ởng cho mình, không nói nữa, mình còn có một số việc, Tuyết gọi thức ăn trước đi”. Nói xong cũng giống nhau dặn dò nho nhỏ mấy câu nói, lúc này mới vội vã rời đi.
Âu Y Tuyết nhìn cô biến mất không xa, trong mắt có cảm kích.
Chương 139: Sai Khi Thân Thiết (2)
Sau khi Trần Di đi Âu Y Tuyết cũng không nghe lời cô gọi thức ăn, mà là nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn người qua lại mà ngây ngẩn cả người, cho đến Bé bên cạnh gọi cô mới lấy lại ý thức.
“Tiểu thư, cô xem là cậu chủ”. Bé kêu lên.
Cho là Bé đang ôm quyển tạp chí rồi cảm thán cô cũng không để ý đến, chỉ là cười nhạt. Nhưng Bé cũng không có vì vậy mà thôi, lại tiếp tục kêu lên: “A? Người phụ nữ đó là ai?”.
Nghe vậy Âu Y Tuyết đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình mới có chút phản ứng. Cô quay đầu lại cũng không thấy Bé cầm quyền tạp chí nào kêu lên, mà là nhìn về phía nào đó. Theo tầm mắt của Bé Âu Y Tuyết liền sửng sốt.
Chỉ thấy cách họ không xa có hai vợ chồng trung niên đang ngồi là Mạc Dũng và Lục Bình bên cạnh họ còn có một người Mạc Dĩ Trạch tây trang vô cùng trang nhã đập vào mắt cô và người phụ nữ đang ngồi cạnh anh áo đầm trắng nhũ, một phụ nữ vô cùng quyến rũ.
“Cậu chủ đang làm cái gì?”. Bé không chút sự thay đổi của Âu Y Tuyết tự nhiên nói: “Nhìn hoàn cảnh này giống như . . . . . giống như xem mắt á”.
Vừa dứt lời trong nháy mắt sắc mặt Âu Y Tuyết trắng bệch!
Đầu giống như bị một kích nặng nề, làm cho cô mất đi năng lực suy nghĩ. Hô hấp của cô bắt đầu gấp rút, sắc mặt tái nhợt như tuyết gần như trong suốt.
Bởi vì hai chữ kia của Bé như đánh vào trong bụng cô, cô cứ như vậy nhìn chằm chằm bọn họ một lúc lâu.
Bên cạnh không có lời nói truyền đến, Bé lúc này mới quay đầu lại . Vừa nhìn thấy Âu Y Tuyết so giấy trắng còn trắng sắc mặt của, lập tức vừa cả kinh: “Tiểu thư, sắc mặt của cô thế nào trắng như vậy?”.
“Tôi. . .” Lời nói của Bé trong nháy mắt lôi cô trở về thực tế, cô kinh ngạc nhìn Bé một lát, mới chậm rãi nói: “Tôi đột nhiên có chút không thoải mái, chúng ta trở về”. Trong lòng không khỏi có chút khổ sở, để cho cô có chút thở không nổi. Nhìn cách đó không xa Mạc Dĩ Trạch đang cùng cô gái kia cười nói, cô đột nhiên cảm thấy đau lòng, hơn nữa còn là chưa từng có trôi qua.
Đã lâu năm. Đau lòng?
Tại sao cô sẽ có cảm giác như thế?
Nhìn bộ kia làm cô buồn buồn cảnh tượng, một nghi ngờ đột nhiên chui ra.
Cô yêu anh?
Chương 140: Bắt Đầu Chiến Tranh Lạnh
“A”. Người tới không có bất kỳ chuẩn bị nên bị Tiểu Tiểu va chạm, cả người lảo đảo một bước, suýt nữa ngã xuống.
Còn chưa phản ứng kịp, Tiểu Tiểu đã bó tay luống cuống đứng tại chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đỏ bừng. Bé vừa cúi đầu không đành lòng nhìn vị quý phụ ăn mặc hoa lệ trước mắt, vừa không ngừng nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi”. Đều do bé, nếu không phải bé lỗ mãng xông về phía trước, không nhìn thấy bà ta, bé cũng đã không đụng vào.
“Một câu xin lỗi của mi là coi như xong chuyện sao?”. Quý phụ bị đụng căn bản không chú ý đến lời xin lỗi của Tiểu Tiểu, tiếp đó vung tay lên tát một cái.
“Chát”. Tiếng một cái tát vang lên, lập tức khiến tất cả mọi người trong nhà hàng xoay đầu lại, nhìn về hai người trong cuộc.
Tiểu Tiểu bởi vì một cái tát kia, mặt bị đánh lệch, sợi tóc vốn ngay ngắn cũng biến thành hơi xốc xếch. Bé kinh ngạc nhìn vị quý phụ phách lối trước mắt, lại nhìn những vị khách mang vẻ mặt đùa giỡn chung quanh, rốt cuộc nước mắt nổi lên trong hốc mắt.
Âu Y Tuyết cách bé không xa cũng mới phản ứng kịp, lúc thấy Tiểu Tiểu co rúm bả vai, tim không khỏi thắt chặt. Không nghĩ ngợi chút nào, cô cất bước tiến lên, đi tới bên cạnh Tiểu Tiểu. Nhưng cô không hề chỉ trích Tiểu Tiểu lỗ mãng, mà là nói xin lỗi với vị quý phụ kia giùm bé.
“Thật xin lỗi, đều do tôi sai, không liên quan chuyện của bé”. Thanh âm rất thanh thúy, cũng bao hàm áy náy của cô.
“Tiểu thư. . .”. Tiểu Tiểu uất ức ngẩng đầu nhìn Âu Y Tuyết đứng ở bên cạnh bé, nước mắt suýt nữa rớt xuống.
Quý phụ không ngờ sẽ có người ra ngoài giải vây, bà ta nhìn gương mặt tuyệt sắc của Âu Y Tuyết một lát. Đợi sau khi bà ta quan sát cả người Âu Y Tuyết một lần xong, miệng lập tức mỉa mai: “Tuổi nhỏ như thế đã mang thai, lớn cái bụng mà không ở trong nhà, còn chạy đến mất mặt xấu hổ, thật không biết xấu hổ!”.
Không ngờ bà sẽ nói như vậy, sắc mặt của Âu Y Tuyết lập tức biến đổi, tất cả lời nói xin lỗi lập tức bị nghẹn ở trong cổ họng.
Cảm thấy người bên cạnh biến hóa rõ ràng, Tiểu Tiểu liền có lòng bảo vệ chủ, không để ý vừa rồi bị tát một cái, cắn cắn môi ngẩng đầu lên nói: “Vị phu nhân này, tiểu thư của chúng tôi không thù không oán với cô, cô đừng làm khó cô ấy”. Tất cả đều là lỗi của bé, tại sao muốn chỉ mũi nhọn vào người vô tội!
“Làm khó?!”. Quý phụ cất cao giọng nói, không dám tin chuyển tầm mắt qua người trong cuộc Tiểu Tiểu, sau đó trên gương mặt trang điểm đậm tràn đầy tức giận: “Mi nói ta làm khó bọn mi?”.
Bà ta nói ra lời chanh chua này xong, lập tức khiến hơn phân nửa khách trong nhà hàng theo tiếng nhìn về họ. Dĩ nhiên cũng bao gồm, người ở bàn của Mạc Dĩ Trạch.
Lúc mới gặp gỡ Âu Y Tuyết