Insane
Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Tác giả: Kim Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329870

Bình chọn: 7.5.00/10/987 lượt.

ng. Vì vậy, cô đã xóa bỏ.

Nghe thấy sự thực, lòng Mạc Dĩ Trạch trầm xuống, hai lạnh lẽo nhìn cô: “Tại sao?” Những chữ này dường như đã ngưng tụ tất cả oán giận của anh.

“Bởi vì. . . Bởi vì. . .”. Âu Xảo Lệ do dự không biết có nên nói hay không, thế nhưng, khi cô nhìn thấy tầm mắt cùng với hơi thở lạnh lùng của Mạc Dĩ Trạch, trong lòng lập tức trầm xuống. Dùng thái độ ôm sai tới cùng, cô lạnh lùng trả lời.

“Vì cô ta khiến anh mất đi hai chân!” Cô nói câu này như hét.

Quả nhiên, sau khi cô nói ra câu đó, thân thể Mạc Dĩ Trạch cứng đờ, sự hung ác lập tức ngưng lại trên mặt. Tròng mắt đen của anh chợt lóe lên nhưng vẫn không tin, cũng không mở miệng phản bác lời nói của Âu Xảo Lệ, mà lẳng lặng chờ cô nói tiếp.

“Ban đầu anh xảy ra tai nạn xe cộ, là vì cô ta; bây giờ anh phải ngồi xe lăn, tất cả đều do cô ta ban tặng!”. Âu Xảo Lệ vừa nói vừa còn giả bộ đáng thương, sau khi nhận thấy biến hóa của anh mới chậm rãi nói: “Anh và cô ấy từng yêu nhau, anh yêu cô ấy, cưng chiều cô ấy, nhưng cô ấy lại phản bội anh. Cô qua lại với anh nhưng vẫn lên giường với rất nhiều đàn ông, sau khi anh biết chân tướng mới xảy ra tai nạn xe cộ! Cô ấy là em gái em, thân là chị gái làm sao em có thể nhẫn tâm để anh tổn thương cô ấy, cho nên, em mới xóa bỏ những tư liệu kia”

Âu Xảo Lệ nói xong, nước mắt trong suốt lăn xuống! Nhìn đau thương khiến người ta đau xót.

Buổi nói chuyện với cô giống như sét đánh ngang tai bổ tới anh, Mạc Dĩ Trạch sửng sốt một hồi lâu, lúc này, anh mới đem tầm mắt nhìn cô, nói thật nhỏ: “Không thể nào”

Tại sao như vậy! Tại sao quan hệ giữa bọn họ lại như vậy!

Từ Minh Vũ đóng xấp tài liệu lại, anh nghĩ bọn họ là một đôi, cho nên, anh không nghĩ cô có liên quan tới hai chân tàn phế của mình.

Hiện tại, đó lại là sự thật. . .

Không, anh không tin! Anh không tin cô là người phụ nữ như vậy!

Trong lòng giống như có sóng to gió lớn, con ngươi bình tĩnh của anh bắt đầu hoảng hốt, anh cố gắng tìm ra chút sơ hở trên mặt Âu Xảo Lệ, nhưng căn bản là phí công!

“Anh vẫn không tin sao?” Thấy anh bắt đầu có chút rối loạn, Âu Xảo Lệ lại nhấn mạnh lời nói, tức giận rút ra một xấp hình ném trên khay trà thủy tinh bên cạnh anh nói: “Ban đầu, khi anh nhìn thấy những hình này nên mới giận dữ chạy đi, sau đó, giống như nổi điên muốn tìm cô ấy, nhưng lại xảy ra tai nạn xe cộ”.

Mạc Dĩ Trạch chuyển mắt nhìn những tấm hình bên cạnh, một giây sau, khuôn mặt anh lập tức tái nhợt.

Trong hình, cô và cô đêm đó là một người! Khác nhau là, cả người cô trần truồng đang nhiệt liệt quấn lấy một người đàn ông, trên dung nhan xinh đẹp lộ ra biểu tình kích tình, giống hệt đêm đó. . .

Đó chính là những tấm hình của hai năm trước, cảm thấy sau này có thể cần tới, cho nên, cô đem phim ảnh dấu đi. Không nghĩ rằng, bây giờ thật sự được sử dụng đến, điều này khiến Âu Xảo Lệ cảm thấy rất thỏa mãn.

Chương 92: Cô Bé Lọ Lem May Mắn Có Thai – Đe Dọa, Uy Hiếp (4)

Trong đầu hiện lên hình ảnh cô mềm mại đáng yêu ở dưới thân người anh quyến luyến, chỉ là lúc này Mạc Dĩ Trạch cũng không cảm thấy có bất kỳ vui sướng hay là thỏa mãn, mà là lửa giận không ngừng cùng chán ghét.

Nếu như không có những tấm hình này, anh cũng không tin một cô gái trong sáng thuần khiết linh động lại là người phóng đãng như vậy! Nhưng khi nhìn thấy, lúc này anh mới nhớ tới hôm đó sau khi tiến vào cô, sự thật cô cũng không còn tấm thân trong trắng nữa!

Nếu theo như lời Âu Xảo Lệ nói, cô là người hại anh thành phế vật, sau đó còn cùng đàn ông hoan ái mà còn xếp đặt không để ý đến anh. Một người đàn bà ác độc như vậy anh lại vẫn đối với cô có cảm giác! Mạc Dĩ Trạch nghĩ tới đây bởi vì tức giận thân thể bắt đầu run rẩy.

Nhìn bức ảnh trên bàn, anh thề: nếu như đây tất cả đều là thật, anh sẽ tuyệt đối không bỏ qua như vậy!

Tức giận xen lẫn không cam lòng đều cắn nuốt tất cả lý trí của anh, trong ánh mắt vui mừng của Âu Xảo Lệ anh mặt trầm xuống từ từ di chuyển xe lăn đến trước bàn làm việc, nhấn một chuỗi dãy số quen thuộc . . . .



Dưới ánh mặt trời Âu Y Tuyết thả hồn lên mây phát tờ rơi .

Trên trán trơn bóng mồ hôi chảy ra, khuôn mắt giống như búp bê chạm trổ tinh tế trắng bệch không có chút máu nào, hai mắt cô trống rỗng nhìn người lần lượt đi qua bên cạnh cô, nhưng không có mở miệng nói một câu.

Là anh. . .

Anh ta trở về. . .

Khi cô từ trong miệng người đàn ông xa lạ kia nghe được tên của anh, cô liền cảm thấy thế giới mình sụp đổ! Trừ cái tên này ra thì trong đầu không còn cái khác!

Có trời mới biết. Thì ra đêm đó người hoan ái với cô là anh! Người đoạt đi trinh tiết của cô, người thiếu niên giống như ác ma. . .

Là ông trời đùa cợt hay tất cả đều là nằm trong dự đoán của anh?

Cô không biết. . .

Suy nghĩ dần dần bay xa, trán đổ mồ hôi cũng càng ngày càng dày đặc, hô hấp của cô đột nhiên dồn dập sắc mặt càng trở nên tái nhợt.

Lúc này, một giọng nói vẫn ở phía sau của cô vang lên: “Chị Linh để cho chúng mình đi ăn cơm trưa, Tuyết, chúng ta đi” Trần Di mới từ trong tiệm thay xong quần áo cười đi về phía Âu Y Tuyết, nhưng khi thấy sắc mặt của của cô thì nụ cười l