cay đắng nói. Vấn đề này, cô hẳn là đi giải thích với Đỗ Vân Phi chứ?
Đương nhiên là có ý nghĩa, bởi vì cô yêu anh, cho nên cô cần được anh tha thứ!
“Em làm như vậy, có đúng đại biểu em còn có chút tình cảm với tôi hay không?” Lâm Tử Hàn! Cô thật là một người phụ nữ bác ái, bên người chưa bao giờ thiếu đàn ông!
“Em…” Lâm Tử Hàn mở lại khép miệng, lại trả lời không được vấn đề của anh, cô rất mâu thuẫn, rất thống khổ. Yêu không thể nói ra miệng, áp bách đến cô sắp hít thở không thông.
“Là tiếp tục ở lại bên người Đỗ Vân Phi, hay là trở lại bên người Tạ Vân Triết, tự em quyết định đi. Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ không cạn thiệp chút gì về em nữa” Giọng của anh rất bình thản, dưới sự bình thản cất giấu đau đớn lại chỉ có chính anh mới có thể cảm giác được.
Lâm Tử Hàn sửng sốt, trợn to hai mắt đẫm lệ nhìn chăm chú vào anh, anh muốn buông tha cô sao? Vĩnh viễn buông tha cho cô? Cô hẳn là nên cảm thấy rất nhẹ nhàng nha, cô và Duẫn Ngọc Hân đạt được mục đích. Nhưng mà trong lòng cô lại đau đớn như vậy, hoảng loạn như vậy!
—————-
Lâm Tử Hàn ngơ ngác ngồi trên giường, lòng nóng như lửa đốt! Tạ Vân Triết ngày hôm qua rời đi, nói hôm nay trở lại đón cô về nhà, cô thực sự rất không muốn trở về nha!
Nhưng mà, cô không thể tiếp tục ở lại Tiêu gia, Tiêu Ký Phàm không hề cần cô ở lại, cô có thể đi nơi nào đâu? Trở lại thôn Ninh Thủy sao?
Đi về, thì sẽ không còn được gặp lại Tiêu Ký Phàm và Tiểu Thư Tuyết!
“Vân Triết lập tức đến, cô còn không dọn dẹp một chút?” Ngoài cửa truyền đến giọng nói không có ý tốt của Duẫn Ngọc Hân, Lâm Tử Hàn hơi nâng mắt lên, nhìn chằm chằm vẻ mặt đắc ý của cô ta.
“Mẹ, dì Duẫn nói muốn dẫn con đi ra ngoài ăn” Tiểu Thư Tuyết hưng phấn mở miệng nói.
Duẫn Ngọc Hân quay đầu lại liếc mắt cùng ở hạ nhân phía sau, nói: “Các cô đi ra ngoài trước, tôi nói lời từ biệt với cô Lâm”
“Xin lỗi, Duẫn tiểu thư” Gã đàn ông cúi đầu lạnh lùng kiên quyết mở miệng, bước chân lại không có di động nửa bước. Tiêu Ký Phàm nói, chỉ cần Duẫn Ngọc Hân và Tiểu Thư Tuyết ở cùng nhau, bọn họ nhất định không thể rời đi nửa bước, trừ phi cô ta để cho bọn họ đưa cô bé đi.
Duẫn Ngọc Hân chán nản, lại không có cách nào với bọn họ, phải đè lửa giận dưới đáy lòng xuống. Biểu tình trên mặt biến đổi, đại lượng nói với Lâm Tử Hàn đang trầm mặc: “Tạ phu nhân chính là một người rất xoi mói, coi như là bề ngoài, cô cũng phải chuẩn bị đủ nha. Mặc quần áo đẹp chút, đúng không sai đâu”
Dừng một chút, thấy Lâm Tử Hàn vẫn trầm mặc không nói như cũ, tiếp tục nói: “Vân Triết là một người đàn ông tốt, cô kiếp này có thể gặp gỡ anh ấy là kiếp trước đã tu luyện có phúc, đừng không biết đủ”
“Tôi sẽ không theo anh ấy trở về, cô đừng nói những lời nhảm nhí này nữa” Lâm Tử Hàn rũ mắt xuống, không liếc nhìn cô ta thêm một cái.
