nghe, cũng là nói cho Lâm Tử Hàn nghe.
“Tiểu mỹ nhân, cô tên là gì?” Lão già họ Duẫn mỉm cười đi tới bên Lâm Tử Hàn, giọng nói dâm tà khiến người ta mất hết hứng thú, Lâm Tử Hàn bỗng dưng đứng lên, chạy trốn lên tầng hai.
Trời ạ, sao lại có lão già khiến người ta buồn nôn như thế? Sao lại giống như chưa từng thấy qua phụ nữ như thế? Loại đàn ông có tiền như này còn thiếu phụ nữ sao? Không hiểu!
Dù sao khi Tiêu Ký Phàm không ở nhà, cô có bị đánh chết cũng không xuống lầu là được, miễn cho gặp gỡ chuyện kỳ quái này.
Lâm Tử Hàn nằm ở trên giường, trong lúc miên man suy nghĩ bất tri bất giác mà ngủ, không biết ngủ bao lâu. Trong lúc ngủ mơ, cảm giác có một bàn tay lớn phủ lên ngực qua lớp áo của cô, nhè nhẹ luồn vào.
“Ký Phàm…” Cô khẽ lầm bầm một tiếng, xoay người nỗ lực thoát khỏi này sự khiêu khích nồng nhiệt này.
“Nha đầu ti tiện! Ngủ còn gọi tên của đàn ông!” Lão già gọi Duẫn khẽ nguyền rủa một tiếng, ra sức kéo vạt áo cô, da thịt tuyết trắng lập tức hiện ra ở trước mặt của lão ta.
Lão ta kinh hãi, một cỗ cảm giác lửa nóng như tràn đầy toàn thân lão ta, kích thích mỗi một dây thần kinh của lão ta, cúi người khẩn cấp mà hôn lên.
Bị động tác thô bạo của lão ta làm cho tỉnh lại, Lâm Tử Hàn đầu tiên là tiếp xúc đến chính là vẻ mặt dữ tợn mà điên cuồng của lão ta, đó không phải Tiêu Ký Phàm!? Một tiếng thét chói tai từ miệng cô tràn ra, bắt đầu liều mạng giãy dụa!
Lâm Tử Hàn huy động chân tay giãy dụa, hổn hển rống giận: “Lão già kia! Cút ra ngoài cho tôi! Cút ngay!”
“Tiểu tiện nhân, đoạt chồng của người khác” Lão già họ Duẫn tàn bạo mở miệng, nắm hai tay đang vung vẩy của cô, thân thể béo phì thuận thế đè lên. Cười dâm đãng nói: “Bé con ngoan, không nên lộn xộn, anh muốn cho em nếm chút thứ mới mẻ”
“Biến thái! Cái đồ biến thái chết tiệt kia! Ô ô…!” Lâm Tử Hàn sợ hãi, đau khổ chính là đối thủ của cô là gã đàn ông có thân to thể béo. Nước mắt từ trên khóe mắt chảy xuống, tuyệt vọng hô to: “Người đâu, cứu mạng! Người đâu, cứu mạng! Ký Phàm…!”
“Không được hô, ở đây không ai cứu được em!” Lão già họ Duẫn cười nhạt, nửa uy hiếp nửa dụ dỗ nói: “Ngoan ngoãn, nếu không sau đó em sẽ bị thương, anh sẽ đau lòng đó”
Lão già họ Duẫn đưa ra một tay tiếp tục cởi áo cô, sự không nghe lời, giãy dụa của cô, chỉ thêm khơi mào cho dục vọng càng thêm hứng thứ chinh phục của lão ta.
“Ký Phàm …!” Lâm Tử Hàn trước khi lâm vào tuyệt vọng chỉ có thể làm cũng chỉ có một bên rơi lệ, một bên hô hoán tên Tiêu Ký Phàm.
