Polly po-cket
Cô Nhóc Đại Ca

Cô Nhóc Đại Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323531

Bình chọn: 8.5.00/10/353 lượt.

aha, không ngờ có ngày bà chị này thảm hại như vậy, nhìn như chó con ấy, haha_ Dám nói nó như chó sao, thằng này chán sống rồi.

Tức chí, nó cầm mấy cục đá liệng liên tiếp vào người tên Đông. Bốp, một cục trúng ngay mắt, tên đó ngã ngửa ra đằng sau, một quầng thâm dần dần hiện ra như mắt gấu trúc. Đông ôm lấy mặt, giọng giận dỗi nói với hắn:

– Mày thấy chưa, có đứa con gái nào như bà chị này không, tự nhiên lôi tao xuống đây chi vậy, để rồi hỏng mất khuôn mặt đẹp trai nì

– Mày cõng bà chị Jan về lớp đi_Hắn làm mặt lanh tanh, chẳng có 1 chút thương cảm gì với thằng bạn cả

– Hả, cái gì? Tao mà phải cõng…._ Tên đó lấy tay run rẩy chỉ về phía nó

– Mày mới về Việt Nam đúng không?_Hắn hỏi

– Ừm

– Có chỗ ở chưa??

– Chưa

– Ờ, vậy muốn ở ké nhà tao thì cõng bà chị Jan về lớp đi, không tao dẹp đồ của mày ra ngoài đường mà ở đó

Tên Đông mặt méo xẹo, miễn cưỡng chìa cái lưng thần thánh ra cõng nó:

– Lên đi_ Tên đó nói như ra lệnh

– Phải mời_ Nó khoang tay nhất quyết không lên. Đông nhìn hắn cầu cứu. Hắn chẳng làm gì cả, chỉ phán 1 câu gỏn lọn

– Người ta nói sao mày làm đi_Hắn khoái chí, lâu lâu mới có dịp hành hạ thằng bạn

– Em mời chị Jan lên lưng em cõng về_Đông nuốt nước bọt khan miễn cưỡng nhả ra từng chữ (tội nghiệp thay =.=). Nó hí hửng nhảy lên lưng tên đó cái oạch. Crắc, tiếng xương cốt vang lên giòn dã

– Bà chị ăn cái gì mà nặng vậy_Tên Đông nhăn nhó mặt mày khổ sở

Nó gõ đầu hắn:

– Ăn nói cho đàng hoàng, dáng vẻ chị mày thế này mà nặng à. Nói cho mà biết, được cõng 1 người đẹp như thế này là phước lắm đấy nhá, phải biết mà tận hưởng đi_Nó vênh mặt tự mãn

Lớp 11A2:

– Ôi trời, mày có sao không?_Ngân hốt hoảng chạy lại khi thấy con bạn mình_Mày đi đâu làm tao tìm mãi vậy hả

Rồi bất giác cô bạn ngẩng đầu lên, mắt chạm Đông, tên đó đang nhăn nhó vì phải cõng nó, Ngân quay ngoắt thái độ:

– Mày làm cái gì mà để cho người ta cõng vậy hả??_Rồi cười tươi với tên đó_Chắc là con nhỏ này nặng lắm nhỉ, tội cho bạn quá, mình thay mặt bạn mình xin lỗi bạn

Nó chỉ còn nước đơ mặt ra, cái con bạn hám zai, vì tình riêng mà bán rẻ bạn bè ra thế hả. Nó nhảy phóc xuống lưng Đông, đưa tay xùy xùy:

– Xong việc rồi, không phận sự, biến về lớp

Thằng nhỏ chưa kịp “trăng trối” gì đã bị đàn em của nó đẩy ra ngoài mất tiêu rồi. Nó làm mặt lanh tanh:

– Hay hen, thấy zai là bỏ người ta liền, mày đúng là……….

