nơi vậy. Định đặt lon nước lên bàn thì tiếng Nguyên vang lên, đầy chua xót:
-Mày đã yêu ai bao giờ chưa?
-Mày hiểu được cảm giác của tao không?
-Tao….. – Dương ngắt lời Nguyên nhưng vẫn không nhanh bằng…..
-Đối với tao…..cô ấy là tất cả đấy!
Bình tĩnh uống thêm một ngụm nước nữa, Dương đứng dậy chỉnh lại chiếc áo blue trắng tinh. Ánh mắt anh lúc này vừa lạnh giá, vừa thương cảm:
-Cô ấy là tất cả đối với mày. Nhưng đó……là Bảo Trân, cô gái được mày cứu trên biển. Còn đây, là Hoàng Hạ Quyên, tiểu thư quyền quý của tập đoàn Hoàng Quân. Hai con người ấy hoàn toàn khác nhau. Hãy nhớ kỹ điều đó, tao thành khẩn khuyên mày đấy Nguyên!
Nói xong Dương vứt lon 7Up vào trong sọt rác rồi quay người bước đi. Bỏ lại Nguyên đang chết lặng vì câu nói vừa rồi của anh.
-Haiz……..
Đau lòng quá!
Ngẩng mặt lên nhìn bầu trời trong veo xanh ngắt, Nguyên hồi tưởng lại những kí ức mới hôm nào giữa cậu và Bảo Trân.
-Biết làm sao bây giờ! Đã quá trễ rồi………..
Đấm mạnh một cái vào thành ghế, Nguyên bỏ đi về phía tầng lầu phía Đông, nơi có phòng khám chữa bệnh của Trịnh Văn Dương.
“Cộc…cộc….”
-Vào đi!
-Dương!
-Hửm? Sao mày lại đến đây? – Dương tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Nguyên đang đứng lù lù trước cửa phòng.
-Thích thì đến thôi!
Nguyên nhún vai một cái rồi thản nhiên đi vào. Dương bỏ cây bút bi xuống, tay chống cằm nhìn Nguyên khó hiểu. Nguyên bực dọc búng tay vào trán anh một cái:
-Thằng khỉ! Mày si mê sắc đẹp của tao vừa thôi chứ!
Dương xoa xoa vùng trán bị búng đang đỏ ửng lên, lẩm bẩm rủa xả cái gì đó. Xong anh ngó Nguyên từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, từ trái sang phải.
-Mày vẫn bình thường chứ Nguyên? Tao thấy mày lạ lắm đấy!
-Hơ….hơ…..tao đủ sức để hạ gục một con bò mộng đấy! – Nguyên bật cười đắc chí, kéo tay áo lên khoe “chuột”.
Cả hai rơi vào trạng thái im lìm. Dương tiếp tục cầm bút lên để hoàn tất các hồ sơ bệnh án. Một lúc sau, lại có tiếng thở dài vang lên cạnh tai anh. Dương khẽ đảo mắt liếc nhìn Nguyên. Cậu nói lí nhí:
-Tao sẽ không đến tìm Bảo Trân….à quên….Hạ Quyên nữa! Mày cứ yên tâm. Nhưng có gì phải báo cho tao biết ngay đấy. Còn nữa…..tao sẽ không từ bỏ cô ấy đâu, dù có phải tranh giành với Nguyễn Hải Thanh!
Dương khẽ mỉm cười, vỗ vào vai Nguyên một cái:
-Tao biết rồi! Chúc mày may mắn nhé!
Nguyên cười tinh ranh rồi nhảy phóc xuống khỏi bàn làm việc của Dương. Tuy không biết tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy ra nhưng cậu vẫn cảm thấy vui vui, xen lẫn vào đó……sự bất an!
~oOo~
*0:27 a.m:
Giữa màn đêm yên lặng tĩnh mịch, vạn vật đều đang say giấc nồng trong vô vàn giấc mộng. Đã 3 ngày trôi qua nhưng Hạ Quyên vẫn chưa tỉnh dậy, điều này làm Hải Thanh vô cùng lo lắng, nhưng vẫn phải chờ đợi theo lời bác sĩ đã dặn thôi.
Cơn buồn ngủ đang mê hoặc lấy anh. Mi mắt nặng trĩu từ từ hạ xuống. Hải Thanh quyết chống chọi với nó để canh chừng Hạ Quyên nên gượng đứng dậy, định sẽ đi xuống máy bán nước tự động mua một lon café. Dịu dàng thả tay Hạ Quyên ra và chỉnh lại chăn cho cô, anh nhẹ nhàng nói:
-Đợi anh một lúc nhé, anh sẽ quay lại ngay!
Cánh cửa đóng lại, không gây ra một tiếng động gì khác. Không gian tối tăm bao trùm kéo theo sự lặng im đến đáng sợ. Trong tiềm thức của cô gái đang nằm trên giường bệnh kia, những hình ảnh lạ lùng miên man hiện ra. Chiếc váy cô dâu…..những kẻ lạ mặt….sóng biển…..vực thẳm…….một người con trai….trang sức….món lẩu tan chảy như kem…..con cún xù……
Có tiếng rên đau đớn khe khẽ giữa bức màn đêm. Đường kẽ màu xanh tượng trưng cho nhịp tim của bệnh nhân trên màn hình của máy bỗng gấp khúc mạnh hơn. Nét uốn cong cao thấp hỗn độn. Chuyện gì đang xảy ra?
Toàn thân Hạ Quyên run lên bần bật làm chiếc giường cơ hồ cũng bị rung chuyển theo. Nhịp tim càng lúc càng tăng mạnh, tiếng rên từ cuống họng của cô dần lớn hơn như muốn bùng phát. Đôi mắt to tròn long lanh lâu nay luôn nhắm lại trong trạng thái ngủ mê chợt mở bừng ra. Bàn tay Hạ Quyên xiết chặt bấu lấy ga giường làm nó nhăn nhúm, gần như bị xé rách.
Vừa lúc đó, một cô y tá ở phòng bên nghe thấy âm thanh của chiếc máy nhịp tim phát ra bất thường liền chạy vào kiểm tra. Trông thấy mắt Hạ Quyên mở ra thao láo và khắp người đang run lên, cô y tá nhanh chóng ló đầu ra ngoài gọi người đến. Vài phút sau, bác sĩ Đường Ngân Tâm cùng 2 y tá nữa đã có mặt. Mặt ai nấy cũng len lỏi sự vui mừng khi cô tiểu thư giàu có này đã chiến thắng được thần chết. Ngay lập tức họ liên lạc ngay cho gia đình của cô.
Hải Thanh lúc ấy cũng vừa mua xong lon café. Một nam y tá trực phòng Hạ Quyên tìm thấy anh liền báo tin vui. Anh kinh ngạc đến nỗi đánh rơi luôn cả ly café sữa thơm lừng xuống đất. Nụ cười hạnh phúc tan biến lâu ngày giờ đã trở lại trên đôi môi nhợt nhạt của Hải Thanh. Không do dự thêm một giây nào nữa, anh quay đầu chạy thẳng về phía tầng lầu có căn phòng VIP đặc biệt. Đôi chân như thấu hiểu suy nghĩ của chủ nhân nên chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã có mặt trước cửa phòng.
Hạ Quyên nằm trên giường ngoan ngoãn để cho các bác sĩ kiểm tra. Nhận ra sự có mặt của Hải Thanh, nỗi nhớ dạt dào ùa về trong tâm trí cô. Khó nhọc đưa một c