ắn không vui, nhưng nghĩ cô vẫn còn ít tuổi, không thích bị người khác trêu chọc. Một phần cũng do mấy người này nói những lời cô không thích nghe, tính nóng như lửa, cho nên mới trở mặt nhanh như vậy.
Chu Dạ dừng bước, nhìn hắn nhíu mày, dường như hắn không hiểu được ý mình, lại nghĩ giờ mình giận dỗi như trẻ con, điều này càng làm cô tức giận, trước mặt mọi người lại không thể phát tác, đành phải lạnh lùng nói. “Tôi về đây.” Trong lòng âm thầm thề, từ này về sau không bao giờ đi cùng Vệ Khanh, xoay người đi ra cửa. Rất nhiều sinh viên học nghệ thuật đều muốn làm động tác “nghênh ngang mà đi”, nhìn rất phóng khoáng, mà Chu Dạ lại là cao thủ trong số đó.
Mọi người thấy biểu hiện của hai người bọn họ, đều nghĩ cặp đôi cãi cọ thường tình, mà tuổi Chu Dạ còn nhỏ, đều nghĩ tính cô trẻ con, không để ý, cười nói: “Vệ thiếu, còn không mau đuổi theo, cẩn thận sau này người ta không để ý tới anh nữa. Về sau dạy dỗ lại cho tốt là được.” Lại có người cười nói: “Bạn gái nhỏ này của cậu, tính cách thật mạnh mẽ, về sau có lẽ sẽ khiến cậu đau đầu đó.” Mọi người đều đem hai người bọn họ ra giễu cợt.
Vệ Khanh nhìn Chu Dạ đá cửa đi ra ngoài, trong lòng cũng lo lắng, sợ cô ra ngoài gặp chuyện ngoài ý muốn, vẫn đuổi theo. Mọi người ở phía sau càng đùa. “Trẻ con tính khí nóng nảy, cố gắng uốn nắn nha.” Mọi người đợi hắn đi rồi, đều đem việc này ra làm trò cười, nói không ngờ Vệ thiếu cũng có ngày hôm này, quen đắm chìm giữa vạn đóa hoa, giờ chỉ có một cô bé con cũng quản không nổi. Toàn bộ người trong hội đều biết chuyện, lấy làm thú vị, bình tĩnh chờ xem diễn biến kịch hay.
Ở ngoài cửa Vệ Khanh chặn cô lại, giữ chặt tay cô nói: “Được rồi, được rồi, dù sao cũng tới rồi, để anh đưa em về.” Nghĩ rằng, quên đi, quên đi, cũng không thể trách cô được, trẻ con thì vẫn là trẻ con, đành phải sủng trước đã, không thể cùng cô so đo, về sau sẽ từ từ dạy bảo. Chu Dạ hất tay hắn ra, nhưng không thoát được, lấy mắt lườm hắn, “Anh làm gì thế, buông tay, tôi tự đi về!”
Vệ khanh vừa nhét cô vào trong xe, vừa giáo huấn: “Khuya rồi, còn muốn gây sự sao? Ở chỗ này thường xuyên xảy ra chuyện nguy hiểm, không thiếu kẻ xấu. Em ngồi yên đi, rồi chúng ta nói chuyện.” Chu Dạ bị hắn giáo huấn, cũng bình tĩnh trở lại, nghĩ rằng, có lẽ nên nói rõ một lần cho xong. Cãi vã cũng không phải là biện pháp để giải quyết vấn đề, câu này cũng là Vệ Khanh nói.
Dọc đường hai người cũng không ai lên tiếng trước, mắt nhìn thấy sắp về tới nơi, Chu Dạ sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, bình tĩnh chất vấn: “Vệ Khanh, vì sao trước mặt bạn bè anh, lại nói tôi là bạn gái anh?” Vệ Khanh nhìn vẻ nghiêm túc của cô thấy buồn cười, cố ý nghiêm mặt nói: “Hôn thì cũng hôn rồi, không phải là bạn gái thì là gì?” Không phải cô đã khóc như chết đi sống lại sao! Hắn cứ nghĩ rằng thừa nhận cô là bạn gái hắn có thể giúp cô yên tâm, ít nhất cũng là danh chính ngôn thuận qua lại.
Chu Dạ nhớ tới chuyện này lại thấy phiền, tên sắc lang này, coi như bị chó cắn một miếng đi. Lầm lì nói: “Vệ Khanh, anh nghe rõ đây, tôi không phải là bạn gái của anh. Anh đừng có đi ra ngoài nói loạn nữa, cẩn thận tôi xử anh đấy.” Cô vẫn còn muốn làm người trong sạch, thanh bạch à nha. Bạn gái của hắn rất nhiều, đâu có kém gì cô đâu. Không hiểu vì sao hắn cứ như âm hồn không chịu tiêu tan, dây dưa lằng nhằng, chẳng lẽ bởi vì chưa thỏa mãn sao? Đừng có mơ!
Vệ Khanh nghe cô nói mấy lời này, cau mày hỏi: “Làm bạn gái anh thì có gì không được chứ? Anh đối xử với em không tốt sao?” Người khác cầu còn không được! Hắn luôn nhường nhịn cô, mọi chuyện thường dễ dàng bỏ qua, cô lại còn được voi đòi tiên, càng ngày càng hư không tả nổi, vô cùng kiêu ngạo!
Chu Dạ cảm giác hỏa khí bốc lên đầy đầu, không muốn cãi nhau với hắn. Cười lạnh: “Hóa ra anh đối xử với tôi rất tốt nhỉ! Bị anh ép tới mức suýt bị đuổi học. Sở dĩ tôi xui xẻo như vậy, không nhờ phúc của anh chắc! Hơn nữa, ai thèm làm bạn gái anh! Qua lại bao nhiêu phụ nữ như vậy, bẩn chết được.” Bởi vì tức giận, nên chỉ nhớ rõ những chuyện bị hắn phá rối, cũng quên rằng những lúc gặp may mắn, cũng là vì hắn giúp.
Vệ Khanh sa sầm mặt, “Chu Dạ, em nói chuyện cẩn thận một chút! Đừng có không biết phải trái như vậy!” Đáng giận thật, càng nói càng làm càn! Chu Dạ lườm hắn, những lời này trước đây cũng từng nói, nhất thời không mở miệng, nửa ngày mới trầm giọng nói: “Vệ Khanh, hôm nay chúng ta nói cho rõ, đừng tưởng rằng anh hôn tôi, thì tôi chính là bạn gái của anh. Anh hết chuyện để đùa rồi sao? Không trêu chọc người khác thì không chịu được à? Tôi chỉ coi đó như là chuyện không may. Nói gì đi nữa, cũng không phải là chuyện quan trọng. Mọi chuyện trước kia của chúng ta coi như xí xóa, anh đi đường quan của anh, tôi đi cầu độc mộc của tôi, từ nay về sau không cần can thiệp vào chuyện của nhau, tốt nhất cả đời đừng gặp lại.”
Vệ Khanh nghe cô nói xong, hiểu rằng không thể tiếp tục làm ầm, nếu không sẽ lại cãi vả, bèn thay đổi sách lược. Nhẫn nại nói: “Chu Dạ, nói thật với em, anh chưa từng tốn nhiều tâm tư với bất kỳ người con gái nào.Được rồi, trước kia là anh không đú