– Hehe, đừng giận mà, bạn bè bao nhiêu năm, mày đừng nhỏ nhen vậy chứ_Ngân xoa bóp vai cho nó, cười hê hê

– Được roài, tao tạm tha cho mày đấy. Nè, người làm tao ra cơ sự này là mụ Nguyệt Nga đó

– Hả, lại là cô ta. Mà mày làm cái gì để cho ả ta đánh vậy

– Là do đàn em mình làm hỏng cái mũi 20 triệu của cô ta nên ức chí kéo tao ra đánh

– Thật là càng ngày càng quá mà, mày phải làm gì đi chứ

– An tâm, tao có trò này hay lắm, mày nghe nè

Ra về:

– Anh Thiên_Nó cười tươi hớn hở chạy lại chỗ Nhật Thiên đang đứng. Xung quanh toàn girl là girl, mặt ai cũng hiện lên hai hình trái tim to tướng. Nó bám lấy cánh tay Nhật Thiên, quắc mắt với đám con gái cả lũ sợ hãi bỏ chạy về hết. Nó quay lại giọng ngọt xớt_Hôm nay anh đi về cùng em nha

Thiên khá ngạc nhiên, nhưng rồi cũng gật đầu. Nó cười khà khà trong bụng, bước một thành công. Hai người đứng 8 trước cổng trường 1 hồi thì Nguyệt Nga bước ra, nó chỉ chờ có thế lớn tiếng nũng nịu:

– A, anh ơi, em đau đầu quá, không biết là bị sao nữa_Nó giả vờ mệt mỏi, đưa hai tay lên day day thái dương. Theo thông tin mật đàn em cung cấp cho thì Nguyệt Nga đang để ý Nhật Thiên. Nó kín đáo liếc về phía cô ta thì thấy mặt cô ta đang biến sắc. Khoái chí, nó tiếp tục diễn thêm_Ôi trời, sao mà đất cứ chao đảo làm sao í, em mệt quá_Rồi nó ngã vào lòng Thiên, trong bụng thầm cười đắc í

– Ơ, em có sao không, mệt lắm không, hay anh đi mua thuốc cho em nhé_Thiên đật tay lên trán nó, ân cần hỏi

– Không sao đâu, cho em dựa một tí là khỏe liền mà_Nó đưa tay xua xua.

Nguyệt Nga bước tới, làm bộ mặt lo lắng:

– Jan Hằng, hay là chị dìu em về nhé_Rồi quay sang Thiên_Anh về trước đi, để em lo cho Jan Hằng

– A, không được, hình như em bị đau chỗ hồi sáng bị chị đánh vô đấy_Nó vờ xoa xoa bừa trên đầu, làm bộ mặt tội nghiệp nhìn Thiên

– Cái gì cơ, Nga, em đánh Jan Hằng hả_Thiên gắt lên hỏi, cô ta chưa kịp phân bua nó đã chém thêm

– Hồi sáng chị í lôi em ra sân sau rồi đánh đấy,lại còn trúng ngay đầu đây nữa anh này. Hix hix

– Không phải là em ……._Nguyệt Nga đang nói thì bị Thiên ngắt lời

– Em là đàn chị sao lại hành động thô lỗ thế này, thật mất mặt cho khối 12. Hãy mau xin lỗi cô ấy đi

– Nhưng em…em

– Nói xin lỗi đi_Thiên đột nhiên lớn tiếng làm cô ta sợ hãi

– Cho chi xin lỗi_Cô ta nói rồi khóc, ôm mặt hưng hức chạy đi. Nó thấy vậy mà khoái trá trong lòng, vờ thương cảm

– Tội chị ấy quá, thôi em đỡ rồi, mình về đi anh

Nói rồi nó khoác tay Thiên về, miệng cười tươi. Nó không hề biết rằng có người đứng nhìn đằng sau từ nãy giờ

– Jan Hằng, thật đúng là bản chất của chị

Chap 10:

Mồ hôi chảy đầm đìa, nó cảm thấy tức ngực, ngày càng khó thở hơn. Đàn em Nguyệt Nga sợ hãi bỏ chạy đi, cả ả ta