Polaroid
Cô Dâu 17 Rưỡi

Cô Dâu 17 Rưỡi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323275

Bình chọn: 8.00/10/327 lượt.

o lắng rối như tơ vò của mình…cuối cùng rồi nó cũng biết được lí do thật sự mà chẳng cần nghĩ ngợi gì nữa.Nhưng có vẻ như cái sự thật nào cũng mang đến cho người ta cảm giác đau,không thể tin nổi thì phải…Hiện ra trước mắt nó sao mà…phũ phàng quá,có lẽ mắt nó hoa hay sao,còn hơn cả dự định xấu nhất mà nó đã nghĩ đến trong đầu khi nãy.Từ xa nó nhìn thấy anh,cái dáng người cao cao,thanh thanh đang bước đi chân xiu đó…và bên cạnh anh là Tống Phương chứ không phải Hồng Khôi

nữa.Họ đi ép vào nhau,ôm nhau bước vào nhà,lướt qua…trong sự ngỡ ngàng và…chết lặng của nó.Nó như là người vô hình trong mắt anh…Là anh không thấy hay cố ý như không thấy nó vậy.Trong khi ánh mắt Tống Phương dừng lại trên gương mặt giờ đây như tượng của nó,bỏ lại cái nhìn đầy khinh khị,thách thức và chế giễu nó-1 người thất bại.Có lẽ tại gió lạnh quá,nên xung quanh sao ảm đạm,cô quạnh và hơn hết là…xa lạ quá

“Không đâu,chắc tại windy say,nên anh không nhận ra mình thôi,anh không thể đi qua mình mà không có phản ứng,như mình là một người vô hình được”

Nghĩ vậy,nó nhanh chóng chạy vào trong,anh cùng Tống Phương đang ngồi ở sofa,Tống Phương rót nước đưa anh uống,nhìn như một người vợ đang chăm sóc chồng mình vậy.Nó bình tĩnh cất giọng nhè nhẹ,ngữ điệu không có vẻ giận giữ hay trách móc

-Anh uống rượu sao,anh đã ăn gì chưa để em dọn cơm cho anh ăn?

Anh đạt ly nước xuống,ngửa đầu lên xoáy ánh mắt…vô hòn vào nó như dò xét

-C…Cô…là ai?

-…-Im lặng

-A ha ha,chẳng phải đây là cô vợ xinh đẹp,giỏi giang của Minh Long này hay sao…a ha ha

Gật gù vài cái,anh giơ tay chỉ vào mặt nó rồi cánh tay lại rơi xuống,windy cười như điên dại,liệu anh có biết mình đang làm gì,nói gì không khi lượng cồn trong người anh còn đầy ắp.Nhanh chóng,anh lại chỉ tay vào mặt nó,dứt khoát,mạnh bạo,2mắt long sòng sọc gặn lên những tia đỏ hằn rõ

-Cô…sao còn không đi đi,ở đây làm gì hả,đi đi…đi đến với tình nhân của cô đi…các người đi hết đi…hay cô còn muốn ở lại đây xem tôi thê thảm đến mức nào hả…hahaha

-…

Im lặng…thực sự nó không biết anh đang nói gì cả,sao lại có chuyện đi với ở ở đây,sao lại có tình nhân với thê thảm ở đây.Nó không hiểu,thực sự không hiểu anh đang nói gì,có lẽ anh đang say nên mới vậy,mới nói những lời không đâu thế này

Nó lại gần anh,1 tay đỡ anh,mặt quay lại phía Tống Phương nói nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ và dứt khoát

-Cảm ơn cô đã đưa anh ấy về,giờ cô có thể về được rồi,đã quá trễ

Tống Phương tái mặt tức giận vì thái độ của nó,đang định nói gì đó thì windy hất mạnh tay nó ra

PINH….chiếc ly trên bàn bị rơi xuống,vỡ vụn(t/g:bà con cô bác thông cảm,mình chẳng biết tiếng ly vỡ sẽ như thế nào,hjjj…tự tưởng tượng nha mọi người:D),tay nó vô tình bị một mảnh cứa vào…máu chảy,xót lắm,nhưng nó không hề quan tâm đến vết thương,đứng dậy,nó lại đỡ anh,coi như vừa rồi là một chuyện chẳng có gì đáng để tâm đến.Nhưng lần này windy quát to hơn,âm thanh phát ra như tiếng sấm rền vậy…như tiếng nổ của 1 quả bom nguyên tử…ập mạnh,dữ dội,và chắc chắn sẽ để lại dư âm lớn.Anh như không hề biết đến vết thương vừa bị mảnh chai cứa tay nó…

-Cô là gì…là ai…cô có quyền đuổi người con gái tôi đem về hả,cô có tư cách đó hay sao,người phải đi chính là cô…đi đi,cút đi…đến với thằng mà cô yêu đi

Tay windy chỉ ra phía cửa,không thèm nhìn nó rồi lại ngồi xuống…ôm hôn Tống Phương 1 cách điên cuồng,cứ như không hề tồn tại nó ở đó vậy

Nó đứng yên,không một động tĩnh…nói cách khác là nó bất động,khéo mắt long lanh nhưng dường như nó đang gồng mình lên để giọt nước mắt đó k tràn khóe mi.”Còn đứng đây làm gì nữa Hoàng Kim Gia…mi còn đứng đây làm gì nữa,chẳng phải người ta đã nói là mi đi đi còn gì,hay còn muốn đứng đây để thấy tình cảm mà người ta đối với mi…đau…ta đau quá”

Gia Gia chạy vuột ra ngoài,trong lòng nó giờ đây không thể dùng một từ ngữ nào để có thể diễn tả hết,”cút đi…cút đi…cút đi…người con gái tôi đem về…đem về…đem về…”.Từng lời nói của anh cứ vang vọng mãi trong đầu nó,đau quá,nặng nề quá…sao từng lời anh thốt ra giờ đây lại như là từng con dao găm đâm thẳng vào tim nó vậy…đau…đau lắm…liệu anh có biết được cảm giác này của nó không.Nó đã làm gì sai để phải như thế này,phải nghe những lời đó từ chính anh.Nó đã cố gắng tha thứ và tin tưởng anh,để rồi nhận lại là những đau đớn thế này sao.Rồi đây giữa anh và nó sẽ đi về đâu đây.

Cái dáng người mỏng manh của nó cứ lê bước trên con đường heo hút vắng bóng người,gió thổi mạnh vào cái thân ảnh đó,tóc dài bay bay,gió ép sát bộ đồ ngủ mỏng manh vào người…liệu,nó có chịu đc với sự vô tình của gió khi chỉ phong phanh như vậy…Heo hút,trống trải…thấm đượm không khí ảm đạm xung quanh.Ánh đèn vàng của đèn đường cứ lặng lẽ đổ về sau càng làm xung quanh thêm phần cô đơn,sầu thảm

Một giọt…hai giọt…ba giọt…những gì chịu đựng lâu ngày giờ không thể chịu hơn được nữa,nước mắt lăn dài trên khóe mi,chảy dài xuống khuôn mặt vô hồn ấy…nó đắng,nó chát quá.Gia Gia đưa tay lên quệt đi…có cả vị tanh,vị mặn của…máu.Và rồi…nó cứ bước đi…

**

Nó vừa chạy ra khỏi cửa,windy lập tức buông Tống Phương ra,điều đó không khiến Tống Phương hụt hẫng