Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327174

Bình chọn: 7.5.00/10/717 lượt.

hép hắn đi vào.

Chu Dạ thấy trong phòng quá yên tĩnh, bật tivi lên xem, ngồi trên sofa, nhàm chán chuyển hết kênh này sang kênh khác, không phải là phim nhiều tập thì lại là quảng cáo, không có gì mới mẻ. Bỗng nhiên, nhìn thấy chương trình: “Thử tài của bé”, có bảy tám em bé, bé lớn nhất mới hơn một tuổi, xem ai đi tới đích trước. Cười nghiêng ngả, có bé tuy rằng đi rất nhanh, nhưng lại đi về hướng ngược lại, hoặc là lảo đảo nghiêng ngả đi về chỗ bố mẹ; còn có một em bé, không biết sao khi nhìn về ống kinh, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, oa oa khóc lớn. Vô cùng đáng yêu, khiến người ngồi xem bên dưới cười ầm ĩ.

Trước kia cô không bao giờ xem chương trình kiểu này, nhưng giờ phút này lại nhìn không chuyển mắt, chằm chằm vào màn hình, thỉnh thoảng vỗ tay cười to. Đứa bé trong bụng cô, tương lai cũng sẽ đáng yêu như vậy phải không? Chờ mong rất nhiều, tâm tình lại chán nản, cô không hề nghĩ lại có con sớm như vậy! Muộn một hai năm thì có gì không tốt! Một khi có con, cô sẽ phải có trách nhiệm của một người mẹ. Cô còn trẻ như vậy, trách nhiệm với chính bản thân còn chưa làm tốt.

Đang lúc buồn bực, nghe thấy chuông cửa vang lên, không cần phải nghĩ, chắc chắn là Trần Lệ Vân, vừa đi vừa nói: “Chị dâu, chị đã về, em nhàn rỗi không có việc gì, nấu canh sường, chị có muốn uống một chút canh không…” còn chưa nói xong, nhìn thấy người tới là ai, sắc mặt biến đổi, tiện tay đóng cửa lại.

Vệ Khanh vội vàng dùng thân chặn cửa: “Tây Tây, có chuyện gì thì chúng ta từ từ nói.” Chu Dạ thấy hắn đã sắp bước vào, mặt trầm xuống, ngồi ở sofa, tiếp tục xem ti vi, không để ý tới hắn.

Vệ Khanh liếc nhìn, đến gần hỏi: “Sao lại xem chương trình cho thiếu nhi thế? Không phải em thích xem phim sao?” Cô ngang ngược: “Liên quan gì tới anh?” đúng là ăn no rảnh rỗi không có việc gì làm, không có gì để nói!

Vệ Khanh ngồi xuống bên cạnh cô, hít sâu một hơi, cọ cọ vào cô nói: “Thơm quá, .. có canh sườn phải không? Tây Tây, anh vẫn chưa ăn tối…” Cô cũng không ngẩng đầu lên, dù sao người đói cũng không phải là cô. Vệ Khanh thấy cô không nhúc nhích, tự động đi vào bếp, múc một bát canh đi ra, vừa ăn vừa khen ngợi: “Canh rất thơm ngon, bên trong là bí đao phải không?”

Chu Dạ hừ lạnh một tiếng, không nói chuyện. Chả lẽ ngay cả bí đao hắn cũng không biết à? Chưa từng thấy ai mặt dày như vậy. Nhìn hắn liên tục uống hai bát to, không biết vì sao lại tức giận, nhưng không có chỗ trút giận, đứng dậy đi về phòng, lườm hắn một cái ý bảo ở nguyên trong phòng khách.

Vệ Khanh thức thời không đi quấy rầy, một mình ngồi ở phòng khách xem tivi, chờ cô đi ra. Cùng lắm thì diễn khổ nhục kế, ở đây một đêm. Một lát sau, Chu Dạ tái mặt đi ra, hơi nhếch môi chạy vào toilet, nôn khan liên tục, hắn vội gõ cửa: “Tây Tây, không khỏe hả em? Hay là qua bệnh viện khám nhé?” buổi sáng thấy cô đã không khỏe, có lẽ bị cảm lạnh.

Chu Dạ lạnh lùng đi ra, sắc mặt vẫn không tốt, hầm hầm trừng mắt nhìn hắn, nổi giận đùng đùng nói: “Cút!” Vệ Khanh không biết vì sao cô lại tức giận như vậy, còn tưởng do tinh thần không tốt, nói: “Không muốn đi bệnh viện thì uống thuốc cảm trước đi.” Chu Dạ đẩy hắn ra, hận thù nói: “Đều là tại anh! Cút! Cút! Cút! Đi ra ngoài…”

Vệ Khanh không hiểu gì cả, sao nói biến sắc là biến sắc luôn thế, không lâu nữa thì giận tím mặt luôn à? Vội dỗ dành: “Được, được, được, tội lỗi của anh chồng chất, người ta vẫn nói, tri thác năng cải thiện mạc đại yên [51'>, Tây Tây, đến thánh cũng mắc sai lầm, huống chi là anh…”

Chu Dạ cười lạnh: “Cho nên anh mới có thể ôm hôn người đàn bà khác, còn có thể lén lút lừa dối tôi phải không?” Vệ Khanh cảm giác đầu to ra, cố nói: “Tây Tây, em biết anh không phải như thế…”

Chu Dạ còn muốn phản bác, cơn buồn nôn lại dấy lên, che miệng, nhíu nhíu mày, hít sâu một hơi, ngồi xuống ghế.

Vệ Khanh hỏi cô cảm thấy không khỏe ở đâu, cô cũng không nói, tay đặt trên thành ghế, cứng người ngồi một chỗ, trong lòng vừa buồn vừa khổ, ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ [52'>, đứa bé này xuất hiện không đúng lúc! Vừa may Trần Lệ Vân mở cửa bước vào, thấy hắn, mặc dù không vui vẻ gì, nhưng cũng vẫn chào hỏi.

Chu Dạ đứng dậy nói: “Chị dâu, chị đã về, em mệt rồi, đi ngủ trước.” Không phải cô nói dối, cô rất muốn ngủ. Vệ Khanh muốn giữ cô lại, chỉ nghe “rầm” một tiếng, nhốt hắn ở bên ngoài. Từ xưa tới nay Trần Lệ Vân đã không ưa hắn, châm chọc nói: “Chú còn biết mình có vợ à? Có bản lĩnh thì đi ra ngoài trêu hoa ghẹo ng