Liên tục nói cam bái hạ phong, thật sự không thể uống được nữa, uống tiếp chỉ sợ không đứng dậy nổi. Cha cô nghe xong, trong lòng vui vẻ, vội nói: “Được, vậy cậu đừng uống nữa.” Một mình uống rượu đâu còn ý nghĩa, liền nói: “Đã tới mức này, tôi cũng rút lui thôi.” Chu Dạ vội giúp đỡ cha đã say tới bảy tám phần đi về phòng ngủ.
Lúc đi ra, thấy Vệ Khanh phấn chấn tinh thần đang ngồi uống canh củ cải. Chu Dạ trừng hắn, hừ, tiểu nhân, lừa người chết không đền mạng, tức giận nói: “Vệ Khanh, anh giỏi thật nha, vừa rồi giả vờ như thật.” Đầu cơ trục lợi, dễ dàng khuyên nhủ cha cô. Vệ Khanh cười hì hì, kéo tay cô nói: “Sao em còn làm bộ không uống được rượu?”
Chu Dạ sợ cha cô trong phòng nghe được, nhìn thoáng qua, cảnh cáo: “Anh cũng đừng để cha biết em biết uống rượu và hút thuốc đấy, nếu không, sẽ đuổi anh ra khỏi đây.” Vệ Khanh khó hiểu, nói: “Cũng đâu có gì lớn lao, em cũng có còn là trẻ con đâu.” Cô lườm hắn: “Anh thì biết cái gì! Tóm lại, anh nhớ kỹ là được.” Mẹ cô là giáo viên, giáo dục rất nghiêm khắc, lúc ở nhà, một giọt rượu cũng không đụng vào, đừng nói là hút thuốc. Về sau cô đi học đại học, đi làm thêm ở quán bar, bị buộc phải luyện một thân tửu lượng cao, hút thuốc cũng là do bắt chước bạn bè. Trong mắt cha mẹ, cô vẫn là một đứa con gái hiền lành nhu thuận. Quan niệm của cha cô rất cổ hủ, nếu biết cô hút thuốc uống rượu, sẽ cho rằng cô ở ngoài học thói xấu, sẽ đau lòng chết mất.
Vệ Khanh hiểu được, cười xấu xa: “Muốn anh giữ bí mật thì cũng phải có thành ý một chút.” Nói xong, ôm Chu Dạ, bất mãn nói: “Suốt một ngày trời anh còn chưa được chạm vào em.” Chu Dạ biết rõ cha đã ngủ rồi, nhưng vẫn hoảng hốt, không dám xằng bậy, nhanh chóng đẩy hắn ra: “Em phải đi ra ngoài một lúc, anh cứ tự nhiên đi.” Quấn khăn quàng cổ, muốn đi.
Vệ Khanh vội hỏi: “Đã muộn rồi, em còn muốn đi đâu?” Cô nói: “Gì mà muộn, mới có bảy giờ, vẫn còn sớm chán. Em qua nhà cô Lý một lúc, gặp mọi người, rồi sẽ về. Anh xem tivi đi, bên ngoài rất lạnh, đừng đi ra ngoài.” Vệ Khanh vừa nghe cô muốn tới nhà Lý Minh Thành, đương nhiên không chịu, cũng đứng lên nói: “Buổi tối không an toàn, anh đưa em đi.” Cứ thế đi theo cô xuống tầng dưới.
Cô thấy hắn cầm chìa khóa xe, cười nhạo: “Anh nghĩ xa lắm chắc, ở trong trường mà thôi. Hai người đi qua sân vận động, hướng tới dãy nhà mới đi tới. Trời tối, trường học vắng vẻ, hầu như không có người đi lại, có chút hiu quanh. Chu Dạ chỉ dãy nhà sơn màu bạc phía trước nói: “Nhìn xem, có gì phải lo lắng chứ. Ở trong trường rất an toàn.” Đang lúc nói, thì nhìn thấy dưới tàng cây trước cửa, có một cặp uyên ương đang ôm nhau. Lúc đầu cười trừ, đợi tới khi nhìn thấy rõ ràng, lại kéo Vệ Khanh đi hướng khác, lối sau của trường.
