The Soda Pop
Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215845

Bình chọn: 7.5.00/10/1584 lượt.

khả xâm phạm để K’Brăk và K’Brêt có thể tàng hình đột nhập vô trường, rồi thình lình hiện ra trở lại khi giáp mặt với Bolobala.

Thầy N’Trang Long huơ tay một vòng như để kết thúc cuộc luận tội:

– Và khi thấy âm mưu vở lỡ thì anh cuống quýt bắn ra những bông hoa bạc, quyết hạ sát Bolobala để xóa mọi dấu vết. Sau đó, nếu tôi không cử đội bảo vệ canh phòng nghiêm ngặt phòng y tế và thầy Haifai không lảng vảng quanh đó, chắc chắn anh đã không để Bolobala sống đến ngày hôm nay. Tôi nói có đúng không, anh Hailixiro?

– Thì ra tôi đã bị các người theo dõi từ lâu… Tôi đã bị sập bẫy các người…

Thầy Hailixiro không nhìn ai, đầu gục xuống ngực và luôn miệng rên rỉ, mép sùi bọt, trông thầy như mất hết thần trí.

– Cũng do anh cả thôi, anh Hailixiro à. – Thầy N’Trang Long thở dài – Tôi biết xưa nay anh vẫn rất cảnh giác trước những món ăn lạ. Kẹo chắc là anh không ăn. Thịt bê có lẽ anh cũng không rớ vào. Do đó, khi quyết định biến những viên kẹo Hiện nguyên hình thành những miếng bê thui, tôi đã cố tình làm cho chúng chưa thật chín. Ma cà rồng dù đã thuần hóa, nhưng nếu chưa hoàn toàn gột bỏ được khuynh hướng hắc ám, vẫn sáng mắt lên khi nhìn thấy máu, tôi biết rõ điều đó mà, anh Hailixiro. Và chính anh, chứ không phải tôi hay những người khác, đã chọn miếng thịt đó. Nếu anh giỏi kềm chế, hôm nay chưa chắc anh đã hiện nguyên hình. Và có lẽ tôi còn phải khổ sở với anh thêm nhiều ngày nữa…

Thám tử Eakar thình lình hiện ra ở cửa phòng như một dấu chấm câu khiến thầy N’Trang Long lật đật đưa tay vuốt cổ vì phải nuốt trở xuống nửa sau của câu nói dang dở.

– Không thể như thế được, ngài hiệu trưởng! – Eakar lao vào như cơn lốc, mặt mày hớt hơ hớt hải – Hailixiro không có tên trong bản danh sách ma cà rồng thuần hóa. Ông ta không phải là ma cà rồng.

Thầy N’Trang Long nhún vai và hỏi bằng giọng châm biếm:

– Thế ông cho tôi biết cái đang chìa ra dưới cặp môi của giáo sư Hailixiro là cái gì, đại thám tử Eakar?

Thầy Hailixiro vẫn đang gục đầu như thể cái cổ đã trở nên mềm yếu hơn bao giờ hết khiến Eakar phải khom người xuống mới trông rõ hai chiếc nanh của thầy.

– Lạ thiệt đó. – Eakar bật kêu sửng sốt. Ông đứng thẳng người lên, tay búng “chóc, chóc”, trán nhăn tít – Chắc có nhầm lẫn gì ở đây. Theo bản danh sách tôi có trong tay…

Thầy N’Trang Long nhếch môi:

– Nếu có sự nhầm lẫn thì sự nhầm lẫn nằm trong mớ giấy lộn của ông đó, ông Eakar.

– Ngài nói sao? – Thám tử Eakar giật lui một bước như bị rắn mổ, mắt trố lên – Ngài dám nói như vậy về bản danh sách tuyệt mật của Cục an ninh sao?

– Có gì mà dám với không dám. – Thầy N’Trang Long nhịp những ngón tay trên bàn, mỉm cười – Theo tôi, nếu bản danh sách đó được coi là chính xác thì sự nhầm lẫn có lẽ nằm trong chính cái đầu của ông, ông Eakar à.

– Ngài N’Trang Long! – Eakar kêu lên, sửng sốt và phẫn nộ – Ngài… ngài…

– Ông chịu khó bỏ chút ít thì giờ để xem lại công việc của ông đi, ông Eakar. – Như không để ý đến sự tức tối của tay thám tử, thầy N’Trang Long nheo nheo đôi mắt lục lạc – Từ khi xảy ra vụ Bolobala đến nay, ông cứ rình rình nấp nấp khắp các xó xỉnh trong trường như một tên trộm, có lúc lại nhắng lên như một con mèo mót ị, nhưng rốt cuộc ông đã thu hoạch được những gì?

Thầy thở phì một tiếng như xả van, vẻ ngao ngán thấy rõ:

– Chẳng được gì hết. Chẳng lần được chút đầu mối nào. Những ngày qua ông chỉ làm được mỗi một việc là khiến đội bảo vệ của tôi canh chừng ông phát mệt thôi.

– Tôi không tranh cãi với ngài. – Mặt Eakar tím bầm, chòm râu dê vểnh lên một cách giận dữ và nếu như lúc đó nó bắn ra tua tủa như những mũi tên thì cũng chẳng ai lấy làm lạ. Ông rít qua hàm răng nghiến chặt, giọng đe dọa – Tôi sẽ còn làm một việc quan trọng nữa, ngài N’Trang Long à. Đó là chứng minh giáo sư Hailixiro không phải là ma cà rồng. Rằng ông ta đã bị oan…

– Thế còn hai chiếc nanh, ông Eakar? – Thầy Haifai gầm gừ, trông thầy như muốn nhảy xổ vào tay thám tử.

– Tôi không cần biết giáo sư Hailixiro mọc ra hai chiếc nanh hay tám chiếc nanh. Chuyện đó không quan trọng đối với tôi. Tôi chỉ cần biết tên ông ta không có trong danh sách của Cục an ninh…

Thầy N’Trang Long cắt ngang:

– Vậy ông quay về Cục an ninh mà làm những gì ông nghĩ là thích hợp đi, ông Eakar. Còn đây là trường Đămri. Và ở đây tôi là hiệu trưởng, chứ không phải ông.

Thám tử Eakar định nói một câu gì đó nhưng ánh mắt của thầy N’Trang Long làm ông câm bặt. Mặt hầm hầm, ông quay mình bỏ đi một mạch, gót nện cồm cộp với những sải chân dài như sải chân sơn dương.

Khi Eakar ra tới hành lang rồi, mọi người mới nghe tiếng ông ong óng vọng vào:

– Hừ, một lũ rồ! Ta không tin trường Đămri là pháo đài bất khả xâm phạm ở cái xứ Lang Biang này!

Chương 18

TÂM SỰ BAMURI

Ngay trong chiều hôm đó, Păng Ting và Suku xuất hiện ở lâu đài K’Rahlan với dáng điệu của những người vừa chạy thoát một bầy sói dữ.

Thằng Đam Pao thoáng thấy Păng Ting và Suku đẩy cổng rào, vừa “ơ” một tiếng, chưa kịp hỏi, hai vị khách đã phóng lại chỗ cầu thang xoắn rồi.

Păng Ting tông cửa phòng Nguyên một cú mạnh đến mức suýt chút nữa nó bổ