“Em thử kêu một tiếng tênTiêu Ký Phàm thử xem?” Lão già họ Duẫn lạnh giọng uy hiếp nói: “Tiêu Ký Phàm không phải của em, nó là của Ngọc Hân, là…!”
“Rầm” một tiếng, lời nói trong miệng lão già họ Duẫn biến thành một tiếng kinh hô thống khổ, thân thể mập mạp cứ thế mà ngã xuống mặt đất.
Chương 171
Chương 171: Chịu nhục (2)
“Khốn nạn!” Tiêu Ký Phàm gầm lên giận dữ, toàn thân hướng về dưới ngăn kéo đầu giường, khẩu súng lục trong nháy mắt ở trên tay anh, họng súng chĩa vào lão già họ Duẫn chưa kịp phản ứng kia!
“Ký Phàm!” Vào giây phút họng súng chĩa ngay đầu lão ta, Lâm Tử Hàn từ đau khổ tỉnh táo lại đi tới bên người anh. Tiếng súng vừa vang lên, bắn trúng vào chiếc cốc thủy tinh trên mặt bàn, chiếc cốc theo tiếng đó mà nứt ra!
Tiêu Ký Phàm tựa như sư tử bị chọc tức, hai tròng mắt đỏ như tơ máu, anh muốn giết tên súc sinh dám cả gan ức hiếp làm nhục người phụ nữ của mình!
“Ký Phàm! Đừng! Đừng nổ súng!” Lâm Tử Hàn gắt gao ôm anh, rơi lệ hô to, giết người chính là phạm pháp! Tuy rằng cô rất hận, rất muốn lão già kia chết!
Lão già họ Duẫn sợ hãi, mặt trắng xanh phục trên mặt đất, chân tay không nghe theo sai khiến mà run run, khóc nức nở cầu xin: “Ký Phàm! Van xin cháu tha cho bác đi! Bác là nhất thời xung động, hồ đồ!”
Tiêu Ký Phàm bị Lâm Tử Hàn gắt gao ôm lấy tay phải, dùng tay kia quơ lấy bình hoa trên mặt bàn, không lưu tình chút nào mà ném lên đầu lão ta.
Máu loãng từ trên đầu lão già họ Duẫn kia chảy xuống, Lâm Tử Hàn luống cuống, hướng lão già đó hô: “Lão già kia! Mau cút! Cút đi đi!” Lão ta không đi, thực sự sẽ có tai nạn chết người, Tiêu Ký Phàm xuất thân sát thủ, hạ thủ thì tuyệt đối sẽ không lưu tình.
Lão già kia nghe Lâm Tử Hàn hét như thế, cũng cố không được nhiều như vậy, lảo đảo bỏ chạy qua cửa.
“Súc sinh! Cút trở về cho tôi!” Tiêu Ký Phàm quát về phía bóng dáng vắt giò lên cổ chạy kia, nếu như không phải Lâm Tử Hàn gắt gao ôm anh, làm anh sợ súng sẽ làm Lâm Tử Hàn bị thương, làm sao dễ dàng để cho lão đầu đáng chết kia chạy thoát như vậy!
Lâm Tử Hàn lúc này mới buông hai tay ôm anh ra, thân thể mềm nhũn ngã cuống mặt đất, nước mắt chảy xuống gò má, rơi xuống mặt đất.
“Tử Hàn…” Tiêu Ký Phàm đang chuẩn bị đuổi theo thì lo lắng, quay người ôm thân thể mềm nhũn đang trợt xuống của cô. Mặt cô dại ra, tràn đầy vẻ kinh sợ.
Tiêu Ký Phàm đau lòng kéo áo bị xé nát của cô, anh không nên mang cô trở lại cái nhà này, lại càng không nên để cô một mình ở nhà. Nếu như anh hôm nay không phải vì lo lắng cho cô mà tan ca sớm, rất khó tưởng tượng kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì.
Duẫn lão đầu! Lại dám chạy