a Nam nói xin lỗi vì mình không xông ra cứu cô.
“Anmi thế nào?” Dù cực hận cô gái kia, nhưng vẫn lo lắng.
Sắc mặt Tô Hoa Nam trắng nhợt, cuối cùng lắc đầu một cái, tim Đoan Mộc Mộc lộp bộp, như bị người quăng xuống từ chỗ cao.
“Là cô ta gieo gió gặt bão, cô ta uống rượu mới có thể nổi điên lái xe… Cô ta hại em mất đứa bé, cô ta nên chôn theo đứa bé kia” Tô Hoa Nam nói lời bạc tình, khiến sau lưng Đoan Mộc Mộc lạnh cả người.
“Hoa Nam, anh…” Đoan Mộc Mộc mở miệng, muốn chất vấn mấy câu, lại cảm thấy mình không có tư cách.
Tô Hoa Nam hiểu cô muốn nói gì, cười khổ, “Anh cho rằng mình không thể ở cùng em, vậy thì ở cùng ai cũng vậy, nhưng anh lầm rồi!”
Đoan Mộc Mộc lập tức ngây người, bởi vì lời nói này, nhưng tiếp liền nghe Tô Hoa Nam còn nói, “Mộc Mộc, sau này sẽ không, anh cũng sẽ không bao giờ nói vậy nữa, bởi vì anh không có tư cách… Ở thời điểm em gặp nguy hiểm, anh cư nhiên không thể dũng cảm đứng ra, so với Lãnh An Thần, cậu ta vẫn yêu em hơn, yêu đến mức có thể tìm chết vì em!”
“Bà xã… Anh có thể, tìm chết vì em…”
Bên tai bỗng dưng vang lên câu nói sau cùng của Lãnh An Thần, trái tim Đoan Mộc Mộc kéo căng, giống như quả dưa sinh trưởng trên thân leo bị hái xuống.
“Hoa Nam, tôi cầu xin anh dẫn tôi đi nhìn anh ấy!” Đoan Mộc Mộc cũng không chịu nổi nữa.
“Mộc Mộc…” Tô Hoa Nam khẽ gọi lần nữa, tuy nhiên nó không còn hữu dụng.
“Tô Hoa Nam tôi van anh, cầu xin anh dẫn tôi đi xem anh ấy một chút, dù là một cái cũng tốt!” Cô thật sự không bỏ được anh.
Nhìn cô như vậy, Tô Hoa Nam nắm quả đấm, chỉ gật đầu, anh đẩy xe lăn tới ôm cô đặt vào, sau đó đi hướng phòng bệnh của Lãnh An Thần.
CHƯƠNG 169: TIỂU THƯ, TÔI BIẾT CÔ SAO?
Trong phòng bệnh, Lãnh An Thần quan sát bốn phía, cuối cùng ánh mắt ngừng ở trên người mình, những thứ kim tiêm cùng cái ống thở khiến chân mày anh dần dần nhíu lại, trong lúc anh đang khó lý giải vì sao mình biến thành bộ dạng thế này thì cửa phòng bệnh chợt bị đẩy ra, bác sĩ và y tá còn có rất nhiều người nối đuôi nhau mà vào ––
“Các người đang làm gì?” Lãnh An Thần cực kỳ ghét bị người lật qua lật lại.
Nhưng cũng không có người nào để ý tới phản ứng của anh, một lát sau, rốt cuộc nghe được bác sĩ đứng đầu nói, “Tốt vô cùng, cậu ấy đã tỉnh táo hoàn toàn.”
Nghe nói như thế, Đoan Mộc Mộc thở phào một hơi, chẳng qua là sau khi cực độ vui mừng, cô lại mất lực, căn bản không có hơi sức đi về phía anh, chỉ cách đám người nhìn anh, mặc cho tâm tình sôi động lăn lộn giống như sóng lớn, ngược lại Tô Hoa Nam rất bình tĩnh, đi tới nắm bả vai Lãnh An Thần, “Tiểu tử cậu có thể tỉnh lại, cũng hù chết mọi người rồi.”
Lãnh An Thần liếc chú ta một cái, sau đó nhìn tay rơi vào trên vai mình, lạnh lùng nói, “Bỏ tay chú ra!”
Giọng nói lạnh lẽo, lộ ra chán ghét chú ta, Tô Hoa Nam ngẩn ra, liền nghe Lãnh An Thần nói tiếp, “Tô Hoa Nam, tôi nói rồi, đừng tưởng rằng chú vào nhà họ Lãnh thì tôi sẽ chấp nhận chú!”
Tô Hoa Nam bị cậu ta nói đến không hiểu ra sao cả, “An Thần, cậu đang nói gì?”
Giữa bọn họ như nước với lửa, hơn nữa khi Tô Hoa Nam mới vào nhà họ Lãnh thì Lãnh An Thần vẫn luôn không chịu chào đón, thế nhưng đều là chuyện quá khứ nhiều năm trước, bốn năm trước, sau khi Đoan Mộc Mộc mất tích, hai người coi như đã chung sống hòa bình rồi, nhưng bây giờ tại sao lại biến thành bộ dạng cay nghiệt mình thế này?
Trong lúc tim Tô Hoa Nam sắp đập mạnh và loạn nhịp, chợt thấy Lãnh An Thần nhổ xong kim tiêm trên tay cùng máy theo dõi trên ngón tay, nói, “Hiện tại mấy giờ rồi, tôi hẹn thương lượng với thị trưởng về phương án khai phá xây dựng thành phố mới…”
Vừa nói vừa muốn xuống đất, nhưng khẽ động cái làm anh phát giác ra bộ ngực mình đau vô cùng, anh căn bản không biết rằng xương sườn của mình bị gãy hai cái.
Anh che ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn hướng bác sĩ, “Chỗ này của tôi sao đau thế? Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Bác sĩ cũng kinh ngạc, không hiểu nhìn về phía Tô Hoa Nam, mà anh ta càng như bị người gõ gậy, lờ mờ.
Lãnh An Thần đang nói mê sảng gì vậy? Phương án xây dựng thành phố mới sớm là chuyện năm năm trước, hiện tại cũng đã làm xong và đưa vào sử dụng rồi.
Anh nhìn chằm chằm Lãnh An Thần, chợt có một ý nghĩ đáng sợ lóe qua bộ não, đúng lúc này, bác sĩ hình như cũng cảm giác được cái gì, nháy mắt về phía Tô Hoa Nam, ý bảo anh đi theo mình ra ngoài.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại Đoan Mộc Mộc cùng Lãnh An Thần, nhưng đối với Lãnh An Thần khác thường, Đoan Mộc Mộc cũng không có phát hiện, cô đi về phía anh, có loại cảm giác đi về phía quãng đời cuối cùng.
Đúng, anh vì cô mà ngay cả mạng cũng không muốn, mặc kệ về sau xảy ra chuyện gì đi nữa, lấy danh nghĩa sinh mạng làm cam kết, để cho cô có lý do không xa không rời.
“An Thần…” Cô rốt cuộc đi tới bên cạnh anh, sau đó bất chấp tất cả nhào qua, ôm chặt lấy anh, sau đó khóc không thành tiếng.
Lần này đổi thành Lãnh An Thần sững sờ, ánh mắt của anh híp lại, chốc lát, liền dùng sức đẩy Đoan Mộc Mộc ra, “Này, tiểu thư, cô là ai? Tôi biết cô à?”
Đoan Mộc Mộc ngây người, không dám tin nhìn người trước mắt, “An Thần, anh…”
Chân mày
