đành mặc kệ không thể lo xa, hai người bước lên bè gỗ. Độc Kiêu ra sức chèo với tốc độ nhanh nhất. Chèo tới nửa đoạn, bè gỗ vỡ tung ra. Hai thân ảnh rơi bõm xuống nước, cả hai cố hết sức, vật lộn với dòng nước chảy xiết mới bơi được lên. Vừa lên tới bờ đã có hàng trăm con độc xà nghoe nguẩy từ trên thân rơi xuống dưới mặt đất đồnh loạt bò tới rồi dừng lại, đầu ngóc lên cùng đồng thanh khè khè ra.Lũ rắn này màu sắc thật đẹp, làn da bóng nhoáng, quả thật là loại rắn cực độc, độc trong độc. Thật không còn nhiều thời gian nữa, cả hai người đều liều mạng xông lên, trường kiếm sáng choang rút ra chém tới tập vào độc xà. Cứ tưởng chỉ mấy trăm độc xà, ai có ngờ tới hết đám độc xà nãy chết tới một đám khác uồn uồn bò ra. Không biết bao nhiêu cho nói. Cứ đà thế này, chém chết hết tụi độc xà mà không bị cắn trúng mới lạ, không biết còn mạng để tới cứu Nhan Nhược Bình hay không còn chưa kể tới việc trễ thời gian nữa chứ.“chủ nhân, cẩn thận”~~ “muội muội, muội nghĩ Độc Lãnh có thể đến được đây trước giờ thân không?” – Hương Hồn khẽ hỏi“đồ heo chó tụi bay, phu quân ta sẽ tới cứu ta, chém chết chúng bay, đồ mặt sẹo xấu xí” – Nhan Nhược Bình dù bị đánh tới tàn thân liễu phế nhưng vẫn còn chút khí lực để **** rủaCHÁT!!!!“câm miệng đi tiện nhân, các độc xà bảo bối của ta sẽ hảo hảo tiếp đãi hắn, hahaha” – một nụ cười lạnh người vang lên.~Nói thật không có sai mà, một con độc xà màu tinh huyết nhắm hai chiếc răng nanh nhọn hoắc phóng thẳng vào vai của Lãnh Thiên, sự nguy hiểm kề cận, đúng là ngàn cân treo sợi tóc mà. Không…..không kịp nữa rồi, thật là không kịp không kịp nữa rồi……..Lãnh Thiên phải chết, phải chết vì độc xà sao. Độc Lãnh lừng danh thiên hạ, ai nghe thấy tên cũng thất sắc cả kinh, hồn bay tán vía vậy mà lại chết bởi độc xà sao.VỤT VỤT PHỤT PHỤT……………..“hai người không sao chứ, nhảy cả qua đây, lũ độc xà đó để ta lo, cho các người mở mắt thấy sự lợi hại của ta” – 1 thân ảnh nhỏ nhắn phun ra một tràng lửa xuyên thẳng vào tinh huyết độc xà, làm cho 4 con mắt trố lên muốn lòi cả ra ngoài. Độc Kiêu lắp bắp nói:“ngươi…….ngươi ….cáo tinh……ngươi biết phun lửa sao?“xì, nhảm nhí, lui ra đi” – cáo tinh hướng chiếc mõm cáo lên hít một hơi, hai má phồng ra, một trận lửa thổi bùng bùng khắp nơi, kèm theo gió đang vi vu thổi trong rừng nữa chứ. Đúng là thiên thời địa lợi nhân hoà mà, gió mang lửa cháy bùng bùng bùng bùng, đem cả lũ độc xà làm thành món thịt xà nướng hảo thơm nga. Chẳng mấy chốc bọn độc xà đã ngao du trong đám lửa mà biến thành xà nướng cả rồi. Nhưng đây là rừng, cây cối um tùm, gỗ thì bắt lửa, cháy bùng bùng vậy, có mà xông vào chó thành thịt người nướng. Lãnh Thiên cau có nhìn cáo tinh, làm cáo tinh ai oán: “ngươi liếc gì ta, làm ơn mắc oán nga, cứu ngươi mà ngươi không có thèm cảm ơn lấy một câu”. Nói rồi cáo tinh lại hít lấy một hơi thật dài, bụng phình trương raÀO ÀO ÀO ÀO ÀO!!!!!!!!Nước phun ra xối xả dập tắt đám cháy kia. Ba thân ảnh lại tiến vào rừng tiếp tục. Thêm một trận địa an toàn vượt qua. Vừa đi Độc Kiêu cũng không quên mang thắc mắc trong lòng mà trút ra:“cáo tinh đệ đệ, sao đệ biết chúng ta gặp nạn?”“ta là loài hồ yêu, hồ yêu và xà yêu vồn rất nhạy cảm lẫn nhau, chính xác là ta rất ghét lũ xà, hễ bọn chúng gần đây là ta cảm nhận mùi được ngay”“ra thế, ta không biết là đệ biết phun lửa và nước nga”“ta là sủng vật của thái thượng lão quân, nhưng có đi theo thần lửa và thần nước học chút đạo thuật”“trước giờ không thấy đệ sử dụng”“đây là nhân giới, ta là người cõi thiên, không thể tuỳ tiện lộ thân phận cũng như phép thuật, trừ những trường hợp cứu người nguy cấp thật sự mà thôi”Cả hai một người một cáo đang trò chuyện say sưa, trong khi một kẻ thì im lặng tuyệt đối, trong lòng y đang lo lắng ột hình bóng nào đó, còn tâm trạng đâu mà nghĩ tới mấy cái việc này.VÚT VÚT!!!!!!“hừ, lại tiếp tục nữa rồi” – cáo tinh hừ mạnh, nhảy lên dùng 4 chân bấu chặt cánh tay trái của Độc Kiêu. Lãnh Thiên và Độc Kiêu lại rút trường kiếm ra đối phó với tiễn độc. Tiễn được bọn hắc y nhân bắn ra bay còn nhanh hơn đám tre nhọn khi nãy, lại mang thêm độc nên chỉ cần bị xước nhẹ cũng tàn hơi ngay. Thật là cần thập phần cẩn thận. Thời gian thật còn lại không nhiều, nếu để qua giờ thân thì nguy khốn.Có cái gì đó rất là lạ trên khuôn mặt của Lãnh Thiên. Không phải, phải nói là vô cùng khác lạ, từ Lãnh Thiên phát ra một cảm giác của máu, mùi vị của chết chóc, mùi vị của thối rữa vậy. Đôi mắt đen láy của y biến huyết quang mở rộng, con ngươi thâm lại, co rút thành một đường, làn môi bạc mỏng giờ đây xám đen lại, là trúng độc sao, dĩ không, không phải trúng độc, mà là khuôn mặt ác quỉ thật sự, quỉ Độc Lãnh đã xuất hiện rồi, đấy chính là lúc phần ác tính trong người Độc Lãnh chiếm trọn phần hồn, thanh kiếm âm dương trong tay hai màu xanh đỏ sáng lên, một mặt nóng hừng hực, một mặt lạnh lẽo âm hư, một bàn tay thu lại xoay tròn theo ngữ âm dương ngũ hành bát quái càn khôn chi đạo.Một chưởng lực mạnh mẽ giải phóng ra hai khí thần âm dương một xanh một đỏ theo khối phong thương gió lốc đan lồng vào với nhau cuốn phăng tất cả trên quĩ
