Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329820

Bình chọn: 7.5.00/10/982 lượt.

hét lớn :

– Mày không hiểu đâu !

Tôi để lại cho nó một ánh mắt khó hiểu và chạy đi. Bỗng có 1 người chặn tôi lại. Đó là Ly :

– Lỳ, Li có chuyện muốn nói

– Nói đi

– Li xin lỗi chuyện hôm bữa

– Tôi quên rồi nói tiếp đi

– Giờ thì Li mới hiểu ra mọi chuyện. Chỉ có Lỳ là tốt với Ly.

– Là sao?

– Lỳ đã vì Li nhiều mà Li luôn *** hại lỳ. Còn bạn Lì nữa.

– Tôi không muốn nhắc tới chuyện này

– Nhưng Lỳ àh ! Li chỉ xin Lỳ đừng cướp mất Đỏ, Đỏ chính là niềm tin giúp Ly vượt qua mọi thử thách. Li xin Lỳ

Tôi liền nói:

Nếu Ly đã nghe được cuộc nói chuyện của tôi với Tuấn ồi thì phải biết người tôi thương bây giờ là ai chứ? Tôi không còn thương Đỏ nữa đâu. Li đừng lo. Ráng giữ lấy người mình yêu.

Bất chợt một tiếng nói khác vang lên :

– Ly và Phượng đều nghe rõ

Là con PHượng ! Tôi lên tiếng :

– P đến đây cũng có gì để nói sao

– P đến để xin lỗi D

– Tôi không cần

– D……..nhường Sáu lại cho P đi được không? Tại sao cả 2 người mà Ly và P thương đều yêu D hết? Mà D lại đi yêu Trường? Tại sao vậy? Thật sự đau lòng lắm D ạh.

Nói thật ai mà ở trong tình cảnh này của tôi thì không biết làm sao cả. Nhớ lại lời Kiều nói, bây giờ lại là LY và PHượng. Tôi phải làm cái gì đây? Trời ạh ,người tôi thương là Trường. Tôi vẫn cần người con trai ấy,tôi yêu người ấy thât lòng. Nhưng người con gái,àh không 2 người đang đứng trước mặt tôi thì sao? Tôi phải nói sao để họ an tâm? Cũng bởi vì một chữ yêu mà ra. Tôi chẳng trách họ được. Tôi nói với Phượng :

– Nó chưa biết tôi thương nó đâu. 2 người hãy cố gắng giữ lấy t/y của mình. Chào

Vừa lúc đó tiếng trồng vào lớp cũng điểm……

Ai nói tôi không biết ích kỹ, ai chẳng có ích kỹ. Thật sự tôi không biết làm sao hết. Chỉ có nước đi chổ khác mới khiến cho tôi khỏi dằn vặt đây? Ông trời khi nào cũng thế, ông trời lúc nào cũng khiến tôi không có đường lựa chọn. Tôi chẳng lựa chọn được. Đầu tôi cứ ong lên. Chợt giật mình bởi lời nói của cô Vân dạy địa :

– Duyên ! Đứng dậy trả lời

– Dạ

– Cô vừa nói cái gì em nhắc lại cô nghe xem nào

– Dạ thưa cô…..

Tôi ấp a ấp úng không nên lời. Cô nói với tôi :

– Ngồi trong lớp mà thế àh? Tâm trí em để đi đâu đấy? Thôi ngồi xuống rồi chú ý bài vỡ nhé. Hết tiết rồi cả lớp nghỉ.

Tôi nghe tiếng cô át luôn tiếng trống trường. Là tiết cuối rồi. Tôi cứ quay như chong chóng. Trường và Đỏ cùng lại chổ tôi, còn cả Tuấn nữa. 3 người cùng nói :

– Đi xuống nhà con Thảo

Tôi chợt nhớ tới những lời nói của 3 người con gái kia. Tôi thương cho họ, tôi lo cho họ, tôi sợ họ sẽ đau lòng vì tôi. Tôi thấy tôi rất có lỗi với họ. Dù rằng đâu phải tôi ép 3 người ấy thương tôi? Mà tại sao họ lại thương tôi cơ chứ. Chán thế không biết. Tôi gạt phắt những lời đề nghị của 3 người ấy và nói :

– Tôi không cần đến 3 người. Chào !

