Insane
Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài

Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài

Tác giả: Thiên Cầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210470

Bình chọn: 10.00/10/1047 lượt.

nh, không biết nên làm thế nào cho phải, khi gây thương tổn cho anh, trong lòng cô cũng không chịu nổi!

Tiêu Ký Phàm không liếc mắt nhìn cô nữa, lạnh giọng quát dẹp đường: “Đi ra ngoài!”

Lâm Tử Hàn chỉ chần chờ một chút, liền xoay người xuống giường, ôm lấy quần áo trên mặt đất nhanh chóng bỏ chạy vào phòng tắm. Người sau nhìn chăm chú vào bóng dáng trốn tránh của cô, đau lòng nhắm lại hai mắt. Lâm Tử Hàn! Anh nên bắt cô phải làm sao bây giờ? Dù cho giam cầm được thân thể của cô, cũng không giữ được thân thể cô!

—————-

Tại trước cửa phòng Tiểu Thư Tuyết do dự một lát, Lâm Tử Hàn than nhẹ một tiếng xoay người đi xuống dưới lầu, vẫn không nên trêu chọc con bé tốt hơn, bằng không nhất định sẽ không đơn giản để cho cô rời đi.

Vì tránh chạm mặt với Tiêu phu nhân, Lâm Tử Hàn nhẹ chân nhẹ tay đi xuống tầng một, một mạch đi đến cửa chính Tiêu gia chuồn đi mất, trước cửa chính, một thân hình nhỏ bé quen thuộc ngoài ý muốn xuất hiện ở trước mặt cô.

“Mẹ!” Tiểu Thư Tuyết ngoác miệng cười đến cực kỳ ngây thơ, mắt to ngập nước nhìn Lâm Tử Hàn.

“Thư Tuyết…” Lâm Tử Hàn sững sờ gọi, quan sát tạo hình nữ hoàng của con bé. Ngồi lên trên ghế bành sofa bọc da giữa cổng, Tiểu Thư Tuyết dù bận vẫn ung dung mà ngồi ở giữa, váy công chúa thêu hoa xinh đẹp như hoa mẫu đơn tươi đẹp nở rộ trên ghế sofa.

Mặt Lâm Tử Hàn giãn ra, dùng ngón trỏ điểm con bé một cái, ha ha cười nói: “Con đang bắt chước theo công chúa bạch tuyết đúng hay không, ha ha! Rất giống!”

Chương 200

Chương 200: Công việc mới

Xoay người lại, sắc mặt trầm xuống, khẽ trách mắng nữ hầu bên cạnh: “Trong các cô ai giúp nó mang sofa ra đây?”

Nữ hầu cúi đầu, khẩn trương nói: “Là tiểu tỷ tỷ ầm ĩ muốn bọn Tiểu Lí mang ra”

Giỏi thật, dám dùng đến chiêu này! Lâm Tử Hàn len lén đảo cặp mắt trắng dã, trên mặt xuất hiện nụ cười vô hại lần thứ hai, cúi người một tay ôm lấy Tiểu Thư Tuyết, dụ dỗ: “Bảo bối ngoan, về phòng chơi với các dì có được không?”

“Không được, trừ phi mẹ chơi với con” Tiểu Thư Tuyết không chút nào suy nghĩ lắc đầu, nó mới không ngốc như vậy nha, một mình phòng thủ ở chỗ này sớm như vậy, nếu như còn để mẹ chuồn mất, thì quá kỳ cục. ='>'>

“Mẹ muốn đi làm, đến muộn sẽ bị ông chủ mắng nha”

“Mẹ gạt người, mẹ lại muốn lén trốn đi”

“Thế nào chứ, mẹ ngày mai sẽ trở lại, chúng ta có thể móc nghéo” Lâm Tử Hàn vươn ngón tay nhỏ bé, lấy lòng mà cười nói.

Tiểu Thư Tuyết hồ nghi quan sát cô, bộ dạng không muốn tin tưởng, sau đó quay đầu đi, không nhìn!

