g không phải người xấu.” Lý Minh Thành lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Thi Thi, ngươi có biết hoàn cảnh gia đình nhà anh ta thế nào không?”
Chu Dạ lắc đầu, “Chúng ta còn không có tiến triển đến bước ấy. Ngươi yên tâm, ta biết giữ chừng mực .” Cô mới mười chín tuổi, nghĩ tới chuyện đó làm gì? Lý Minh Thành trầm ngâm một lúc lâu, nói: “Lấy thân phận và địa vị của anh ta, tới nơi này, không thể nói là không có tâm ý.” Vốn không muốn nói gì, nếu hai người bọn họ thích nhau, cũng không có lý do gì chia cách.
Ngay cả hắn cũng hiểu tình yêu là thế nào, nhưng vẫn không nhịn được nhắc nhở: “Thi Thi, cha Vệ Khanh là đại tướng, Bộ trưởng bộ quốc phòng, anh trai Vệ An là quan chức chính phủ cao cấp. Nếu ngươi và anh ta thật sự muốn ở bên nhau, chỉ sợ có áp lực, ngươi nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Chu Dạ đã sớm dự đoán được gia thế Vệ Khanh không đơn giản, nhưng cũng chưa từng nghĩ lại hiển hách như vậy. Vừa nghe, liền thấy giật mình.
Một lát sau, cũng có phản ứng, cười nói: “Ngươi suy nghĩ nhiều quá, chúng ta chỉ mới hẹn hò mà thôi, chưa bao giờ nói tới chuyện này.” Tuy nói như vậy, trong lòng lại chua xót . Cô vẫn còn trẻ, vẫn chưa nghĩ tới tương lai lâu dài. Nhưng mà địa vị xã hội chênh lệch lớn như vậy, vẫn làm cho cô đau lòng không thôi. Lúc này cô và Vệ Khanh, sáng nay có rượu sáng nay say, ngày may ưu đến ngày mai sầu. Vốn cũng chỉ là yêu đương, cho nên, chỉ có thể quan tâm hiện tại.
Ngay cả khi cô còn ít tuổi cũng chưa nghĩ tới, nhưng vẫn có chút cảm giác nao nao.
Chương 27
Vệ Khanh đi rồi, cha cô cũng tìm cớ hỏi cô: “Thi Thi, con nói cho cha biết, con với Vệ tiên sinh đã phát triển tới bước nào rồi?” Lúc đầu Chu Dạ hoảng sợ, lại thấy cha cau mày lo lắng, vội nghiêm mặt nói: “Cha, cha đừng suy nghĩ quá nhiều. Tuy chúng con yêu nhau, nhưng cha nhất định phải tin tưởng con, con biết suy nghĩ đúng mực.”
Làm cha đương nhiên là hiểu con gái mình, ông thở dài, nói một câu đúng trọng tâm: “Vệ tiên sinh tất cả đều tốt, chính là điều kiện rất tốt.” Ông cũng đoán được Vệ Khanh không phải người bình thường, chỉ lo mình cửa nhỏ nhà nghèo, sợ bị người khác nghĩ là trèo cao.
Chu Dạ nói: “Cha, con nói rồi, cha đừng nghĩ nhiều. Con và anh ấy chỉ mới bắt đầu, chưa nghĩ gì tới những chuyện khác. Sở dĩ anh ấy đến nhà chúng ta dự năm mới, vì tuyết rơi nên đường lớn bị phong tỏa, anh ấy đưa con về nhà, bọn con chưa tiến triển tới mức gặp người lớn đâu ạ. Cho nên dù xuất thân của anh ấy như thế nào đi nữa, con cũng không quan tâm. Vả lại, con vẫn còn ít tuổi, chưa từng nghĩ tới việc này.” Giờ phút này, đối với tương lai của mình và Vệ Khanh, cô cũng chưa có chút niềm tin nào, giọng điệu có chút tùy tiện.
Điều này làm cho cha cô bất mãn, nhíu mày răn dạy cô: “Thi Thi, con nghĩ như vậy là sai rồi, chuyện tình cảm sao có thể tùy tiện? Cho dù con còn ít tuổi, nhưng tốt xấu gì cũng sắp tốt nghiệp đại học, đã sắp là người trưởng thành! Bất kể làm việc gì, cũng phải nghiêm túc đúng mực, sao có thể học người khác tùy tiện làm càn? Nếu con và Vệ tiên sinh nảy sinh tình cảm, cha cũng không muốn con giữ cái thái độ như vậy. Đã làm việc gì thì phải chuyên tâm, thái độ chính là thứ quyết định mọi việc, phải thận trọng đối xử…”
Chu Dạ bị nói tới mức thiếu chút nữa không ngẩng đầu lên nổi, cha cô đều nghĩ cô có vấn đề về đạo đức, vội cắt ngang: “Cha, ở bên ngoài con không có tùy tiện làm càn. Vệ Khanh là bạn trai đầu tiên của con, con thật lòng với anh ấy. Nếu không, con sẽ không đưa anh ấy tới gặp cha, có phải không ạ? Con chỉ nói là, con và anh ấy chưa chắc đi tới đâu. Bây giờ tình cảm của chúng con rất tốt, ở bên cạnh nhau. Dù sao thì chuyện tình cảm, có ai có thể nói trước được. Con chỉ lo lắng chuyện này thôi.”
Cha cô thở dài, nói: “Thi Thi, con sắp tốt nghiệp rồi, cũng không nhỏ nữa, bạn bè con cũng có người yêu cả rồi phải không? Con cũng nên xem lại vấn đề của bản thân. Xem ra, Vệ tiên sinh thực sự thích con, đối với con rất tốt. Cậu ta tới nhà chúng ta mừng năm mới, đã nói lên thái độ rồi. Tuổi của cậu ta lớn hơn con không ít, sẽ biết chăm sóc con, mọi chuyện đều có thể thay con nghĩ tới, khiến cha rất yên tâm. Nhưng mà… aiz… bỏ đi, cha cũng không biết nói gì hơn, con cháu sẽ tự có phúc của con cháu. Đều nói nhân duyên do trời định, sau này con và cậu ta có nên duyên hay không là do số phận.”
Chu Dạ không nói gì, kính cẩn nghe theo, trong lòng lại không cho là đúng. Cái gì mà nhân duyên do trời định, cha mẹ nào cũng vậy, suy nghĩ quá nhiều. Cô còn ít tuổi, đã nghĩ tới vấn đề chung thân cả đời của cô. Tuy rằng cô thích Vệ Khanh, nhưng cũng chưa nghĩ xa như vậy.
Vệ Khanh đi rồi, mỗi ngày lại gọi điện cho cô vài lần, hỏi đông hỏi tây. Chu Dạ nghe máy hết cả kiên nhẫn, có cái gì đâu chứ, gầm lên: “Phí điện thoại rất đắt nha, anh đừng có gọi điện đường dài nữa, không có việc gì thì đừng có gọi.” Lại sợ hắn không vui, vội vàng nói thêm một câu: “Anh cũng rảnh rỗi quá đấy, nhắn tin cho e
m là được rồi.”
Vệ Khanh nói: “Ai mà kiên nhẫn nhắn tin nổi. Không thì anh nạp thẻ điện thoại cho em nhé?” Đương nhiên là cô không đồng ý, n
