Pair of Vintage Old School Fru
Cô dâu mặc váy đen

Cô dâu mặc váy đen

Tác giả: Yose_BTB

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323353

Bình chọn: 7.00/10/335 lượt.



– Cô Thiên Di, cô không sao chứ? Cô thấy thế nào rồi? Để tôi đi gọi bác sĩ.

Thiên Di vội nắm lấy tay cô Sang:

– Cháu không sao.- Nó lắc đầu rồi lại quay sang Mạnh Hoàng đang đứng bên cạnh.- Thấy không? Anh đâu phải là người vô tình. Anh đã cứu tôi.

– Vớ vẩn!

Mạnh Hoàng đứng lên rồi quay lưng bước đi. Thiên Di mỉm cười, ánh mắt đầy ấm áp : “Cảm ơn nhé.”

CHƯƠNG 5

-Các cậu cứ làm như lời tôi dặn. Có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tuyệt đối không được hé răng nửa lời với người khác.

Một nữ sinh cùng ba nam sinh khác có vẻ lén lút đang đứng nói chuyện. Một xấp tiền được lôi ra từ chiếc túi xách hàng hiệu của nữ sinh kia. Nam sinh với dáng người cao lớn nhất nhanh chóng cầm lấy xấp tiền rồi cả ba vội vã đi xuống cầu thang. Ánh mặt trời chói chang chiếu xuống sân thượng của trường cấp ba Đại Nam, chiếu rọi cả khuôn mặt xinh đẹp nhưng hiện rõ vẻ thủ đoạn của Lê Linh.

***

Tiếng trống hết tiết ba vang lên, cô chủ nhiệm liền gọi Thiên Di:

– Thiên Di, em mang giúp cô tập tài liệu và vở bài tập của các bạn lên văn phòng nhé.

– Vâng.- Thiên Di nói rồi khệ nệ ôm đống vở đi.

– Để tôi giúp bà.

Hoa cười và chia chỗ vở ra làm hai phần. Nó và Thiên Di vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ, đề tài chính xoay quanh bộ phim mới chiếu trên kênh Disney. Sau khi hoàn thành công việc mà cô chủ nhiệm giao, cả hai định quay lại lớp nhưng vừa bước chân xuống cầu thang thì Lê Linh từ đâu bỗng dưng xuất hiện.

– Minh Long đưa cho cậu cái này.

Nói xong, Lê Linh quay lưng bước đi trước sự ngỡ ngàng của Thiên Di và Hoa. Thiên Di chậm rãi mở mảnh giấy ra. “ Gặp cậu vào giờ ra chơi tiết ba trên sân thượng. Mình sẽ chờ cậu.” Thiên Di quay lại nói với Hoa:

– Bà về lớp trước đi, tôi lên sân thượng gặp Long một lát rồi sẽ xuống.

– Bà không thấy có gì lạ à? Tôi thấy hình như có vấn đề. Tại sao Minh Long không trực tiếp gặp bà mà lại hẹn lên sân thượng? Đã vậy còn chuyển lời nhắn qua Lê Linh nữa.

– Tôi cũng hơi thắc mắc nhưng dù sao cũng nên lên trên đó xem thử.

– Vậy để tôi đi cùng bà. – Hoa nói với giọng đầy lo lắng.

Cả hai cùng nhau đi lên cầu thang. Trong lòng Thiên Di không khỏi băn khoăn, những lời mà Hoa nói hoàn toàn có lí. Đến sân thượng, Thiên Di đưa mắt nhìn xung quanh nhưng không thấy ai. Chờ thêm một lát rồi nó quyết định đi xuống. Vừa quay lưng lại bỗng Thiên Di chạm mặt ngay ba nam sinh. Người đứng giữa với khuôn mặt dữ tợn khiến Thiên Di rùng mình sợ hãi, nó lùi lại vài bước theo phản xạ.

– Cậu là Thiên Di phải không?- Người kia tiến lại gần Thiên Di.

– Các cậu là…- Thiên Di hỏi, trong lòng linh cảm có chuyện gì đó không tốt sắp xảy ra.

– Các cậu muốn gì? Tránh ra cho chúng tôi đi.

Hoa lớn tiếng, một tay đẩy kẻ đang chắn đường ra, tay còn lại kéo Thiên Di đi. Nhưng sức của Hoa làm sao có thể bằng sức của mấy nam sinh cao lớn này chứ! Nam sinh với khuôn mặt dữ tợn kia cười khả ố:

– Cậu có thể đi, nhưng cô ta thì không. Thiên Di, cái tên cũng đẹp như người vậy. Nhưng nếu khuôn mặt này bị đánh thì sẽ thế nào nhỉ?

Thiên Di sợ hãi, nó chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì bỗng “bốp!” một tiếng, mặt Thiên Di lệch hẳn sang một bên. Má trái của nó nóng ran, vài giọt máu rỉ ra từ khóe miệng. Thấy vậy Hoa hốt hoảng chạy lại:

– Thiên Di, bà sao rồi?- Rồi Hoa quay sang nhìn đám người kia bằng ánh mắt giận dữ và căm phẫn.- Các người điên sao? Có phải là đàn ông nữa không hả?

– Tránh ra! Đừng xía vào chuyện của người khác.

Một trong hai nam sinh còn lại thô bạo lôi Hoa ra khỏi Thiên Di. Không chần chừ gì nữa, cả ba người lao vào đánh, đấm Thiên Di. Những cơn mưa đòn trút xuống không ngừng nghỉ khiến Thiên Di không còn sức để kháng cự, nó chỉ biết ôm mặt đầy đau đớn. Thấy bạn mình như vậy, Hoa ra sức kéo mấy kẻ kia ra, vừa kéo vừa gào khóc:

– Làm ơn đừng đánh nữa. Tôi xin mấy người đó, làm ơn dừng lại đi!

Van xin vô tác dụng, Hoa liền chạy xuống dưới để tìm sự giúp đỡ. Nhưng tìm ai, tìm ai bây giờ? Các lớp đều đã vào giờ học, vả lại nếu chuyện này để mọi người biết thì sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới Thiên Di.Bỗng Hoa chợt nhớ ra có một người có thể giúp được Thiên Di. Hoa vụt chạy.

***

“ Đau, đau quá!”. Thiên Di thấy đầu óc mình choáng váng, những trận đòn vẫn chưa dừng lại. Cơ thể nó như tê liệt vì đau, tất cả đều trống rỗng. Đang lúc nó cảm thấy như mình không thể chịu đựng được nữa thì cánh cửa sân thượng bỗng mở tung. Tiếng đấm đá lại tiếp tục vang lên nhưng lần này không phải Thiên Di bị đánh mà chính là ba nam sinh kia. Không biết có phải do Thiên Di hoa mắt hay không mà nó thấy giữa đám người kia là Minh Long. Mái tóc màu nâu café hơi rối, khuôn mặt đẹp với những đường nét hoàn hảo. Minh Long rạng ngời trong ánh nắng mặt trời, đẹp như một thiên thần. Chỉ có điều thiên thần ấy đang nổi giận, ánh mắt vằn lên những tia màu đỏ đáng sợ. Bàn tay siết chặt lên tục tung ra những cú đấm về phía mấy tên kia.

– Các người dám động đến Thiên Di? Vậy thì các người sẽ phải trả giá gấp mười lần!

Minh Long gằn giọng rồi tiếp tục lao đến. Tiếng đấm đá vang lên khiến ai cũng phải rùng mình. Thiên Di muốn ngăn Minh Long, nó không muốn Lo