phải đang ở trường, cô chẳng sợ.
Vệ Khanh sầm mặt, mặc kệ người khác nghĩ thế nào thì nghĩ, nói: “Vì sao lại giận? Không phải em đang vội, muốn đi siêu thị sao? Anh đưa em đi.” Chu Dạ phản ứng lại, nhíu mày hỏi: “Sao anh biết tôi muốn đi đâu?” Vệ Khanh cười: “Đương nhiên là biết, đi thôi, đi thôi, giằng co ở đây chỉ làm cho mọi người cười chê, không tốt nha.” Vệ Khanh biết cô không chịu nghe điện của hắn, lại xuốngtay với người khác, từ đó mới biết cô ra khỏi kí túc làm gì.
Chu Dạ vẫn không để ý tới hắn, đang lúc hai người giằng co, thì tài xế lái xe bus mở cửa kêu lớn: “Đây là xe của đồng chí nào vậy? Chạy nhanh giùm đi. Đây là bến xe bus, không phải là bãi đỗ xe, sao lại dừng xe ở đây!” Mọi người đồng loạt nhìn về phía Vệ Khanh và Chu Dạ. Vệ Khanh đơn giản nói: “Em không lên, anh sẽ không đi!” Chu Dạ thầm mắng hắn vô sỉ, tài xế lái xe bus đã muốn chửi ầm lên, ánh mắt phẫn nộ của mọi người đều nhìn về phía mình, đành phải thỏa hiệp, nổi giận đùng đùng lên xe.
Vệ Khanh đắc ý dào dạt, dường như ép Chu Dạ không thể không thỏa hiệp là một thành tựu đáng kể, đúng là tiểu nhân! Lập tức lái xe chạy tới siêu thị Hoa Liên. Chu Dạ cũng không quản hắn, trực tiếp xuống xe đi vào trong siêu thị. Vệ Khanh nhanh chóng đẩy xe để hàng đi sau, ân cần hỏi: “Em muốn mua gì, anh cầm cho em.” Chu Dạ mua kem đánh răng, bàn chải, giấy vệ sinh, còn tần ngần đứng ở chỗ này. Cô muốn mua thêm đồ nữ giới, nhưng ngại Vệ Khanh bám phía sau, làm cô xấu hổ.
Vệ Khanh còn đứng một bên lấy lòng hỏi: “Không cần mua sữa tắm sao?” Chu Dạ tức giận nói: “Anh có thể đừng đi theo tôi được không?” Vệ Khanh kéo tay cô: “Sao thế? Có một cu li mà không muốn sao?” Thấy cô vừa thẹn vừa giận, nhìn lên trên giá hàng, lập tức hiểu ra, biết cô ngại ngùng, thấp giọng hỏi: “Có phải muốn mua băng vệ sinh không?” Thật ra hắn cũng xấu hổ, bình thường hắn có mua mấy thứ này đâu. Nhưng mà mặt Chu Dạ quá mỏng, hắn đành giả vờ như không có chuyện gì hỏi ra miệng.
Chu Dạ đỏ mặt, đứng ở nơi đó lườm hắn. Vệ Khanh ôm eo cô, vội nói: “Bình thường em dùng loại nào?” Chu Dạ cắn môi không nói, nửa ngày mới mắng: “Nhiều chuyện!” Cũng không mua, đi về phía khu bán đồ ăn. Vệ Khanh cuống lên nhìn, cũng không biết nên mua loại nào, mua bao nhiêu, đành cầm lấy hai gói đắt nhất, đi hai bước, lại quay đầu cầm thêm hai gói nữa. Chu Dạ nhìn giá tiền kia, đau lòng muốn chết. Vệ Khanh cũng xấu hổ, liền dùng bịch giấy vệ sinh che lên phía trên.
