Disneyland 1972 Love the old s
Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213233

Bình chọn: 9.5.00/10/1323 lượt.

em chẳng có cách nào khác đâu. Hơn nữa, bọn chị cũng không cần em phải nhấc pho tượng lên.

Êmê dán mắt vào khuôn mặt khả ái của Suku:

– Em chỉ cần nói cho bọn chị biết lai lịch của pho tượng là được rồi. Nó là của ai, đặt ở đây với mục đích gì?

Giọng nói êm ái của Êmê như dòng suối mát chảy vào lòng Suku. Cơn giận phừng phừng của nó bị dập tắt một cách nhanh chóng.

Suku ngước đôi mắt sáng lên trần nhà, lẩm bẩm:

– Pho tượng của ai ư?

Trong khi Suku tìm câu giải đáp nằm đâu đó tuốt trên cao thì mọi người dồn mắt vào nó, thấp thỏm chờ đợi. Căn phòng đang ồn ào bỗng chốc lặng như tờ.

Kăply cụng đầu vào K’Tub tò mò hỏi:

– Thằng Suku có sẽ phăng ra không hở K’Tub?

– Anh yên tâm đi. Ông nó chôn nó trong thư viện bao nhiêu năm rồi. Nó đã nuốt hàng vạn quyển sách vào bụng. Tụi em gọi nó là Suku biết tuốt mà.

Kăply ngoảnh lại tò mò quan sát Suku. Lúc nghĩ ngợi, bộ mặt non choẹt của nó trông đăm chiêu như một ông cụ. Cả người nó bất động, mớ tóc mượt mà, màu xanh thẫm của nó bây giờ như biến thành rêu thật, bám cứng vào da đầu. Và cái cách nó cắm mắt trên trần nhà phải nói là trông giống hệt thầy Râu Bạc. Ý nghĩ đó khiến Kăply thấy buồn cười quá.

Thằng Suku nghĩ mãi, nghĩ mãi vẫn chẳng chịu hé môi, gương mặt càng lúc càng cau lại làm K’Tub không khỏi sốt ruột:

– Mày chẳng nghĩ ra cái cóc gì hở Suku?

– Tao nghĩ ra rồi! – Suku đáp bằng giọng rì rầm như gió thổi.

K’Tub hừ mũi:

– Nghĩ ra rồi sao mặt mày dúm dó như miếng giẻ rách thế?

Suku ném cho K’Tub một cái nhìn lo lắng:

– Chính vì nghĩ ra rồi nên tao không tươi tỉnh nổi.

Êmê chồm tới trước:

– Ai thế, Suku? Chủ nhân của pho tượng là ai, em nói đi!

Suku vẻ như không muốn nói, nó thở hắt ra:

– Đây là pho tượng của Baltalon.

Êmê ré lên:

– Sứ giả thứ ba của trùm Bastu!

K’Tub ôm đầu:

– Trời ơi! Hết tên sứ giả này đến tên sứ giả khác mò đến đây! Chúng nhất định giết chết anh K’Brăk rồi.

Tuy biết mình không phải là K’Brăk nhưng Nguyên vẫn không tránh khỏi cảm giác thấy bụng mình quặn lại.

Suku lắc đầu:

– Baltalon không đến đây. Hắn nuôi một con chim cắt, đặt tên là Boumboum. Chính con Boumboum tha pho tượng bay đến đây và bí mật thả lên bàn.

K’Tub vò tung mái tóc:

– Nhưng Baltalon làm thế để làm gì? Nặn tượng anh K’Brăk rồi đem tới đặt lên bàn. Hắn không điên chứ hả?

– Đó là lề lối hành động xưa nay của Baltalon. Baltalon có thói quen không bao giờ ra tay bất ngờ. Có vẻ hắn rất tự tin vào tài nghệ của mình. Trước khi hạ sát ai, hắn nặn tượng người đó rồi sai con Boumboum đem tới cho người hắn muốn giết. Năm ngoái, pháp sư Niê Blô, đội trưởng đội tuần tiểu lâu đài Sêrôpôk, không hiểu xích mích thế nào với Baltalon, đã nhận được một pho tượng như thế. Biết trước nguy hiểm, Niê Blô ở lì trong lâu đài, có nguyên đội tuần tiểu bảo vệ chung quanh, thế mà vẫn không thoát khỏi tai họa. Năm kia, phù thủy K’Sarem cũng táng mạng sau khi nhận được pho tượng của chính mình. Người ta gọi những pho tượng của Baltalon là pho tượng báo tử.

Suku cố giải thích bằng giọng bình tĩnh nhưng ai nấy đều thấy môi nó run run theo từng câu nói.

Êmê và K’Tub thì khỏi bàn. Cả hai mặt mày xám xanh, mắt mũi đột nhiên tối sầm.

K’Tub tưởng mình không thở nổi. Nó sợ hãi nhìn quanh, giọng khò khè như đang lên cơn suyễn:

– Biết đâu Baltalon lúc này đang quanh quẩn đâu đây!

Suku cau mày, nó hỏi một câu không ăn nhập gì đến nỗi lo trong lòng thằng bạn nó:

– Pho tượng này xuất hiện bao lâu rồi?

– Tao không rõ. Có lẽ chừng hai, ba ngày nay.

– Vậy thì cũng chưa nguy cấp lắm! – Suku tặc tặc lưỡi – Đúng một tháng sau ngày pho tượng báo tử xuất hiện, Baltalon mới ra tay. Luôn luôn là như thế!

K’Tub nghe ngực mình nhẹ được một chút. Nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm:

– Mày nói chắc đó chứ?

– Chắc. Tao đã đọc được điều đó trong cuốn “Mười sát thủ nổi tiếng nhất thời đại”. Từ rất lâu, khi chưa về đầu dưới trướng Bastu, Baltalon đã có lối hành động lạ lùng như thế. Vì vậy hắn còn có tên là Sát thủ ngày thứ ba mươi.

Từ khi biết K’Brăk lãnh án tử hình của Baltalon, Êmê đau đớn để cho đầu mình rớt “bộp” lên vai Nguyên, và từ cái tư thế rất giống tựa đầu vào một nấm mồ đó, nó cất tiếng rên rỉ:

– Như vậy là còn bao nhiêu ngày hả Suku?

– Có lẽ còn 27, 28 ngày chi đó! – Suku nặng nề đáp – Tốt nhất là chúng ta nên sục sạo quanh nhà. Bao giờ Baltalon cũng để lại những con số cho biết thời hạn còn lại.

Kăply nãy giờ không hé môi, bỗng ré lên:

– Đúng rồi, K’Tub! Con số 28!

Êmê, K’Tub và Nguyên, cả ba cái miệng cùng ré lên theo:

– Đúng rồi!

Và những cẳng chân rầm rập đổ xô lại chỗ chiếc giường. K’Tub chạy tới trước tiên và cũng là người khượng lại trước tiên:

– Quên nữa! Hồi sáng ba tao đã xoá mất rồi.

Suku lững thững bước tới sau lưng mọi người:

– Dù con số 28 có bị xoá, ngày mai vẫn tiếp tục xuất hiện con số 27. Cứ thế, ngày mốt con số 26, ngày kia con số 25… Mãi cho tới ngày cuối cùng.

Kăply nhìn Suku:

– Cũng ở trên giường?

Suku lắc đầu:

– Ở trên giường hoặc ở đâu đó trong nhà. Các con số 30 và 29 chắc chắn cũng đã xuất hiện nhưng chúng ta không để ý nên không nhìn thấy đó thô