thở ra, chống cây gậy xuống đất như để nghỉ mệt sau một hồi la lối khản cổ – Có ngài đây thiệt may quá! Ngài trả lời cho tôi biết đi! Đứa con gái của tôi…

– Ông Bolorađam à. Nói thiệt là tôi có lỗi với ông quá. – Thầy N’Trang Long cất giọng áy náy, hàng ria mép nhúc nhích khe khẽ – Nhưng ông yên tâm đi. Hiện nay, trò Bolobala đang phải thực hiện một công tác quan trọng cho nhà trường.

Thầy N’Trang Long bối rối mân mê chòm râu xoăn, “e hèm” một tiếng:

– Lẽ ra tôi phải báo cho ông biết nhưng thiệt sự mà nói thì đây là một công tác cực kỳ bí mật…

– Thiệt tình! – Lão Bolorađam lại nhấc cây gậy lên, đập “véo” một cái vào không khí, càu nhàu – Ông nghĩ tôi là người khoái xì tùm lum những bí mật của người khác chắc?

Như chưa hả, lão quay đầu nhìn quanh, nói như hét vào từng cái cửa sổ:

– Xưa nay ai mà hổng biết lão Bolorađam này kín còn hơn một cái hũ. Kín như bưng. Kín đến mức không thể nào kín hơn được nữa.

Khi lão phù thủy siêu quậy Bolorađam bắt đầu chuyển từ phẫn nộ sang ba hoa, bọn học trò trường Đămri biết là khối thuốc nổ đã được tháo ngòi, lập tức tỉnh hồn, quay sang bàn tán.

Lung cười khúc khích:

– Con nhỏ Bolobala nom hiền lành mà sao ba nó ngó dữ dằn quá sức hả tụi bay!

Y Đê cười khảy:

– Nếu mày đi học hai ngày liền không về, ba mày cũng vô trường quậy tưng như vậy thôi.

– Tao thiệt cóc hiểu nổi ông hiệu trưởng trường này! – Amara nhếch mép, độc địa – Tao không cần biết ổng mắc chứng gì mà dám giao công tác cho một con mèo ngốc nghếch. Mà trường học thì có cái quái gì đáng gọi là bí mật kia chớ!

Ở ngoài sân, lão Bolorađam đã khoác một bộ mặt dễ chịu hơn, chiếc gậy trên tay lão cũng không còn cựa quậy tưng bừng như khi nãy.

– Tôi biết, tôi biết, ông Bolorađam. – Thầy N’Trang Long đang nói với vị phụ huynh bằng giọng ve vuốt – Xưa nay tôi vẫn thán phục cái biệt tài giữ bí mật của ông mà. Ông quả đúng là một cái hũ đậy nắp.

Lão Bolorađam hơi tái mặt trước lời khen không rõ thật lòng hay chứa nhiều ẩn ý của thầy N’Trang Long.

– Thế chừng nào thì con tôi trở về? – Lão thấp thỏm nhìn gương mặt tỉnh queo của thầy hiệu trưởng, ấp úng lảng sang chuyện khác.

– Chừng một tuần, ông Bolorađam à. – Thầy N’Trang Long gật gù vầng trán thông thái, giọng điềm tĩnh – Đến lúc đó tôi đã có thể nói cho ông biết trò Bolobala đã giúp cho nhà trường những công việc quan trọng gì.

Thầy Hailixiro vẫn im thít bên cạnh từ lúc thầy N’Trang Long xuất hiện, bỗng cao hứng chen lời:

– Ông chẳng có gì phải lo lắng, ông Bolorađam. Lời của ngài hiệu trưởng trường Đămri xưa nay vẫn được coi là những lời vàng ngọc. Nếu một tuần nữa mà con ông không về, ngài sẽ sẵn sàng từ chức, thậm chí sẵn sàng chấp nhận mọi khiếu kiện của ông.

Có thể thấy thầy N’Trang Long không hài lòng chút nào về câu nói hớt của thầy Hailixiro. Nhưng thầy chỉ nhún vai quay sang vị giáo sư lớp Cao cấp 1, nhẹ nhàng nói:

– Anh Hailixiro, mọi chuyện đã được giải thích rành rẽ rồi. Anh có thể vào lớp, để tôi tiễn vị khách quý này ra cổng.

Thấy vở kịch đã hạ màn, mớ đầu cổ lập tức biến mất khỏi khung cửa sổ. Bọn học trò lao về chỗ ngồi cũng ầm ĩ bát nháo như lúc chen nhau ùa ra. Hailibato chạy lạch bạch dưới đất, tay khua khoắng loạn xị đ