Lâm Tử Hàn đau đầu mà vỗ vỗ đầu, cô nếu không quay về, Vương Văn Khiết và Đỗ Vân Phi sẽ lo lắng chết mất. Mà muốn dọn dẹp tiểu nữ hoàng trước mắt này, hình như có chút không dễ dàng!

“Bảo bối, mẹ không gạt người, không tin con có thể đi hỏi ba ba”

“Ba ba cũng gạt người! Hai người một đều là những tên đại lừa đảo!” Tiểu Thư Tuyết nhếch cái miệng nhỏ nhắn lên, sống chết nhất định không cho đi. Lâm Tử Hàn không nói, suy nghĩ nửa ngày không nghĩ ra chiêu nào, mặt cười suy sụp, vẻ mặt cầu xin nói: “Vậy con muốn thế nào mới tin tưởng, con nói đi”

“Con đi hỏi ba ba” Tiểu Thư Tuyết trượt xuống từ trên người cô, chạy chậm vào nhà chính, khi đi không quên ra lệnh cho vệ sĩ nói: “Không cho phép mở cửa cho mẹ!”

“Vâng” Vệ sĩ đáp lại, cho đến khi Tiểu Thư Tuyết chạy xa, mới bất đắc dĩ cười gượng hai tiếng với Lâm Tử Hàn: “Xin lỗi, Lâm tiểu thư” Không có cách nào, hiện tại phỏng chừng ở Tiêu gia tiểu tỷ tỷ là lớn nhất, ai cũng không được trêu chọc!

Không đến hai phút, Tiểu Thư Tuyết liền chạy trở về, thở hồng hộc lau mồ hôi trên trán, vươn tay nhỏ bé về phía Lâm Tử Hàn. Làm bộ như tiểu ma quỷ nói: “Ba ba nói, chỉ cần đưa chứng minh thư của mẹ ra, mẹ sẽ đi được”

“Hả?” Lâm Tử Hàn ngạc nhiên giương miệng, nhìn chằm chằm vẻ mặt nghiêm trang của con bé, sau đó xoay người lại, ngẩng đầu nhìn phía cửa sổ nhà chính trên tầng hai.

Cửa sổ kính trong suốt, thân ảnh đẹp trai của Tiêu Ký Phàm như pho tượng đứng trên mặt đất, một tay xỏ túi quần. Con ngươi trầm mặc đen láy như đầm lầy ngoại trừ có thể nhìn ra là nhìn phía phương hướng cửa chính ra, thấy không rõ bất luận tâm tình gì.

Anh rõ ràng là đang đùa giỡn cô, Lâm Tử Hàn oán hận nghĩ, không cam lòng lấy chứng minh thư ra, giao cho Tiểu Thư Tuyết.

Tiểu Thư Tuyết thoả mãn cất chứng minh thư của cô vào túi, cười hì hì nói: “Hẹn gặp lại mẹ ngày mai”

“Hẹn gặp lại bảo bối” Lâm Tử Hàn hôn một cái lên mặt con bé, không dám liếc mắt lên tầng hai nữa, đi ra ngoài. Đây là một đường nhỏ, đi bộ mệt chết đi, hơn nữa tốn nhiều thời gian, Lâm Tử Hàn bước nhanh đi xuống chân núi.

Vừa đi vừa cân nhắc có nên theo mệnh lệnh Tiêu Ký Phàm đến Tiêu gia làm người hầu hay không, muốn cãi mệnh lệnh của anh, tựa hồ rất khó. Nhưng mà, muốn thuyết phục Đỗ Vân Phi tựa hồ cũng rất khó. Đang muốn quên đi thì một chiếc xe sang trọng “Két” một tiếng dừng lại bên chân cô.

Lâm Tử Hàn sửng sốt, chỉ thấy cửa xe bị người ta đẩy ra, một người đàn ông mặc đồng phục nhân viên Tiêu gia nho nhã lễ độ mở cửa sau xe, nói: “Lâm tiểu thư, mời lên xe thôi”

“Làm cái gì?” Lâm Tử Hàn cảnh giác theo dõi anh ta, không