Chu Dạ thuận tay vơ mấy gói mì ăn liền, hắn lại vất trở lại, nói: “Đồ ăn này không tốt cho sức khỏe, không được ăn.” Chu Dạ mắng: “Ai cần anh lo, cũng không phải cho anh ăn!” Hắn kéo cô bước đi. “Mua sữa đi, mua sữa đi, uống nhiều sữa mới có lợi cho cơ thể.” Đem một hộp sữa lớn bỏ vào trong xe, Chu Dạ giận: “Tôi không uống nhiều như vậy!” Rốt cuộc là ai cần đi mua đồ nha!
Vệ Khanh lại chỉ vào quầy hoa quả nói: “Mua nhiều hoa quả một chút, có lợi cho da.” Chu Dạ nhìn quầy bán sầu riêng, cầm lên nhìn, giá không hề rẻ. Vệ Khanh nhìn thấy, liền bảo nhân viên bán hàng gói lại. Chu Dạ đánh hắn một cái: “Anh bỏ ra, bỏ ra. Tôi mới là người mua.” Vệ Khanh khó hiểu nhìn cô: “Thích thì mua nhiều một chút cũng được chứ sao?” Nhớ ra sầu riêng cũng không rẻ, vội nói: “Đừng lo, anh trả tiền.” Chu Dạ biến sắc, quát: “Ai cần anh trả tiền!” Vệ Khanh bị cô hét lớn làm cho hoảng hồn, vội nói: “Chút tiền ấy, em cũng muốn so đo với anh à?”
Chu Dạ giật lấy xe đẩy đi về phía quầy thu ngân, Vệ Khanh đi theo phía sau, không dám lớn tiếng. Nghĩ thầm, xong rồi, lại chọc giận đến cô. Chu Dạ đem đồ trong xe lấy ra tính tiền, nhìn một đống băng vệ sinh, liếc nhìn về phía Vệ Khanh, khó nén được xấu hổ. Chờ tính tiền xong, cô buồn bực mãi, chênh lệch so với dự tính quá nhiều. Vệ Khanh đẩy xe hàng đi trước, cô để mặc hắn, vừa đi vừa xem phiếu tính tiền. Vừa nhìn thấy giá tiền của gói băng vệ sinh, mặt tái nhợt, ném bừa bãi trong xe hắn, Vệ Khanh mắng: “Em lại làm loạn gì vậy?” Đứng ở một bên ngột ngạt, hắn đi tới xem náo nhiệt gì chứ!
Vệ Khanh như ông cụ non, đứng bên cạnh vò đầu không hiểu cô giận cái gì. Ôm vai cô dỗ dành: “Buổi tối có phải đi học không? Đi thôi, anh đưa em về.” Chu Dạ lên xe, lúc Vệ Khanh đưa dây an toàn cho cô mới nhớ ra, nói: “Thôi chết, quên mua đồ cho Lâm Phỉ.” Vội nhảy xuống xe, nói: “Anh ở trong xe chờ, tôi ra ngay.”
Vệ Khanh giữ cô lại: “Mua cái gì? Anh cùng đi với em.” Hai người đi tới một quầy hàng kép có tên là “Khuất Thần”, Chu Dạ hỏi nhân viên bán hàng có loại đá mài chân hay không, Vệ Khanh hỏi đó là cái gì, Chu Dạ giải thích: “Lâm Phỉ lên sân khấu biểu diễn thường đi giày cao gót, chân có nhiều da chết, cho nên mới nhờ tôi mua đá mài chân giúp.” Hai người dạo qua dạo lại một vòng đều không tìm được. Nhân viên bán hàng chỉ vào một giá đồ ở góc khuất nhất, nhìn bề ngoài thì đúng là thứ cô cần tìm.
Chu Dạ nhìn chằm chằm vào đủ loại đá mài chân, mà Vệ Khanh cũng chú ý ở bện cạnh nó có gì đó, còn tới chỗ lật xem. Lúc đầu Chu Dạ cũng không để ý, hỏi: “Đây là cái
gì?” Vệ Khanh cười mà không đáp, nói: “Sau này cần dùng ấy mà, chúng ta c