g đang rơi vào.
Bọn Tam phù thủy cũng kinh ngạc không kém. Còn hơn cả kinh ngạc, cái mà bọn Tam phù thủy bộc lộ là sự giận dữ: cả ba thân hình cao lêu nghêu lúc này đang rung bần bật như ba cành cây khô trước gió, ba con hắc xà trên tay cũng uốn éo theo dữ dội như đang phối hợp với chủ nhân trong một điệu chết chóc. Sáu cái trừ trên mặt bọn Tam phù thủy lúc này biến thành sáu dấu cộng, từ trong đó chiếu ra những luồng sáng xanh lè, quét tới quét lui trên mặt Păng Ting, cứ như thể họ mới nhìn thấy cô bé lần đầu.
– Chẳng lẽ ngươi định giỡn mặt với Hắc tinh tinh bọn ta hả nhóc? – Một giọng rin rít phát ra, không biết từ ai trong số Tam phù thủy.
– Không… không… – Giọng Păng Ting như sắp khóc – Tôi không hề có ý đó…
– Nếu ta nhớ không lầm thì ngay cả bà của ngươi cũng chưa bao giờ muốn trêu bọn ta! – Chặn ngang câu nói của Păng Ting là một giọng hổn hển đầy phẫn nộ.
Păng Ting đưa tay lên bưng cằm như để cho bộ mặt khỏi chảy dài hơn nữa. Nó lắc đầu trong lòng bàn tay, giọng mếu máo:
– Trời ơi, tôi đã nói là tôi không có ý trêu chọc mấy ông mà. Vì làm sao mà mấy ông có thể chống lại Baltalon được cơ chứ?
Bọn Hắc tinh tinh có vẻ bất ngờ trước tiết lộ của Păng Ting.
– Baltalon, sứ giả thứ 3 của trùm Bastu ư? – Phù thủy đứng rìa bên trái ngạc nhiên hỏi lại.
Phù thủy đứng giữa thở đánh phì một cái:
– Ờ, nếu là Baltalon thì bọn ta đành rút lui.
– Thấy chưa! – Mặt Păng Ting tươi lên, nó vung tay với vẻ điệu đàng – Tôi đã nói ngay từ đầu là chuyện này không thể nhờ mấy ông được mà.
– Ta chưa thấy gì cả! – Phù thủy đứng bên phải cất giọng lạnh lẽo – Nếu biết đối thủ là Baltalon, sao ngươi còn gọi bọn ta tới làm chi?
Câu chất vất làm Păng Ting xịu xuống khiến nó một lần nữa phải đưa tay lên đỡ cằm.
– À, cái đó là do… tôi lộn! – Nó lí nhí giải thích, cảm thấy xấu hổ đến mức muốn cắt mặt liệng quách đi cho rồi – Lúc rút mũi tên tín hiệu, tôi quên để ý…
Sau một tiếng “hừ” bất mãn, bọn Hắc tinh tinh chụm đầu lại, nhìn từ xa tưởng như ba cành cây gác lên nhau. Xì xào một hồi, ba cành cây tách ra.
– Thôi được, nể mặt bà của ngươi, bọn ta sẽ không làm khó dễ ngươi. – Phù thủy bên trái khò khè nói – Nhưng từ lúc bọn ta xuất hiện đến giờ, tổng cộng đã mười tám phút trôi qua…
– Biết, tôi biết! Tôi sẽ thanh toán đầy đủ. Mười tám vị chi là 900 năpken! – Păng Ting vọt miệng, mau mắn đến mức có thể thấy rõ nó muốn tống bọn Hắc tinh tinh đi khuất mắt cho rồi. Vừa nói, nó vừa thọc tay vào túi, hối hả khua khoắng.
– Khoan đã, nhóc! – Phù thủy đứng giữa vung vẫy cánh tay làm con hắc xà ngóc cổ ngo ngoe trông phát ớn – Ngoài chi phí vừa kể, ngươi còn phải bồi thường thiệt hại cho bọn ta năm vohen nữa.
– Năm vohen? – Păng Ting nhảy dựng lên như bị con hắc xà thình lình mổ vào tay – Tức là 5.000 năpken? Mấy ông không hù tôi đó chứ?
– Ngươi cứ tính đi! – Phù thủy đứng giữa nhăn mặt khiến cái mũi lệch lăm le rớt xuống đất – Nếu bọn ta không dẫn xác tới đây, giờ này có lẽ bọn ta đang có một dịch vụ béo bở khác và thu nhập của bọn ta trong ngày hôm nay chắc không dưới 24.000 năpken, đó là bọn ta chỉ làm trong tám tiếng đúng theo giờ hành chánh. Còn nếu phải làm thêm giờ…
– Thôi, thôi! – Păng Ting nóng nảy cắt ngang – Tôi sẵn sàng trả mấy ông thêm 3 vohen. Đây là tất cả số tiền tôi có. Bây giờ mấy ông có xẻ tôi ra làm tám cũng chẳng kiếm được một năpken nào nữa đâu.
Vừa nói Păng Ting vừa rút tay ra khỏi túi quần, chìa tới trước mặt bọn Hắc tinh tinh một vốc tiền toàn những đồng vàng 100 năpken. Nhưng ngay lập tức nó đã phải rụt vội tay lại: vừa thấy những đồng tiền vàng lấp lóa, con hắc xà trên tay phù thủy đứng giữa hăm hở cuộn mình chuẩn bị phóng tới.
– Không được! – Phù thủy bên trái hừ giọng – Ngươi quá rành nguyên tắc của bọn ta mà, Păng Ting! Bọn ta có thể chết mất xác, nhưng tiền bạc thì dứt khoát không để mất một đồng nào. Ngày hôm nay, trừ 100 năpken đã đưa trước, ngươi phải trả cho bọn ta thêm 5.800 năpken không được thiếu một đồng.
Bọn Hắc tinh tinh không phải hạng người thích quát tháo, cũng không hề lớn tiếng. Những cái giọng lừ đừ, khọt khẹt, rin rít của họ khiến người nghe không khỏi nổi da gà. Nhát gan như Kăply chỉ mong sao mình đừng khuỵu chân té là giỏi lắm rồi.
Bộ mặt Păng Ting lúc này rúm ró cứ như đang bị một chứng nhức đầu khủng khiếp hành hạ, nhất là khi sáu cái dấu cộng trên mặt bọn Hắc tinh tinh càng lúc càng xanh lè như lân tinh, một dấu hiệu rất xấu đối với nó.
– Chị Păng Ting đừng lo! – Tiếng Suku thình lình vang lên giữa bầu không khí căng thẳng – Chị đưa 3 vohen cho họ đi. Em sẽ trả 2.800 năpken còn lại cho.
Vừa nói Suku vừa lôi ra từ trong túi áo một nắm tiền vàng ném về phía bọn Hắc tinh tinh. Gần như đồng thời, vốc tiền trên tay Păng Ting cũng bay vèo qua chỗ Tam phù thuỷ.
Trước một trận mưa tiền, ba con hắc xà đồng loạt hoạt động với một vẻ rất chi là hào hứng. Trước ánh mắt kinh ngạc của bọn trẻ, những con rắn quăng vút mình ra như những sợi dây thừng quẫy lượn giữa không trung, hứng trọn một lúc mấy chục đồng tiền vàng chỉ sau vài nhát quét, với một động tác phải nói cực kỳ chuyên ng