“Vì sao? Là không nỡ xa Ký Phàm? Hay là không nỡ xa Tiểu Thư Tuyết? Cô yên tâm đi, Ký Phàm tôi sẽ hầu hạ tốt, Tiểu Thư Tuyết tôi cũng sẽ chiếu cố tốt” Duẫn Ngọc Hân liếc mặt cô, kiểm tra mỗi một một phản ứng của cô, đột nhiên nghĩ đến cái gì: “Đúng rồi, tiểu bảo bối gần đây dạ dày không phải thật là tốt như vậy, tôi pha cho con nhỏ dược thảo uống, thật hy vọng nó có thể mau khỏe lên”
“Dược thảo gì?” Lâm Tử Hàn đứng dậy từ trên giường, vẻ mặt khẩn trương nhìn chằm chằm cô ta.
Duẫn Ngọc Hân không nói bật cười: “Lâm Tử Hàn, không nên luôn luôn cả kinh bất chợt như thế, nếu không Ký Phàm thực sự sẽ cho rằng tôi đã làm cái gì với tiểu bảo bối”
Lâm Tử Hàn bất chấp lời nói lạnh nhạt của cô ta, hét lớn: “Cô rốt cuộc cho con bé uống thảo dược gì!?”
“Bảo bối, đưa cho mẹ nhìn” Duẫn Ngọc Hân gọi Tiểu Thư Tuyết trong lòng, dụ dỗ.
Tiểu Thư Tuyết nghe lời giơ giơ bình nước nhỏ trong tay lên: “Mẹ, mẹ xem”
Lâm Tử Hàn một tay đoạt cái bình lại đây, mở nắp ngửi ngửi, mùi vị rất xa lạ, là mùi vị cô chưa ngửi qua!
“Loại trà này tác dụng rất nhiều, khỏe tim lợi tiểu, ổn định hơi thở xoa dịu đau nhức…” Duẫn Ngọc Hân chậm rãi dừng ở đoạn cuối, liếc nhìn sắc mặt trắng xanh của cô.
Chương 215
Chương 215: Bỏ chạy
Cô ta không có khả năng đối xử với Tiểu Thư Tuyết tốt như vậy, làm sao có thể có lòng tốt tìm thảo dược trị bệnh cho con bé? Lâm Tử Hàn nóng nảy, hung hăng ném bình nước trong tay xuống đất. Bình nhỏ lên tiếng trả lời mà nứt ra, nước màu trà chảy ra. Lâm Tử Hàn quỳ trên mặt đất, nhặt lên vài chiếc lá rơi xuống đất.
Trúc đào? Cô ta lại có thể cho Tiểu Thư Tuyết uống trúc đào? Cả người Lâm Tử Hàn run rẩy đến lợi hại, nước mắt đảo quanh tại viền mắt, phẫn nộ nhìn chằm chằm vẻ mặt cười đến yêu mị của Duẫn Ngọc Hân.
“Mẹ, mẹ làm sao vậy?” Tiểu Thư Tuyết thấy viền mắt Lâm Tử Hàn rưng rưng, giãy dụa từ trong lòng Duẫn Ngọc Hân trượt xuống, tay nhỏ bé quơ cánh tay của cô.
“Mẹ phải về nhà, không nỡ xa cháu đó” Duẫn Ngọc Hân cười tủm tỉm mở miệng nói.
“Mẹ phải về nhà người nào nha?”
“Quay về nhà mình”
Bởi lửa giận hừng hực thiêu đốt, trong đầu Lâm Tử Hàn ong ong rung động, lời nói của Duẫn Ngọc Hân và Tiểu Thư Tuyết như âm thanh phiêu lãng lơ lửng, kích thích màng tai cô.
“Duẫn Ngọc Hân! Tôi liều mạng với cô!” Một tiếng gào