XtGem Forum catalog
Cô Bé Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Bé Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323154

Bình chọn: 7.00/10/315 lượt.

ào ngày chiếc xe mang đi bảo dưỡng nữa.

Phong liên lạc với cảnh sát để họ điều tra thêm và giữ bí mật chuyện này. Vì anh còn muốn biết giữa Nam và con gái của Bùi Phúc có mối quan hệ như thế nào. Chuyện hồ sơ dự thầu kia có khả năng là do 2 người làm.

Rồi anh nhanh chóng điều tra ra. Có kẻ đang tích cực thu gom cổ phiếu Lâm Gia. Ko phải chỉ 1 người mà có nhiều người. Họ chỉ mua 4% rồi dừng lại. Ko mua đến 5% vì như vậy sẽ phải tham gia vào đại hội cổ đông sẽ lộ danh tính. Những người mua này lại có quê quán và xuất xứ khác nhau và chủ yếu là những vùng nông thôn nghèo. Kẻ chủ mưu trong việc này chắc chắn đã mượn danh nghĩa của họ để thu mua. Và kẻ nghi ngờ số 1 bây giờ là Nam. Cậu ta là người đứng thứ 2 trong công ty giữ 15% cổ phần. Cậu ta tưởng anh chỉ có 25% nên định mua thêm hơn 10% nữa là có thể đứng đầu công ty mà ko biết được rằng qua vụ làm cho công ty của ông Bùi Phúc đổi chủ anh đã có thêm 10% nữa. Cậu ta muốn làm phản ta sẽ cho cậu ta chết ko toàn thây.

Vì có người liên tục thu mua cổ phiếu Lâm Gia mà cổ phiếu giờ đây đã lên giá rất cao. Lợi dụng cơ hội này Phong cũng bán ra 1 ít khoảng 5% thì đã bằng số vốn anh mua vào 10% trước kia.

Đến khi triệu tập hội nghị cổ đông, lúc này sói đã chuẩn bị lên sàn. Sắp có kịch hay để xem đây, cứ tưởng là sói hóa ra lại biến thành cừu cho kẻ khác cạo lông.

Đúng như dự đoán của anh, buổi họp hôm đó Nam đã đảo chính.

“Bây giờ là lúc bầu chủ tịch tập đoàn, trước kia là anh Lâm Phong làm chủ tịch kiêm tổng giám đốc nhưng tôi nghĩ bây giờ có người có cổ phần cao hơn anh ta nên ko xứng đáng nữa. Bây giờ tôi có 26% cao hơn anh ta 1%”

Quả nhiên đúng như dự đoán, nếu như anh ko nhầm thì cậu ta để thu mua được 11% này đã phải vay ngân hàng với lãi suất cao trong ngắn hạn. Nếu ko làm chủ được công ty để mượn danh vay đầu tư dài hạn cho công ty trả số nợ ngắn hạn kia thì sẽ phá sản ko chừng. Lúc đó cổ phiếu sẽ rớt giá thảm hại, bán mà chẳng ai mua. Lúc này lấy số tiền bán 5% kia mua lại chắc được khoảng 10% nữa. Cậu ta chết chắc rồi.

“Muốn làm chủ tịch phải có 50% số cổ phần đang tham dự ở đây đồng ý.”

“Tất nhiên. Nhưng dự họp chỉ có 75% như vậy tôi chỉ cần 37,5% thôi. Tôi có 26% rồi 11,5% còn lại có người sẽ đồng ý” Nam tuyên bố xong lập tức có 2 cổ đông giơ tay biểu quyết tán thành Nam.

“Tôi nghĩ hôm nay phải có 80% số cổ đông. Vì vậy cần phải có 40%.”

Nam xanh mặt còn mọi người thì xì xào bàn tán.

“Anh nói đùa. 5% ở đâu ra”

“Tôi có 30%. Cần 10% nữa phản đối cậu làm chủ tịch. Ai đồng ý với tôi?”