Rồi tôi bước đi không cần đếm x** tới cảm giác của họ như thế nào. Nhóc V.A lon ton chạy theo tôi rồi nói :

– Chị ơi ! em đi chơi với bx em nghe

– Ừh đi đi

– Khi nào chị về thì nhớ gọi điện cho em nghe

– Biết rồi

Thêm nhóc V.A nữa, bữa nay nó cặp với con Oanh. Khi nào 2 đứa nó cũng cặp kè, cũng đi chơi, nó quên mất chị nó. Nhìn bọn nó mình lại muốn có bf ^^! Nhưng người mình thương thì lại không thể quen được. Với lại tại vì là ” con nhà giàu ” nên chẳng ai dám ” kưa ” dù là rất thích. Chợt nghĩ lại mình định đến nhà con Thảo thì tôi lấy xe và chạy ra.

Không ngờ đụng mặt thằng Tuấn và Trường. Tôi chạy vụt qua mặt bọn nó. Đến nhà con Thảo. Có lẽ giờ này không có ai ở nhà, ba mẹ nó ít khi ở nhà. Tôi liền mở cửa và vào nhà.

Nó từ trên lầu chạy xuống và tới ôm chầm lấy tôi :

– Cuối cùng mày cũng đến. Tao sợ lắm D ơi !

Tôi vỗ về nó giống như mẹ dỗ con vậy :

– Thôi được rồi ! Tao đến rồi. Đừng như thế nữa

Nhìn khuôn mặt hốc hác của nó. Nhìn đôi mắt sưng mọng, có lẽ khóc nhiều lắm. Thấy thương nó lắm. Tôi như quên hết tối hôm đó. Nó đưa tay lên sờ má tôi rồi nói :

– Hôm đó tao tát mày, chính tay tao đã tát mày. Sao mày không trách tao?

– Nếu trách mày thì tao đâu phải là D

– D….

Nó chưa nói hết câu thì khóc nấc lên trông rất tội. Nếu hôm đó tôi không đến kịp thì liệu ngày hôm nay nó còn bình tĩnh như vậy không?

Rồi nó nói tiếp :

– Nếu hôm đó không có mày thì tao…..

Lại khóc tiếp. Tôi ôm nó vào lòng. Tôi nói :

– Chuyện qua rồi. Không có gì là quá muộn, sao không đi học?

– Tao cứ nghĩ rằng mày không coi tao là bạn nữa. Tao không có mặt mũi gặp ai nữa mày àh.

– Dù mọi người có quay lưng với mày, dù ai nói gì mày. Dù mày là con người ra sao thì trong tao. Trong trái tim này, trên thế giới này luôn có người luôn sát cánh cùng mày.

– Cảm….ơn….mày ! Cảm ơn nhiều lắm

Tôi đẩy nó ra và nói với nó, kèm theo một nụ cười. Rất tươi :

– Thôi cười nào. Giờ qua nhà với tao. Rồi tao thay đồ, tối nay tao với mày sẽ đi chơi. Chỉ có tao với mày. 2 ngày nay ở nhà chắc như người rừng rồi chứ gì.

Nó đã cười. Nó kêu tôi chờ nó thay đồ.

Khi nó lên xe tôi thì cũng là lúc trước mặt tôi là đám của Tuấn . Thằng Bin, thằng Hiếu, Thành, Rin và cả Bon nữa khiến cho tôi không khỏi ngạc nhiên. Mọi người nhốn nháo :

– D ! Mày làm gì mà phải tha thứ cho con


Lamborghini Huracán LP 610-4 t