1 màu trác tinh…keng…tiếng con dao rớt xuống
-windy…anh…anh không sao chứ
Tay nó đang được anh đỡ,máu trên cánh tay anh từ từ rớt từng giọt,từng giọt xuống,thấm vào áo nó,nó hoảng sợ,mắt long lanh ngấn nước…
-anh đừng làm em sợ…đừng làm em sợ mà
Nó như nói trong từng tiếng nấc…hoảng loạn…nó sợ máu…rất sợ,chỉ vì cứu nó mà anh mới bị như thế này.Còn Tống Phương,cô ta không biết chuyện gì đang diễn ra nữa…thật sự…thật sự cô ta không hề muốn làm thế…nhưng tại sao…tại sao khi đó tay cô lại vung ra…cô ta đứng không vững nữa…con dao cầm trên tay giờ đang dính máu…rớt xuống
-minh long…minh long…em…em xin lỗi…em…em không cố ý…
Cô ta lắp bắp,nhìn windy đầy tội lỗi,cơ thể run lên bần bật
Anh nhìn nó,1 tay đang ôm lấy vết thương,tay còn lại vút nhẹ vài lọng tóc mai,lau đi những giọt nước mắt đang chực chờ rớt xuống kia,rồi lại quay sang tống phương,nhìn ánh mắt thầm biết ơn cô biết bao
-Anh không sao…tôi không sao…vết thương nhẹ thôi,2 người đừng khóc…đừng lo gì cả…sẽ khỏi mau thôi…cảm ơn em…Gia Gia…vì em đã không sao…cảm ơn cô…Tống Phương…vì cô đã không làm gì cô ấy
Nó nhìn anh k nói gì…lo lắng đã nghị trị khắp ng nó rồi
-em…em xin lỗi…anh phải mau đến bác sĩ…đúng rồi…bác sĩ…mau….cô gọi điện mau cho bệnh viện bảo họ chuẩn bị trước…chúng ta đi mau…
Tống Phương lắp bắp…rồi giục nó gọi điện cho bệnh viện trung tâm
Trên chiếc xe đỏ như máu đó,giờ đây đang chở nó,tống phương,và windy mang vết thương đến bệnh viện.tuy vết thương ở tay k sâu,chỉ bình thường,nhưng anh phải băng bó,nên việc cửa động và sinh hoạt có phần hơi khó khăn.tất cả đều phải nhờ người giúp
Tống phương vừa từ phòng trưởng khoa trở về phóng windy thì bắt gẳp cản Gia Gia đang xúc cháo cho anh ăn…và hơn hết,ánh mắt họ trao nhau đầy thâm tình và hạnh phúc…cô biết rằng…đã đến lúc…cô…nên chấp nhận…sự thật….
Tống Phương thực sự yêu windy,nhưng cái cách mà cô dành tình cảm cho anh lại không giống như những người khác.cô nghĩ rằng yêu là phải được ở bên cạnh săn sóc cho anh…vì thế nên…cô mới làm những chuyện ngoài sức tg̉ của chính bản thân mình như vậy.cô đâu biết rằng lúc anh kéo Gia Gia ra và đỡ lấy vết dao đó thì cô đã hoàn toàn bị khuất phục trước 2 người họ,trái tim cô như tan vỡ ngàn mảnh…và chính lúc đó sự ân hận trong cô xuất hiện…từ bỏ…cô phải từ bỏ anh thôi…để cho anh-người cô yêu đc hạnh phúc.vì chỉ có 1 người có thể làm đc thôi,mà người đó “lại không phải là cô”…cô sẽ không bao giờ có được cái may mắn đó
Lặng lẽ bước ra khỏi bệnh viện,thoát khỏi cái không khí âm u,lạnh lẽo của máy lạnh,khỏi cái mùi khó chịu của thu
ốc khử trùng…ánh nắng bên ngoài mới thoải mái,ấm áp làm sao…Và…phía xa xa kia…một chàng trai đang tựa lưng vào chiếc xe…hướng ánh mắt nhìn về phía cô và…mỉm cười
-Thừa Lâm…-Tống Phương ngạc nhiên cất tiếng gọi…nhưng cô vẫn nở 1 nụ cười
*****
…Ting ting…-tiếng tn vang lên
Windy đọc xong tin nhắn thì mỉm cười,anh nhanh tay rep lại
Tin nhắn vừa được gửi đi thì ở nơi nào đó,khóe môi ai đó cong lên nhẹ nhàng.Còn ở đây,ngay trong căn phòng bệnh nhân này thì
-là tin nhắn của ai vậy,nhìn anh vui vẻ quá nhỉ,tay đã thế mà còn nhắn lại được…vậy anh tự ăn đi
Nó giỗi khi nhìn thấy gương mặt vui vẻ “đến là khó chịu” của anh(t/g:bó-sờ-tay=.=)
-ơ…anh…-windy thoáng bối rối,nhưng nhiền cái điệu bộ nó dễ thương không chịu được…nó…đang ghen.Anh nghiêng đầu,nheo nheo mắt nhìn nó mà hỏi-em…em đang ghen à
Nghe vậy,nó giãy nãy lên,nhưng nó đâu biết rằng mặt nó giờ nhìn đang đỏ như quả cà chua chín,thế nhưng lại vẫn cố cãi
-ai mà thèm ghen…anh có thế nào…em cũng mặc
-thật không?-windy cố vặn vẹo nó
-thật
-thật chứ
-thật-nó hét
-không ghen à
-không
-thế tha thứ cho anh
-không…th..tha….-nó chưa nói hết câu thì dừng lại
-em không tha thứ cho anh thật à…hjc…anh biết lỗi rồi mà vợ yêu…nhé…tha thức cho anh lần này nhé
Windy làm mặt trẻ con…2 mắt chớp chớp nhìn nó,tay cứ đung đưa tay nó…Gia Gia hất mạnh tay anh ra đứng dậy nói
-khô…không…
Nhưng lời nói chưa hết thì cô chợt nghe 1 tiếng”á” ở phía sau…hình như…từ anh…anh…anh đang bị thương ở tay mà…nó lại hất mạnh tay anh ra…nó lo lắng khi nhìn thấy mặt anh nhăn nhó,tay đang ôm cánh tay vẻ đau lắm…không biết anh có sao không…nó tự trách mình
-em xin lỗi…anh…anh không sao chứ
Vừa nói nói xừa xoa xoa cánh tay anh,mắt hết nhìn anh rồi lại nhìn cánh ta bị thương..lo lắng và ngờ nghệch hết mức(Bị lừa rồi…hahaha)
-anh đau…đau lắm…sao mà em…
Chưa nói hết câu thì nó đã cắt lời anh,tưởng anh đau thật nên nó cứ như gà mắc tóc…chân tay luống cuống…không thể nói gì được…bất chợt nó…hôn nhẹ lên làn môi đang bu loa kia…nhanh thôi…nhưng cũng khiến windy lặng người
-em xin lỗi…em xin lỗi…tha tha thứ cho anh…tha thứ mà…anh đừng bị sao hết nhé
Nhìn vào mắ