Lập tức Phương giơ tay:” Có tôi! Tôi có 10%”

Nam lúc này mặt đã ko còn giọt máu nào. Tại sao? Tại sao anh ta lại có 5% nữa chứ. Mọi cổ phiếu bán ra mình tích cực thu mua hết mà. Hiểu được suy nghĩ của Nam, Phong lên tiếng:

“Tôi có 35% cổ phần từ trước rồi nhưng thấy cậu ham mua quá tôi bán cho cậu 5% đó. Sau này mua lại giá rẻ hơn. Ai! Vụ làm ăn này lời to rồi.”

Khi Nam còn ngẩn ngơ vì những gì Phong nói thì cảnh sát đã xông vào.

“Anh Vũ Hoàng Nam, anh đã bị bắt vì nghi ngờ liên quan tới vụ lái xe gây tai nạn bỏ trốn. Mời anh theo chúng tôi về đồn để điều tra làm rõ.”

Ngoan ngoãn để cảnh sát còng tay vào Nam nhìn thẳng vào mắt Phong:

“Anh biết hết tất cả rồi phải ko? Tại sao anh tàn nhẫn với tôi như vậy?”

“người nói câu đó phải là tôi mới phải. Cậu ăn cắp hợp đồng đổ cho Tuyết. Hại ba mẹ Tuyết khiến cô áy rời xa tôi mãi mãi. Cậu phải trả giá. Tất nhiên cậu ngồi tù ko ít đâu tội phạm hình sự cộng thêm tội phạm kinh tế đây là hoàn toàn xứng đáng với cậu.”

Và sau khi điều tra làm rõ. Kẻ lái xe hôm đó thực chất là Tuyết ko có bằng lái, uống rượu đâm chết người nên kết án. Còn Nam thì do bao che tội phạm lại là tội phạm kinh tế nên cũng phải ngồi tù. Hơn nữa còn bị phá sản. Mẹ Nam dù gì cũng là dì ruột của Phong, anh ko nhẫn tâm để dì chịu vất vả nên đón bà đến sống với bố mẹ anh vì bố Nam đã mất dì chỉ có người con duy nhất là Nam.

Hiện tại:

Đến khi gặp CEO mới của Century Việt Nam tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.

“Ơ Hùng em là CEO của Century Việt Nam?” đó là Phươn

g đặt câu hỏi.

“Chào chị Phương 5 năm ko gặp chị vẫn đẹp như vậy. Em xin lỗi vì ko hề biết ba mẹ em đã làm những chuyện đó với mẹ con chị và cảm ơn chị đã tha thứ cho họ.”

“Mọi việc đã qua rồi em đừng nhắc lại nữa. Bây giờ quan trọng là em nè. Giỏi giang quá làm CEO cho 1 tập đoàn lớn cơ đấy.”

“Chị quá khen rồi. Em cũng chưa làm được gì to tát cả.” nói rồi cậu quay sang Phong bắt tay anh:”Chào anh Phong chúng ta gặp lại. cùng hợp tác vui vẻ.”

Phong bắt tay cậu ta 1 cách vô thức. nhìn thấy cậu ta làm anh nghĩ ngay đến Tuyết.

“Tôi có việc riêng muốn hỏi cậu được ko?”

“Anh nói đi!”

“Tuyết sống tốt và vui vẻ chứ?”

“Anh nói gì vậy? câu này tôi phải hỏi anh mới phải sao lại hỏi tôi.”

“Tuyết ko phải sang Mỹ với cậu ư?”

“Hôm anh đánh tôi ngày hôm sau tôi sang Mỹ và ko gặp lại cô ấy nữa. Chắc anh vẫn còn hiểu lầm chuyện tôi ôm cô ấy phải ko? Sự thật ko phải như anh nghĩ. Vì tôi nhất thời xúc động nghĩ ko gặp lại dc cô ấy nên mong cô ấy cho tôi một cái ôm tạm biệt. Cô ấy ko yêu tôi mà yêu anh