Vệ Khanh không hiểu gì, hỏi cô sao vậy, Chu Dạ không nói lời nào. Hắn quay đầu ra phía kia nhìn nhìn, mới hiểu ra, người lưu luyến đứng dưới tàng cây kia chính là Lý Minh Thành. Hắn thấy cô như vậy, tâm tình cũng không tốt, nhưng cũng đã trải qua nhiều chuyện, nghĩ nghĩ nói: “Không thì chúng ta về thôi, lần khác tới sau.” Trong lòng Chu Dạ khó tránh khỏi có chút ảm đạm, đứng yên nơi đó không nhúc nhích.
Vệ Khanh thở dài, ôm hôn cô, lại nghe có tiếng bước chân dồn dập lại gần. Chu Dạ đứng thẳng dậy, vuốt vuốt tóc, xoay người muốn đi. Trương Nhiễm Du lại đang đi thẳng tới, nhìn thấy người thì hoảng hốt, nhưng tới lúc nhìn rõ, cười chào hỏi: “Chu Dạ, là em à, đã về rồi!” Cô gật đầu: “Em chào chị.” Trương Nhiễm Du vẫn đang xấu hổ, mặt vẫn chưa hết đỏ, thuận miệng nói: “Em muốn tới nhà bí thự Phạm sao? Vừa nãy mới nghe cô oán trách em về mà vẫn chưa vào nhà cô chơi.” Bí thư Phạm chính là mẹ của Lý Minh Thành.
Chu Dạ chần chừ, hỏi: “Chị cũng tới nhà hắn chơi sao?” Hắn là nói Lý Minh Thành. Tuy cha của Trương Nhiễm Du là hiệu trưởng của trường trung học Thượng Lâm, nhưng lại khác với nhà Lý Minh Thành, không ở trong khu nhà cho giáo viên, cho nên trước kia cô và Lý gia không quen biết.
Cô cười cười: “Ừ, mới cùng ăn cơm xong. Em mau đi đi, chị về đây.” Vội vàng đi qua cổng trường, bên ngoài còn có xe chờ cô. Lúc này Vệ Khanh mới nhìn rõ bạn gái Lý Minh Thành thế nào, trong lòng thầm bất bình thay Chu Dạ, mắng tên Lý Minh Thành là đồ không có mắt. Nhưng điều làm hắn giận nhất, chính là vì sao Chu Dạ lại cố tình thích gã!
Chu Dạ không ngờ rằng Lý Minh Thành lại đưa người đó về nhà ăn cơm, quan hệ thân mật như vậy, trong lúc nhất thời không biết có cảm giác gì, chán nản. Vệ Khanh kéo tay cô nói: “Về thôi.” Bỗng nhiên cô lắc đầu: “Không, nếu đã đến đây, vẫn là vào trong ngồi chào cô Lý đã.” Đằng nào cũng phải đối mặt, trốn tránh cũng không phải biện pháp tốt.
Cô bảo Vệ Khanh đi về trước, đứng ở trước cửa vẫy vẫy tay với hắn, rồi đẩy cổng sắt đi vào. Vệ Khanh không đi, mãi tới không nhìn thấy bóng cô mới đi tìm một quán cà phê ngồi chờ.
Chu Dạ cười chào hỏi: “Cháu chào cô chú ạ.” Cô Lý cười: “Thi Thi, cuối cùng vẫn còn nhớ tới đây a, mau ngồi xuống đi.” Hỏi cô đã ă
n cơm chưa, rồi lại bảo người giúp việc pha trà. Chú Lý bình thường rất nghiêm nghị, lúc này cũng gật đầu mỉm cười, buông