Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326810

Bình chọn: 8.00/10/681 lượt.

́y nghìn bạn học thì thế nào đây?” Vệ Khanh định giải thích, Chu Dạ phất tay nói: “Đừng nhiều lời, lằng nhằng là cho anh quỳ ngoài cửa đấy!”

Vệ Khanh lắc đầu thở dài, vì vợ và con, quỳ thì quỳ, làm gì còn cách nào khác! Mọi người không phải đều nói anh hùng không qua ải mỹ nhân sao, huống hồ là cả con trai mình nữa, cũng không có gì gọi là mất mặt. Giờ hắn làm sao còn được gọi là anh hùng, ngay cả gấu chó cũng không bằng.

Đang lúc hờn dỗi trong lòng, thấy Chu Dạ ôm giá vẽ đi ra, ngồi dưới thảm vẽ vẽ, kinh hoảng nói: “Em định làm gì?” Không phải định lưu lại cảnh này cho đời sau đấy chứ? Tuyệt vọng nhìn cô, “Chu Dạ, em mà vẽ lại,cả đời này anh không cần gặp người khác nữa!” Cô cũng không ngẩng đầu lên nói: “Có gì đâu cơ chứ, không chừng còn có thể để lại một giai thoại cho đời sau. Người ta chịu đòn nhận tội còn quỳ gối trên đường cái kia kìa!”

Vệ Khanh hoàn toàn từ bỏ ý nghĩ, dù sao thì cũng đã tới mức này, đơn giản là cứ để cô giày vò cho thỏa. Hắn chấp nhận số phận, yếu ớt than vãn: “Bà xã, em còn để anh tiếp tục quỳ thế này, anh sẽ vào viện mất, không chừng còn có thể bị tàn phế.” Đành phải kêu thảm thiết, xin khoan dung.

Chu Dạ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, nói: “Yên tâm, không chết được.” Tăng tốc độ của tay, một lát sau nói: “Được rồi, thấy anh có thái độ thành khẩn nhận lỗi, đứng dậy đi. Về sau còn tái phạm, đừng tưởng cứ quỳ là xong!” Vệ Khanh vội vàng đứng dậy, vén quần lên nhìn, đầu gối đã một mảng tím bầm. Đều là dấu vết đè lên bàn chải để lại, đau nhưng thật ra không đau.

Tuy Chu Dạ không nói gì, nhưng đều nhìn thấy, không phải không đau lòng, kéo hắn nói: “Ngồi xuống đi, ngồi xuống đi!” Vừa xoa vừa nói, “Chỉ là cho anh một bài học, ai bảo anh dám ôm hôn người phụ nữ khác, làm em không ngẩng đầu lên nhìn ai được…” Nói xong không hiểu vì sao, nước mắt lại rơi xuống, từng giọt rơi xuống đầu gối hắn, lạnh lẽo, còn đau hơn so với quỳ trên bàn chải.

Vừa rồi Vệ Khanh còn hận không đập cô ngất được, đỡ phải cả ngày nghĩ ra nhiều quỷ kế sửa lưng người khác, làm cho người ta không sống nổi. Giờ nhìn thấy cô khóc, vội la lên: “Khóc cái gì chứ, có phải bắt em quỳ đâu.” Chu Dạ càng khóc dữ hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ nói: “Ai thèm khóc, em không khóc!” Vệ Khanh vội nói: “Đúng, đúng, đúng, em không khóc! Haizz, Tây Tây, rốt cuộc em bị làm sao thế? Em đừng khóc, đừng không nói lời nào như vậy chứ!”

Vất vả lắm Chu Dạ mới kiềm chế lại được, nghẹn ngào hỏi: “Có đau lắm không?” Vệ Khanh mới biết là cô đau lòng mà khóc! Cả người lơ lửng suýt nữa bay lên, nỗi oán thán lúc trước đã bay lên chín tầng mây, vội vuốt má cô nói: “Đau chứ, đương nhiên là đau! Không tin em quỳ thử coi!” Chu Dạ quỳ thử, ngồi dưới đất, chỉ trích: “Không đau, anh lừa em!” Vệ Khanh cười đến đau cả bụng, ôm cô nói: “Quỳ lâu mới đau!” Sao cô lại đáng yêu như vậy chứ, còn quỳ thật nữa!

Náo loạn một lúc, hỏi: “Vừa rồi vẽ gì thế?” Cầm lên nhìn, cứ tưởng rằng sẽ nhìn thấy hình ảnh mình vừa quỳ, đến khi nhìn thấy mới giật mình, người mặc áo sơ mi trắng không phải hắn thì là ai chứ, nhưng lại nghiêng người dựa vào cửa sổ, tay phải kẹp một điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ bay lên, phía sau là ánh mặt trời mùa thu, vô cùng sống động. Hắn nhìn một lúc, nhất thời không nhớ ra, hỏi: “Đây là nơi nào thế?”

Chu Dạ giật lấy, ghi loạn lên trên bức vẽ: “Ông xã, trứng thối!” Vệ Khanh vội vàng cứu bức tranh: “Haiz,… vất vả lắm mới vẽ cho anh một bức, sao lại chà đạp thậm tệ như vậy!” Chu Dạ buồn rầu nói: “Dù sao anh cũng không nhớ rõ!” Vệ Khanh cẩn thận nhìn lại, vỗ tay nói: “Nhớ ra rồi, là lần lãnh đạo trường em mời anh ăn cơm phải không? Là lần mà anh gọi cho em ba bốn lượt mới gọi được em ra ngoài đi cùng!”

Chu Dạ không phản bác, nói: “Vẽ không đẹp, vứt đi!” Vệ Khanh lại cầm chặt trong tay như giữ báu vật, cười tủm tỉm hỏi: “Sao lại nhớ rõ ràng như vậy?” Ôm cô vào trong ngực, dịu dàng hôn môi. Lúc đầu cô còn giận dỗi, sau đó lại mềm mại ôm lấy hắn, nói: “Tối hôm trước em nằm mơ, lại mơ thấy anh ngồi bên cửa sổ nhìn em, ánh mắt ửng đỏ, khóe môi mỉm cười, trên tay cầm điếu thuốc, còn có ánh mặt trời dưới sàn nhà… Nhưng chưa đợi em kịp tới gần, đã không còn thấy anh đâu nữa…”

Hóa ra từ lúc đó cô đã yêu hắn, nhưng mà trái tim lại không chắc chắn.

Vệ Khanh vuốt ve hai má cô, dịu dàng nói: “Chu Dạ, tin tưởng anh, anh sẽ không biến mất. Tuy rằng anh mắc một số sai lầm, nhưng anh hứa với em, cho dù em đi tới nơi nào, anh cũng sẽ tìm được em, được không?” Chu


XtGem Forum catalog